Đàm Thị Kim Oanh
Giới thiệu về bản thân
câu 2: Trong dòng chảy hối hả của cuộc đời, khi con người mải miết chạy theo những giá trị vật chất hay những đích đến xa xôi, có một điểm tựa vô hình nhưng vô cùng vững chãi giúp chúng ta không bị lạc bước, đó chính là ký ức về những người thân yêu. Ký ức không đơn thuần là những hình ảnh đã qua, mà là sợi dây thiêng liêng kết nối quá khứ với hiện tại, là tài sản quý giá nhất định hình nên tâm hồn mỗi con người.
Trước hết, ký ức về người thân là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn và bồi đắp nhân cách. Từ những lời ru của mẹ, những câu chuyện kể của bà đến bóng lưng tần tảo của cha, tất cả kết tinh thành một miền nhớ dịu êm. Khi ta lớn lên và đối mặt với những giông bão của cuộc đời, chính những ký ức ấy trở thành "vịnh tránh gió" bình yên nhất. Nhớ về sự hy sinh và tình yêu vô điều kiện của người thân, ta học được cách yêu thương, sẻ chia và sống có trách nhiệm hơn. Nó nhắc nhở chúng ta rằng mình đã từng được yêu thương như thế nào, từ đó tiếp thêm sức mạnh để ta vượt qua nghịch cảnh. Bên cạnh đó, ký ức còn đóng vai trò là "kim chỉ nam" giúp con người giữ vững bản sắc và cội nguồn. Trong một thế giới đầy biến động, con người dễ rơi vào trạng thái cô đơn hay mất phương hướng. Lúc này, những kỷ niệm về bữa cơm gia đình đầm ấm, những lời dạy bảo của ông bà chính là sợi dây neo giữ ta lại với những giá trị đạo đức cốt lõi. Ký ức giúp ta hiểu mình là ai, mình đến từ đâu và mình cần phải sống sao cho xứng đáng với tình cảm của những người đi trước. Ngay cả khi người thân không còn bên cạnh, ký ức về họ vẫn luôn sống động, là sự hiện diện vĩnh cửu trong trái tim, giúp ta cảm thấy mình bao giờ cũng được che chở và không đơn độc. Hơn thế nữa, việc trân trọng ký ức còn là biểu hiện của lòng biết ơn – một trong những đức tính cao đẹp nhất của con người. Sống trong hiện tại nhưng không quên lãng quá khứ là cách chúng ta tri ân những người đã dành cả cuộc đời để vun đắp cho sự trưởng thành của mình. Một người biết trân trọng những kỷ niệm cũ thường là người có tâm hồn sâu sắc, biết sống tình nghĩa và trân trọng những mối quan hệ hiện tại. Tuy nhiên, trân trọng ký ức không đồng nghĩa với việc chìm đắm trong quá khứ hay đau khổ vì những điều đã mất. Chúng ta lưu giữ ký ức để làm động lực sống tốt hơn cho hiện tại và tương lai. Ký ức về người thân giống như những ngọn đèn nhỏ sáng soi trong tâm khảm, giúp ta nhìn thấu suốt hơn về giá trị của tình thân và sự hữu hạn của thời gian. Tóm lại, ký ức về những người thân yêu là báu vật không thể mua được bằng tiền bạc. Nó là nguồn năng lượng tinh thần vô tận, giúp con người sống nhân hậu và mạnh mẽ hơn. Hãy học cách trân trọng từng phút giây bên cạnh người thân ngay từ hôm nay, để mỗi khoảnh khắc trôi qua đều trở thành một mảnh ký ức lấp lánh, sưởi ấm tâm hồn ta suốt cuộc đời dài phía trước.câu 1: ngôi thứ nhất ,người kể chuyện xưng tôi
câu 2:sử dụng điểm nhìn bên trong
câu 3:biện pháp lặp cấu trúc :tác dụng giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn
câu 4:người mẹ của chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ kiên quyết kiên cường để bảo vệ cho con của mình ,ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm bà cũng vô cùng yêu thương con muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp . Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ.
Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn phiền.
Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, đôi khi lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi chúng ta không chú ý đến cảm xúc của họ, hay thậm chí là bỏ qua những nỗ lực của họ, đó là lúc sự vô tâm làm xói mòn tình cảm gia đình. Đôi khi, những lời nói vô tình, hay sự thờ ơ trong những khoảnh khắc quan trọng cũng đủ để khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi, thiếu thốn tình cảm. Do đó, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ rằng sự quan tâm, chăm sóc và chia sẻ yêu thương là điều cần thiết để giữ gìn mối quan hệ bền chặt và đầy ấm áp.
câu 1: viết đoạn văn khoảng 200 chữ:
Trong bài thơ "Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa", hình tượng mưa là một ẩn dụ nghệ thuật đa chiều, chuyên chở nỗi lo âu sâu sắc của nhà thơ Lưu Quang Vũ. Mưa không chỉ là hiện tượng tự nhiên mà trở thành biểu tượng của những biến cố, thử thách bất ngờ có khả năng làm lung lay, đổ vỡ mọi thứ, kể cả tình yêu và hạnh phúc.
Sức tàn phá của mưa được thể hiện qua câu "Mưa cướp đi ánh sáng của ngày", đối lập gay gắt giữa sự sống động của ánh sáng và sự u ám, tiêu điều của cơn mưa. Điều này gợi lên nỗi sợ hãi về sự vô thường của thời gian, sợ rằng những kỷ niệm tươi đẹp, những dấu vết của tình yêu sẽ bị dòng chảy nghiệt ngã của hoàn cảnh và thời gian xóa nhòa, phai nhạt. Mưa cũng là hình ảnh của sự cô đơn, trống trải, bao trùm lấy không gian tâm hồn, nhấn mạnh sự mong manh, dễ vỡ của con người "người mong manh" trước những áp lực vô hình.
Thông qua hình tượng mưa, Lưu Quang Vũ đã gửi gắm những suy tư sâu sắc về sự phù du của hạnh phúc và nỗi khắc khoải muôn thuở về việc gìn giữ những giá trị tình cảm bền vững. Mưa là phép thử khắc nghiệt, buộc con người phải đối diện với nỗi sợ hãi lớn nhất sự mất mát.
câu 2: viết bài văn khoảng 600 chữ
Howard Thurman, một triết gia và nhà thần học có ảnh hưởng, từng đưa ra lời tư vấn đầy sâu sắc: "Hãy tự hỏi xem điều gì sẽ khiến bạn tỉnh thức, và thực hiện điều đó. Bởi cái thế giới cần là những con người đã tỉnh thức." Câu nói không chỉ là một lời mời gọi mà còn là kim chỉ nam hướng mỗi người đến một lẽ sống đích thực, có ý nghĩa, đồng thời nhấn mạnh vai trò không thể thiếu của cá nhân trong công cuộc kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn.
"Tỉnh thức" ở đây không đơn thuần là việc mở mắt sau một giấc ngủ dài, mà là trạng thái nhận thức cao độ, là sự thấu hiểu rõ ràng về bản thân, về mục đích sống và về những giá trị mà ta cần theo đuổi. Người tỉnh thức là người không sống hời hợt, vô định, mà sống với sự chủ động, ý thức và một ngọn lửa đam mê luôn cháy bỏng bên trong. Vậy, những điều gì đã làm con người trở nên tỉnh thức?
Trước hết, trải nghiệm và va vấp là chất xúc tác mạnh mẽ nhất. Cuộc sống không phải lúc nào cũng trải hoa hồng, mà chứa đầy những thử thách, thất bại, và cả những mất mát. Chính những khoảnh khắc đối diện với gian truân, đứng trước bờ vực của sự tuyệt vọng, con người mới buộc phải lùi lại, nhìn nhận vấn đề một cách sâu sắc. Thất bại dạy cho ta sự khiêm tốn, mất mát nhắc nhở ta trân trọng những gì đang có. Từ những cú sốc ấy, ta thoát khỏi trạng thái tự mãn, mơ màng để trở nên tỉnh táo, thực tế và mạnh mẽ hơn.
Thứ hai, sự tư vấn và chiêm nghiệm là hành trình nội tại dẫn đến tỉnh thức. Trong xã hội hiện đại, con người dễ dàng bị cuốn theo tốc độ chóng mặt của công việc, mạng xã hội, và những giá trị vật chất phù phiếm. Sự tỉnh thức đến từ những khoảnh khắc ta dám dừng lại, tự hỏi mình: "Tôi đang sống vì điều gì? Điều tôi đang làm có ý nghĩa không? Tôi có đang đi đúng hướng?". Việc đọc sách, học hỏi không ngừng, và dành thời gian cho sự tĩnh lặng giúp ta kết nối lại với bản chất, loại bỏ những tạp niệm bên ngoài để khám phá "cái tôi" chân thật.
Quan trọng nhất, sự tỉnh thức được củng cố và định hình bởi ý thức về mục đích phụng sự cộng đồng. Thurman khẳng định thế giới cần những con người tỉnh thức, bởi khi nhận ra lẽ sống của mình, con người sẽ không chỉ bó hẹp trong phạm vi cá nhân mà còn hướng đến việc tạo ra giá trị cho xã hội. Một người nhận ra niềm đam mê của mình là giáo dục sẽ dốc hết tâm huyết truyền đạt kiến thức; một người thấu hiểu nỗi đau của môi trường sẽ hành động để bảo vệ thiên nhiên. Chính sự dấn thân và hành động này biến nhận thức thành sức mạnh cải tạo thế giới.
Tuy nhiên, trong xã hội vẫn tồn tại không ít người sống trong trạng thái "ngủ quên": thờ ơ với những vấn đề xung quanh, thiếu mục đích sống, hoặc chỉ chạy theo những giá trị hào nhoáng bên ngoài. Họ sống như những cái bóng, lãng phí tiềm năng và cơ hội của mình.
Tóm lại, sự tỉnh thức là hành trình phức tạp, đòi hỏi lòng dũng cảm để đối diện với chính mình và thế giới. Nó là sự kết hợp giữa kinh nghiệm đắng cay, khả năng tư vấn sâu sắc và ý chí hành động vì mục đích lớn hơn bản thân. Mỗi chúng ta hãy tự tìm ra ngọn lửa đam mê, lẽ sống của riêng mình, "và thực hiện điều đó" một cách trọn vẹn. Bởi chỉ khi mỗi cá nhân tìm được sự tỉnh thức, thế giới mới thực sự được dẫn lối đến những điều tốt đẹp và ý nghĩa.
câu 1: bài thơ sử dụng thể thơ tự do
-dấu hiệu nhận biết : số chữ trong câu không quy định
câu 2:Tiếp theo, bài thơ thể hiện tâm trạng lo âu, khắc khoải của nhân vật trữ tình trước những biến động của cuộc đời. Nỗi sợ hãi mơ hồ về những điều không thể kiểm soát, như cơn mưa có thể xóa nhòa dấu vết, làm phai nhạt tình cảm.
câu 3:Đoạn thơ "Mưa cướp đi ánh sáng của ngày..." sử dụng biện pháp nhân hóa để diễn tả sức mạnh tàn phá của thời gian và hoàn cảnh. Mưa không chỉ là hiện tượng tự nhiên mà còn là ẩn dụ cho những khó khăn, thử thách có thể làm thay đổi mọi thứ.
câu 4:Cuối cùng, khi đối diện với tương lai bất định, chúng ta cần giữ một thái độ sống tích cực, lạc quan. Dù có khó khăn, thử thách, hãy tin vào bản thân và những điều tốt đẹp phía trước.