Nguyễn Thị Thanh Thủy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Thanh Thủy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bi kịch của gia đình trong văn bản " trẻ con không được ăn thịt chó " của Nam Cao là bi kịch của cái đói nghèo cùng cực. Trên nhà, người bố nghiện rượu thèm thịt chó đang ăn nhậu cùng bạn bè. Dưới bếp, năm mẹ con còm cõi, gầy yếu ngồi quây quần quanh xó bếp, bọn trẻ đói bụng nhìn lên, bụng đứa nào cũng "gần dính lưng". Bi kịch lên tới đỉnh điểm ở hình ảnh " cái bát không ". Từ sự háo hức khi cái Gái bê mâm xuống, tới sự thất vọng khi thấy chỉ còn cái bát trống không. Thằng cu con khóc òa, người mẹ xịu xuống, rưng rức khóc. Cái đói đã tước đi quyền được ăn của những đứa trẻ, đẩy người mẹ vào sự bất lực tột cùng, khiến người cha trở nên ích kỉ, vô trách nhiệm. Tình thân bị bào mòn, hạnh phúc gia đình tan vỡ vì miếng ăn. Qua đó, Nam cao đã thể hiện thái độ phản ánh, tố cáo xã hội cũ đã đẩy con người vào cảnh sống mòn, sống khổ.

Câu 2:

Tuổi thơ mỗi người đều gắn liền với một cảnh quan thiên nhiên thân thuộc, nơi lưu giữ những kỉ niệm trong trẻo và êm đềm nhất. Với em, đó là cánh đồng quê trải dài bất tận phía sau nhà – một không gian bình dị nhưng chan chứa yêu thương và ký ức.

Cánh đồng quê em đẹp nhất vào mỗi buổi sáng sớm. Khi ánh mặt trời vừa ló rạng, từng giọt sương còn đọng trên lá lúa long lanh như những viên ngọc nhỏ. Gió nhẹ thổi qua khiến cả cánh đồng gợn sóng xanh mướt, tạo nên một khung cảnh vừa yên bình vừa sống động. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng người gọi nhau ra đồng tạo nên bản nhạc quen thuộc của làng quê. Đối với em, đó không chỉ là cảnh vật mà còn là hơi thở của cuộc sống, là nhịp điệu của quê hương. Cánh đồng không chỉ đẹp mà còn gắn bó sâu sắc với tuổi thơ em qua biết bao kỉ niệm. Những buổi chiều hè, em cùng lũ bạn chạy nhảy, thả diều trên bờ ruộng. Chiếc diều theo gió bay cao mang theo bao ước mơ trẻ nhỏ. Có khi, em theo mẹ ra đồng, nhìn mẹ cặm cụi cấy lúa mà hiểu thêm sự vất vả của người nông dân. Những trải nghiệm ấy đã nuôi dưỡng trong em tình yêu lao động và sự trân trọng thành quả mà thiên nhiên ban tặng. Không chỉ là nơi vui chơi, cánh đồng còn dạy em nhiều bài học ý nghĩa. Nhìn những cây lúa từ lúc gieo mạ đến khi trổ bông, em hiểu rằng mọi thành quả đều cần thời gian và sự kiên trì. Thiên nhiên tuy hiền hòa nhưng cũng có lúc khắc nghiệt với mưa bão, sâu bệnh, khiến người nông dân phải vất vả chống chọi. Điều đó giúp em nhận ra giá trị của lao động và ý chí vượt khó của con người.

Ngày nay, dù cuộc sống có nhiều đổi thay, hình ảnh cánh đồng quê vẫn luôn in sâu trong tâm trí em. Đó không chỉ là một cảnh quan thiên nhiên mà còn là một phần của tuổi thơ, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và hình thành nhân cách. Dù mai này đi xa, em vẫn sẽ nhớ về cánh đồng xanh mát ấy – nơi đã cho em những tháng ngày hồn nhiên và bình yên nhất.

Cánh đồng quê không chỉ là một phần của thiên nhiên mà còn là biểu tượng của quê hương, của nguồn cội. Giữ gìn và trân trọng những cảnh quan ấy chính là cách mỗi chúng ta lưu giữ những giá trị đẹp đẽ của tuổi thơ và cuộc sống.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự

Câu 2: Để giúp lũ trẻ tạm quên đi cơn đói, người mẹ đã sổ tóc ra cho chúng xúm vào bắt chấy

Câu 3: Hình ảnh " cái bát không " ở cuối đoạn trích đã khắc họa rõ tính cách người cha, ông là một người ích kỉ, vô trách nhiệm. Khi thà ăn nhậu hết sạch với bạn bè chứ không để lại chút gì cho vợ con đang đói ở dưới bếp

Bi kịch gia đình: Phản ánh sự khốn cùng, tuyệt vọng. " cái bát không " là biểu tượng của sự hụt hẫng, thất vọng của bọn trẻ và sự bất lực của người mẹ trước sự thật tàn khốc.

Câu 4: Khi người bố vừa gọi dọn mâm, bọn trẻ rất háo hức, mong ngóng, nghĩ rằng cuối cùng mình cũng được ăn phần thừa.

Lúc nhìn thấy mâm bát không, bọn trẻ sụp đổ hoàn toàn, tuyệt vọng và đau đớn. Qua đó, phản ánh được dự tàn khốc của cái nghèo và sự vô tâm của người cha.

Câu 5:

Sự nghèo đói là một trong những nguyên nhân khiến hạnh phúc gia đình bị hủy hoại. Nghèo đói không chỉ đày đọa con người về thể xác mà còn bào mòn nhân phẩm, khiến con người dần tha hóa, ích kỉ. Cái đói làm mất đi sự ấm áp, tình yêu thương vốn có trong một gia đình, biến ngôi nhà thành nơi của sự chịu đựng và nước mắt. Khi nhu cầu cơ bản không được đáp ứng, tình phụ tử, tình vợ chồng sẽ rạn nứt, nhường chỗ cho bản năng sinh tồn và sự vô cảm lạnh lùng.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là thuyết minh

Câu 2: Hiện tượng thiên văn T CrB

Câu 3: Có mốc thời gian cụ thể, giúp người đọc hiểu được quy luật xuất hiện của ngôi sao T CrB

Câu 4: Mục đích: Cung cấp thông tin về hiện tượng thiên văn đặc biệt, giúp người đọc nắm bắt cơ hội quan sát hiện tượng hiếm gặp một lần trong đời.

Nội dung: Giải thích chu kì bùng nổ,dự báo thời điểm bùng nổ, sự xuất hiện sau 80 năm một lần và hướng dẫn cách xác định vị trí sao T CrB

Câu 5: Phương tiện phi ngôn ngữ trong văn bản là kí hiệu, định dạng văn bản hoặc hình ảnh minh họa

Tác dụng: Làm cho bố cục rõ ràng, dễ nhìn. Giúp người đọc nắm bắt thông tin một cách nhanh chóng hơn.

Câu 1:
Trong cuộc đời của mỗi chúng ta, đều cần có một " điểm neo " trên tấm bản đồ rộng lớn. Nó không chỉ là nơi mà ta bắt đầu, mà còn là nơi ta " tựa " vào, nó có thể là gia đình, có thể là những ước mơ của chính chúng ta. " Điểm neo " giúp ta không sa ngã trên con đường thành người, không bị cuốn vào vòng xoáy rộng lớn của "biển khơi", nó giúp ta chống đỡ khi gặp trở ngại, khó khăn, giúp ta không bị ảnh hưởng bởi những điều tiêu cực và sai trái. Ngược lại, nếu không có " điểm neo ", con người ta sẽ rất dễ lệch hướng, sa vào các vòng xoáy tiêu cực, mất phương hướng và không có mục tiêu rõ ràng. Tuy nhiên, " điểm neo " của mỗi người đều có giá trị khác nhau, dẫn dắt ta theo các hướng khác nhau. Vì vậy, mỗi người cần sớm xác định cho mình một " điểm neo " phù hợp để sống có ý nghĩa và vững vàng trên con đường của cuộc đời.

Câu 2:

" Việt Nam ơi " được sáng tác năm 2017, trích tập thơ " thuở ấy " của tác giả Huy Tùng. Huy Tùng tên thật là Vũ Minh Quyền, sinh năm 1960 quê ở tỉnh Ninh Bình, thành phố Hồ Chí Minh. Bài thơ " Việt Nam ơi " là một trong những bài thơ nổi bật nhất của ông, viết về tình yêu quê hương, đất nước đầy tha thiết của người con nước Việt. Bài thơ sử dụng biện pháp nghệ thuật điệp ngữ " Việt Nam ơi! " lặp lại nhiều lần ở đầu các khổ thơ, cách lặp này như một lời gọi tha thiết, đầy tâm tình từ trái tim của người viết. Nhấn mạnh tình yêu quê hương, đất nước da diết và tự hào. Những câu thơ như " đất nước tôi yêu " , " đất mẹ dấu yêu " gợi lên tình cảm gắn bó sâu nặng, tác giả không chỉ nói về đất nước như một khái niệm mà còn nhân hóa đất nước thành " mẹ ", tạo nên sự thiêng liêng và gần gũi. Giúp người đọc thấy được tình yêu và sự biết ơn đối với quê hương. Hình ảnh trong thơ vừa quen thuộc, lại gần gũi, mộc mạc, giản dị qua các chi tiết như " lời ru của mẹ ", " truyền thuyết mẹ Âu Cơ ", " cánh cò bay ". Gợi nhắc tới cội nguồn dân tộc và tuổi thơ êm đềm. Ngoài ra, tác giả còn sử dụng các hình ảnh như " kì tích bốn ngàn năm " , " bao đời đầu trần chân đất " để tái hiện lại lịch sử đầy hào hùng của dân tộc, cụm từ " dẫu có điêu linh, dẫu có thăng trầm " được tác giả sử dụng biện pháp liệt kê và đối lập. Cụm từ trên vừa cho thấy những khó khăn, vừa cho thấy ý chí kiên cường, mạnh mẽ của con người Việt Nam. Tác giả muốn lột tả hết thảy tình cảm của mình qua từng con chữ, qua từng nét bút để qua đó, ta thấy được bài thơ của ông không chỉ ca ngợi về quê hương, đất nước mà còn tôn vinh phẩm chất của con người Việt Nam. Với ngôn ngữ giản dị, mộc mạc và đầy cảm xúc, tác giả đã khiến bài thơ trở nên hấp dẫn và đầy sức lan tỏa. Bên cạnh đó, bài thơ còn kết hợp hài hòa giữa yếu tố tự sự và trữ tình giúp bài tuy không sử dụng từ ngữ cầu kì nhưng lại hết sức nhịp nhàng, lúc nhẹ nhàng, lúc dồn dập, thể hiện rõ các cung bậc cảm xúc. Tác giả vừa kể lại chặng đường lịch sử của dân tộc, vừa bộc lộ cảm xúc cá nhân, điều này giúp bài thơ có chiều sâu nội dung và giàu sức lay động. Tóm lại, bài thơ đã thể hiện thành công tình yêu quê hương, đất nước sâu sắc, tác phẩm không chỉ khơi dậy niềm tự hào dân tộc mà còn nhắc nhở mỗi người trong chúng ta cần phải trân trọng và bảo vệ đất nước, góp phần vào xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp.