PHAN THÀNH CÔNG
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Đoạn trích xoay quanh cuộc gặp gỡ giữa Thúy Kiều và Từ Hải đã thể hiện trọn vẹn tài năng nghệ thuật bậc thầy của Nguyễn Du, đặc biệt trong bút pháp xây dựng nhân vật và sử dụng ngôn từ. Nổi bật nhất là nghệ thuật lí tưởng hóa nhân vật anh hùng. Từ Hải hiện lên không qua những nét miêu tả tả thực chi tiết mà qua những hình ảnh ước lệ, kì vĩ mang tầm vóc vũ trụ như "đội trời đạp đất", "gươm đàn nửa gánh". Bên cạnh đó, Nguyễn Du cho thấy sự tinh tế tuyệt vời trong nghệ thuật cá thể hóa ngôn ngữ đối thoại. Lời của Từ Hải mang đậm khẩu khí của một bậc trượng phu sảng khoái, tự tin và trân trọng tri kỉ; trong khi lời của Thúy Kiều lại khéo léo, nhún nhường nhưng sắc sảo, thấu tình đạt lí. Về mặt ngôn ngữ, tác giả đã kết hợp nhuần nhuyễn giữa ngôn ngữ bác học (với các điển cố, điển tích như "Bình Nguyên Quân", "Tấn Dương", "mây rồng") và ngôn ngữ bình dân (thành ngữ "cá chậu chim lồng", "bèo bọt"), tạo nên âm hưởng vừa trang trọng, vừa gần gũi. Thể thơ lục bát truyền thống được vận dụng với nhịp điệu linh hoạt đã góp phần khắc họa thành công một bức tranh kì ngộ tuyệt đẹp giữa "trai anh hùng, gái thuyền quyên".
Câu 2:
Bài làm
Giữa những bộn bề và xô bồ của nhịp sống hiện đại, có bao giờ chúng ta lặng người tự hỏi: Điều gì thực sự giữ cho thế giới này không sụp đổ? Có lẽ, câu trả lời nằm ở hai chữ giản dị mà thiêng liêng: "lòng tốt". Lòng trắc ẩn vốn luôn là ngọn lửa sưởi ấm nhân loại qua những đêm đông lạnh giá nhất. Thế nhưng, để ngọn lửa ấy không bùng lên mù quáng thiêu rụi chính chúng ta, hay le lói rồi vụt tắt trước những dối lừa, người ta vẫn thường truyền tai nhau một chiêm nghiệm sâu sắc: “Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh”.
Lòng tốt, tự bản thân nó, đã là một phép màu. Đó là cái nắm tay thật chặt truyền đi hơi ấm cho một người đang chênh vênh bên bờ vực tuyệt vọng, là ánh mắt sẻ chia đong đầy thấu cảm trước những mảnh đời không trọn vẹn. Lòng tốt như một dòng suối mát lành len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn, nhẹ nhàng rửa trôi đi những đớn đau, tủi nhục và thắp lên mầm xanh của hi vọng. Khi ta trao đi sự tử tế, những "vết thương" tưởng chừng sẽ rỉ máu mãi mãi bỗng chốc được xoa dịu và bình yên trở lại.
Nhưng, nhịp đập của trái tim dẫu tha thiết đến mấy cũng có lúc cần đến sự thức tỉnh của lý trí. Một tấm lòng vàng cất giấu sự ngây thơ quá đỗi đôi khi lại vô tình gieo mầm cho những hệ lụy xót xa. Tại sao lòng tốt lại cần "đôi phần sắc sảo"? Đó là bởi cuộc đời vốn không phải một bức tranh đơn sắc. Có những giọt nước mắt rơi xuống không phải vì bất hạnh, mà để ngụy trang cho sự tham lam. Có những bàn tay chìa ra không phải để xin cứu rỗi, mà để bòn rút lòng trắc ẩn. Nếu cứ nhắm mắt cho đi mà không có sự thấu suốt của trí tuệ, lòng tốt của chúng ta sẽ rất dễ bị những kẻ lừa đảo đánh cắp. Đau đớn hơn, sự giúp đỡ ngây ngô ấy lại vô tình tước đoạt của người khác cơ hội tự trưởng thành. Một người mẹ yêu con đến mức lấy đi quyền được vấp ngã của con mình; một người bạn vì nể nang mà sẵn sàng bao che mọi lỗi lầm... Đó là khi tình thương đã bị che khuất đôi mắt, biến thành "con số không tròn trĩnh" – trống rỗng, hoài phí và đầy hệ lụy.
Sự sắc sảo ở đây hoàn toàn không phải là những toan tính so đo, cũng chẳng phải là ánh nhìn hoài nghi, lạnh lẽo ném vào đồng loại. Sắc sảo là khi ta biết yêu thương bằng một cái đầu lạnh và một trái tim nóng. Nó giúp ta biết đặt tình thương đúng chỗ, đúng lúc. Nhờ có "đôi phần sắc sảo", ta mới thấu hiểu ngọn ngành triết lý "của cho không bằng cách cho", để khi trao đi một ân tình, ta vẫn gìn giữ vẹn nguyên lòng tự trọng và sự tôn nghiêm của người nhận. Ta biết lùi lại một bước, trao cho họ một "chiếc cần câu" vững chãi thay vì một "con cá" dọn sẵn, để họ tự hào bước tiếp trên đôi chân của chính mình.
Và dĩ nhiên, chúng ta cũng cần tỉnh táo để ranh giới giữa sự sắc sảo và thói vô cảm không bị xóa nhòa. Đừng vì một vài lần niềm tin bị sứt mẻ mà vội vã đóng sập cánh cửa trái tim, buông lời lạnh nhạt trước những tiếng kêu cứu thực sự giữa cuộc đời.
Hành trình làm người, suy cho cùng, là hành trình học cách dung hòa giữa lý trí và con tim. Hãy cứ để trái tim rung lên những nhịp đập thiết tha nhất trước cuộc đời, cứ để lòng tốt tự do nảy nở như cỏ dại mùa xuân. Nhưng xin đừng quên khoác cho tình yêu thương ấy một lăng kính trí tuệ tinh anh, để mỗi ân tình trao đi đều thực sự gieo xuống đời những hạt mầm thiện lành và viên mãn nhất.
Câu 1: Xác định thể thơ :
- Đoạn trích được viết theo thể thơ Lục bát.
Câu 2: Địa điểm gặp gỡ:
- Hai nhân vật Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau ở lầu xanh (hay chốn thanh lâu, trong văn bản gọi là "lầu hồng")
Câu 3: Nhận xét nhân vật Thúy Kiều qua 4 câu thơ :
Qua 4 câu thơ ("Thưa rằng... phiền mai sau!"), ta thấy được hai nét tính cách vô cùng nổi bật của Thúy Kiều:
- Sự khiêm nhường, tự trọng: Kiều ý thức được hoàn cảnh hiện tại của mình (đang ở chốn lầu xanh nhơ nhớp) nên tự nhún mình, ví bản thân như "cỏ nội hoa hèn", "chút thân bèo bọt". Điều này cho thấy sự e ấp, tinh tế và thấu hiểu thân phận của một người con gái truân chuyên.
- Sự sắc sảo và "con mắt tinh đời": Dù nhún nhường, Kiều lại thể hiện tầm nhìn phi phàm. Qua việc sử dụng điển cố "Tấn Dương được thấy mây rồng có phen", Kiều ngầm so sánh Từ Hải với vua Đường Cao Tổ (Lý Uyên) khởi nghĩa ở Tấn Dương sau này lập nên nghiệp lớn. Nàng không nhìn Từ Hải như một gã khách làng chơi hay một kẻ giang hồ phiêu bạt, mà nhận ra ngay đây là một bậc anh hùng cái thế, chắc chắn sẽ làm nên nghiệp đế vương.
Câu 4: Nhận xét nhân vật Từ Hải qua đoạn trích
Nhân vật Từ Hải hiện lên với vẻ đẹp lý tưởng của một bậc anh hùng:
- Vẻ đẹp ngoại hình và khí chất phi phàm: Từ Hải mang vóc dáng và sức mạnh đẫy đà, oai phong ("Đường đường một đấng anh hào", "Côn quyền hơn sức lược thao gồm tài"). Khí phách tự do, ngang tàng, kiêu hãnh ("Đội trời đạp đất ở đời", "Giang hồ quen thú vẫy vùng").
- Người anh hùng có trái tim tinh tế, trọng tình nghĩa: Khi gặp Kiều, Từ không cư xử như một khách làng chơi trăng hoa ("Phải người trăng gió vật vờ hay sao?"). Chàng thấu hiểu giá trị của Kiều, trân trọng nàng và xem nàng là tri kỷ ("Anh hùng đoán giữa trần ai mới già").
- Hành động dứt khoát, hào hiệp: Ngay khi nhận ra sự đồng điệu ("Hai bên ý hợp tâm đầu"), Từ Hải lập tức bỏ tiền chuộc Kiều khỏi lầu xanh ("Tiền trăm lại cứ nguyên ngân phát hoàn"), rước nàng về một cách đàng hoàng, trân trọng ("Buồng riêng sửa chốn thanh nhàn").