Vi Thị Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
- Nhấn mạnh tính cách xấu của nhân vật “thằng mõ”: Việc lặp lại cụm từ “cũng…” ba lần liên tiếp làm nổi bật những đặc điểm tiêu cực như đê tiện, lầy là, tham ăn — từ đó khắc họa rõ nét bản chất đáng khinh của nhân vật này.
- Tăng tính mỉa mai, châm biếm: lặp cấu trúc đi kèm với từ ngữ tiêu cực tạo nên giọng điệu mỉa mai sâu sắc. Tác giả dường như đang “khen đểu”, châm biếm sự tệ hại của “thằng mõ” một cách cay độc,Tạo nhịp điệu, nhấn mạnh cảm xúc: Câu văn trở nên nhịp nhàng, dồn dập, góp phần làm nổi bật thái độ khinh bỉ của người kể chuyện dành cho nhân vật.
sử dụng từ trái logic
nhớ thương đến nát cả ruột gan
Hai câu thơ “Ngẫm thân em chỉ bằng con bọ ngựa, bằng con chấu chuộc thôi” thể hiện nỗi tự ti, tủi phận của người phụ nữ xưa trong xã hội phong kiến. Hình ảnh con bọ ngựa, con chấu chuộc – những sinh vật bé nhỏ, mong manh – ẩn dụ cho số phận nhỏ nhoi, không được coi trọng của người phụ nữ. Qua đó, ta cảm nhận được tiếng lòng đầy xót xa, buồn tủi trước kiếp sống bị gò bó, phụ thuộc. Những câu thơ giản dị nhưng sâu sắc, khiến người đọc day dứt, trăn trở về thân phận con người, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội cũ. Đồng thời, nó cũng khơi dậy niềm thương cảm và sự trân trọng đối với những ước mơ nhỏ nhoi, chân thành của họ.
Thân em vừa trắng lại vừa tròn
Bảy nổi ba chìm với nước non
Tình mẫu tử và tình phụ tử là những tình yêu vô cùng thiêng liêng và quý giá , nhưng lại có những kẻ lại nhờ đến cái việc được cha mẹ nuôi chiều quá mức nên giờ chỉ bám bố mẹ . Đã có 1 câu nói thể hiện lời nói này như "Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" . Vây quan niemej nayf cos ys nghiax nhuw the naof trong hon nhan ?
Qua câu nói này dùng để phán ánh về những người con chỉ biết ỷ bám vào cha mẹ của mình . Không tự lực , không tự sức của mình để hình thành lên sự thành công mà chỉ ỷ bám vào cha mẹ . Họ chẳng thể làm gì chỉ có việc dự bám vào ba mẹ , để ba mẹ nuôi hết nửa cuộc đời của mình rồi cuộc đời còn lại chỉ dám ăn xin hay làm người vô gia cư ở những bên viả hè . Theo em đây là 1 vấn đề xấu , các con cái trong gia đình không nên học theo . Vì nếu như bạn chỉ biết ăn bám bố mẹ , hay ba mẹ "đặt" ban ngồi chỗ nào thì bạn "ngồi" chỗ đấy đều là những tật xấu trong tương lai,bám vào bố mẹ chẳng biết làm gì rồi chỉ thế chỉ có việc nhận lại thôi cũng không có lợi ích cho xã hội . Xã hội có nhiều con người như này thì cả 1 hệ tư tưởng như này chẳng còn gì gọi là kinh tế hiện đại , kinh tế càng ngày càng đi xuống . Không ai mà bám bố mẹ là không đứng dậy tự đi theo con đường của mình được . Việc này sẽ trở thành môt tật xấu rồi tật xấu này còn được lây lan thì cuộc sống của những con người đó sẽ đi vào khốn khó đầy thử thách hơn những người bình thường vì họ chẳng làm được gì cả . Hay có nhiều bố mẹ lại sắp đặt con mình cưới với người khác , gia đình của những người đấy giàu sang hơn nên họ sẽ đồng ý hay thậm chí là ép gả đi . Những đứa con đấy có cuộc sống đau khổ như nào thì bố mẹ của họ chẳng quan tâm , họ chỉ quan tâm vào tiền bạc khi gả con đi . Cha mẹ đặt con cưới người này nên con phải làm theo nên nhiều gia đình hay cuộc sống hôn nhân đi vào đổ vỡ .
Chẳng hạn chí sĩ Lương Văn Can thời trẻ được cha mẹ cưới cho vợ là cô Lê Thị Lễ, buôn bán ở Hà Nội, dù “đôi trẻ” chưa gặp mặt. Sau khi thành gia thất, hai người đã chung sống với nhau thật hạnh phúc và cùng chịu đựng, vượt qua bao gian nan do thời cuộc đưa đến. Ngược lại do cưới nhau theo ý ba mẹ nên cũng có kẻ thở ngắn than dài: “Người ta sang sông, em cũng sang sông/ Người ta sang sông thành được vợ chồng/ Em sang không rồi lại xách nón về không/ Trước là thẹn thùng với bầu bạn, sau luống công ông chèo đò”.
Câu nói này đang khẳng định sự giáo dục của cha mẹ dành cho con cái hay để nói lên được sự phản ánh của xã hội vì cha mẹ chỉ biết "đặt con ngồi im đấy" và chẳng cho con cơ hội tìm hiểu sâu về cuộc sống tương lai .