Trần Đăng Đại

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Đăng Đại
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:Nhân vật Đăm Săn trong đoạn trích đốn hạ cây thần là biểu tượng rực rỡ cho sức mạnh, khát vọng và ý chí tự do của người anh hùng sử thi Tây Nguyên. Trước hết, Đăm Săn hiện lên với vẻ đẹp của sự quyết đoán và phi thường. Hành động quyết tâm chặt bỏ cây thần Tông Lông — biểu tượng của chế độ mẫu hệ và sự ràng buộc thần linh — cho thấy chàng muốn khẳng định sức mạnh cá nhân, vượt lên trên những định kiến và quyền năng siêu nhiên. Dưới nhát rìu của chàng, cây thần đổ xuống như một sự rung chuyển của cả vũ trụ, khẳng định tầm vóc sánh ngang thần linh. Tuy nhiên, Đăm Săn không phải là một chiến binh lạnh lùng; chàng còn là một người chồng giàu tình cảm và trọng nghĩa tình. Chứng kiến cái chết của Hơ Nhị và Hơ Bhị, chàng đã khóc nức nở, nỗi đau ấy lớn đến mức biến thành hành động "phản kháng" lại cả hóa công. Chi tiết Đăm Săn lên trời "bắt vạ" ông Trời, thậm chí dám tóm đầu, đe dọa đấng tối cao để đòi lại mạng sống cho vợ, đã thể hiện một cái tôi cá nhân mạnh mẽ, không khuất phục trước số phận hay định mệnh nghiệt ngã. Qua đó, Đăm Săn không chỉ đạidiện cho sức mạnh cơ ;bắp của bộ tộc mà còn biểu trưng cho khát vọng chinh phục thiên nhiên và làm chủ vận mệnh của con người thời đại sử thi. Nhân vật đã được khắc họa bằng bút pháp lý tưởng hóa và thủ pháp trùng điệp, tạo nên một hình tượng anh hùng bất tử trong lòng người đọc.

Câu 2:Trong cuộc sống hằng ngày, đôi khi chúng ta vô tình buông lời nhận xét về một ai đó chỉ qua một bộ đồ họ mặc, một hình xăm trên tay hay vẻ mặt có chút lạnh lùng của họ. Em hiểu rằng việc quan sát diện mạo là bản năng giúp con người định vị đối tượng giao tiếp. Tuy nhiên, nếu chúng ta dùng vẻ bề ngoài làm cái thước đo duy nhất để đánh giá nhân cách, chúng ta sẽ dễ dàng rơi vào sai lầm. Vì vậy, em viết những dòng này với mong muốn chân thành là cả nhà mình cùng nhau thay đổi thói quen "trông mặt mà bắt hình dong".Trước hết, chúng ta cần nhìn nhận một thực tế rằng vẻ bề ngoài không bao giờ đồng nhất với tâm hồn. Thế giới nội tâm của một con người giống như một tảng băng trôi, mà vẻ ngoài chỉ là phần nổi nhỏ bé. Một người ăn mặc giản dị, thậm chí lôi thôi, có thể là một bậc trí giả hoặc một người có trái tim nhân hậu vô ngần. Ngược lại, một người bảnh bao, diện mạo lịch lãm chưa chắc đã là người tử tế. Nếu chỉ nhìn vào "chiếc áo", ta sẽ bỏ lỡ những giá trị lấp lánh bên trong. Hãy nhớ đến câu chuyện về những nghệ sĩ đường phố ăn mặc rách rưới nhưng có tài năng thiên bẩm, hay những nhà khoa học quên mình vì nghiên cứu mà chẳng màng đến diện mạo.Thứ hai, việc đánh giá qua vẻ ngoài thường dẫn đến những định kiến độc hại và sự bất công. Khi chúng ta dán nhãn một người là "không tốt" chỉ vì họ có ngoại hình không thuận mắt, chúng ta đã vô tình tước đi cơ hội được thấu hiểu của họ và tước đi cơ hội được kết giao với một người bạn tốt của chính mình. Những lời phán xét vô tình có thể trở thành những nhát dao gây tổn thương sâu sắc đến lòng tự trọng của người khác. Mỗi người đều có một hoàn cảnh, một câu chuyện riêng đằng sau vẻ ngoài ấy mà nếu không mở lòng, chúng ta sẽ mãi mãi không bao giờ thấu cảm được.Hơn nữa, trong xã hội hiện đại, vẻ bề ngoài còn chịu ảnh hưởng bởi rất nhiều yếu tố: hoàn cảnh kinh tế, sở thích cá nhân hay đặc thù công việc. Một người thợ máy với đôi bàn tay lấm lem dầu mỡ hay một bạn trẻ thích nhuộm tóc màu nổi bật đều có quyền được tôn trọng như nhau. Giá trị thật sự của một con người nằm ở cách họ sống, cách họ đối nhân xử thế và những gì họ đóng góp cho xã hội, chứ không nằm ở nhãn hiệu quần áo hay đường nét trên khuôn mặt.Em hy vọng bài viết này sẽ giúp mọi người trong gia đình mình có những giây phút chiêm nghiệm cùng nhau. Anh/chị hoặc bố mẹ có muốn thảo luận thêm về một tình huống cụ thể nào mà chúng ta từng hiểu lầm người khác không ạ?Tất nhiên, việc chăm chút ngoại hình để thể hiện sự tôn trọng người đối diện là cần thiết, nhưng đó chỉ là phép lịch sự, không phải là cơ sở để định tính một nhân cách. Để từ bỏ thói quen này, mỗi chúng ta cần rèn luyện cho mình một đôi mắt bao dung và một trái tim kiên nhẫn. Thay vì vội vã đưa ra kết luận sau vài giây quan sát, hãy cho mình thời gian để trò chuyện, lắng nghe và cảm nhận.

Câu 1:Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự (kể lại các sự kiện về việc Đăm Săn chặt cây thần, vợ chết và hành trình lên trời cứu vợ). Bên cạnh đó, văn bản có kết hợp các yếu tố miêu tả và biểu cảm.

Câu 2:Về mặt cốt truyện: Khi cây thần (cây Tông Lông/xờ-múc) đổ xuống, nó liên tục "đuổi" theo hướng chạy của hai chị em. Dù họ chạy đi đâu, cây cũng ngả theo hướng đó và cuối cùng đè lên họ khi họ vừa về đến cửa nhà.

Câu 3:

  • Chi tiết kì ảo: Cây thần Tông Lông có kích thước phi thường (gốc đi quanh mất một năm, cao chạm trời) và việc ông Trời hướng dẫn Đăm Săn dùng "củ nén phun vào tai, gừng phun vào mũi" để làm phép cho người chết sống lại.
  • Tác dụng:Tăng tính hấp dẫn: Làm cho câu chuyện trở nên hoành tráng, lung linh và mang màu sắc huyền thoại đặc trưng của sử thi.Tôn vinh nhân vật, thể hiện quan niệm nhân sinh

Câu 4:

  1. ​Đăm Săn cùng tôi tớ vào rừng quyết tâm đốn hạ cây thần bất chấp lời khuyên ngăn và cảnh báo của vợ.
  2. ​Cây thần đổ xuống, đuổi theo và đè chết hai chị em Hơ Nhị, Hơ Bhị.
  3. ​Đăm Săn đau xót khóc thương và quyết định lên trời để "bắt vạ", đòi ông Trời phải trả lại sự sống cho vợ.
  4. ​Đăm Săn gặp ông Trời, tranh biện gay gắt và được ông Trời hướng dẫn cách hồi sinh vợ.
  5. ​Đăm Săn trở về làm phép, Hơ Nhị và Hơ Bhị sống lại.

Nhận xét về cốt truyện:

  • ​Cốt truyện vận động theo hướng xung đột và giải quyết xung đột. Nó giàu tính kịch, đi từ cao trào (cái chết) đến mở nút (hồi sinh).
  • ​Mang đậm tính biểu tượng: Là sự đấu tranh giữa khát vọng cá nhân của người anh hùng và những ràng buộc của phong tục truyền thống Câu 5:

Hành động của Đăm Săn cho thấy chàng là người: Mạnh mẽ, quyết đoán và có phần ngang tàng: Chàng không sợ thần linh, sẵn sàng chặt cây thần và dám "tóm đầu" ông Trời để đòi công lí. Trọng tình nghĩa: Dù chính tay chặt cây gây ra cái chết của vợ, nhưng nỗi đau và hành động đi tìm cách cứu vợ cho thấy tình yêu sâu sắc và trách nhiệm của chàng. Những hành động ấy thể hiện điều gì ở con người thời đó? Khát vọng chinh phục thiên nhiên: Việc chặt cây thần thể hiện mong muốn của con người cổ đại trong việc thoát khỏi sự kìm kẹp của các quyền năng siêu nhiên và những tập tục cũ (chế độ mẫu hệ khắt khe). Tầm vóc của người anh hùng: Người Tây Nguyên xưa tôn thờ những cá nhân có sức mạnh phi thường, có thể sánh ngang và đối thoại trực tiếp với thần linh để bảo vệ hạnh phúc cá nhân và cộng

A .26,67 giây

B.60 giây

C.540

A .26,67 giây

B.60 giây

C.540 m

A .26,67 giây

B.60 giây

C.540 m