Phù Thị Điệp

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phù Thị Điệp
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Nhà văn Nam Cao từng viết trong truyện ngắn Tư cách mõ: “Lòng khinh, trọng của chúng ta có ảnh hưởng đến cái nhân cách của người khác nhiều lắm; nhiều người không biết gì là tự trọng, chỉ vì không được ai trọng cả; làm nhục người là một cách rất diệu để khiến người sinh đê tiện...” Đây là một nhận định vừa sắc sảo, vừa đầy tính nhân văn mà em hoàn toàn đồng tình. Qua nhân vật Lộ – một người từng hiền lành, tử tế, chỉ vì nghèo khổ mà nhận làm nghề mõ – Nam Cao đã chỉ ra bi kịch tha hóa của con người. Sự miệt thị của cộng đồng, những lời mỉa mai, ánh mắt khinh rẻ từ bạn bè, hàng xóm đã khiến Lộ mất dần phẩm giá. Anh ta từ chỗ lúng túng, xấu hổ đã trở nên trơ trẽn, tham lam, bất chấp, thậm chí lấy sự đê tiện làm niềm hả hê. Không phải Lộ vốn là kẻ xấu xa, mà chính sự kỳ thị và coi thường của xã hội đã biến anh thành như vậy. Câu nói của Nam Cao vì thế không chỉ là một lời cảnh báo về tác hại của việc coi thường người khác, mà còn là lời kêu gọi hãy đối xử với nhau bằng sự cảm thông và nhân ái. Trong thực tế, rất nhiều người khi không được công nhận, không được tôn trọng đã đánh mất chính mình. Trẻ em bị chê bai có thể mất đi sự tự tin; người lớn bị coi thường có thể sa vào tội lỗi chỉ vì muốn "trả đũa" đời. Ngược lại, khi được tin tưởng và yêu thương, con người thường biết vươn lên để sống tốt hơn. Tóm lại, lời nhận định của Nam Cao là một chân lí đáng suy ngẫm. Nó nhắc nhở chúng ta hãy sống với nhau bằng sự tôn trọng và tử tế, bởi đôi khi, chỉ một ánh nhìn bao dung cũng đủ cứu rỗi một con người.

Truyện ngắn “Tư cách mõ” của Nam Cao gửi gắm một triết lí nhân sinh sâu sắc: con người bị tha hóa, trở nên đê tiện, không hẳn vì bản chất xấu xa mà vì bị xã hội khinh rẻ, chà đạp, tước mất quyền được làm người tử tế. Khi không được ai tôn trọng, người ta dễ đánh mất lòng tự trọng. Chính sự miệt thị, khinh bỉ từ cộng đồng có thể đẩy một người lương thiện sa vào con đường tha hóa. Qua đó, nhà văn bày tỏ niềm xót xa trước thân phận con người trong xã hội cũ, đồng thời lên án một xã hội phi nhân tính, thiếu tình thương và sự công bằng.

Trong câu văn “Một thằng mõ đủ tư cách mõ, chẳng chịu kém những anh mõ chính tông một tí gì: cũng đê tiện, cũng lầy là, cũng tham ăn”, biện pháp lặp cấu trúc được sử dụng qua việc lặp lại từ “cũng” ở đầu ba vế câu. Cách lặp này có tác dụng nhấn mạnh những phẩm chất xấu xa của nhân vật "thằng mõ", cho thấy hắn không hề thua kém gì những kẻ mõ “chính tông” về độ đê tiện, lười biếng và tham lam. Đồng thời, cấu trúc lặp còn tạo nhịp điệu liệt kê, góp phần làm nổi bật giọng điệu mỉa mai, châm biếm sâu cay của tác giả. Qua đó, nhà văn không chỉ phơi bày bản chất đáng khinh của một cá nhân mà còn phê phán cả một tầng lớp người đang tiếp tay cho cái xấu trong xã hội đương thời.

Quan niệm “Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy” trong hôn nhân phản ánh sự kính trọng và hiếu thảo đối với cha mẹ, cho rằng họ sẽ đưa ra quyết định đúng đắn cho con cái. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, quan niệm này cần được nhìn nhận lại. Thực tế, việc cha mẹ quyết định hôn nhân cho con cái có thể mang lại sự ổn định, gắn kết giữa các gia đình, nhưng nó cũng tiềm ẩn nhiều bất lợi. Hôn nhân không chỉ là sự kết hợp giữa hai gia đình mà còn là sự hòa hợp giữa hai cá nhân. Nếu con cái không được quyền tự quyết định, họ có thể cảm thấy thiếu tự do và không hạnh phúc trong cuộc sống hôn nhân. Trong xã hội hiện nay, khi quyền tự do cá nhân được tôn trọng, việc lựa chọn bạn đời cần dựa vào sự đồng thuận và tình yêu của cả hai người. Cha mẹ có thể tư vấn, nhưng quyết định cuối cùng vẫn thuộc về con cái. Hôn nhân cần được xây dựng trên nền tảng của sự tự nguyện, tôn trọng và tình cảm chân thành. Vì vậy, cần phải kết hợp giữa truyền thống và hiện đại để bảo vệ quyền lợi và hạnh phúc của mỗi cá nhân trong hôn nhân.

Một câu ca dao mở đầu bằng thân em "Thân em như tấm lụa đào, Phất phơ trước chợ biết vào tay ai"

Trong hai câu thơ “Ngẫm thân em chỉ bằng thân con bọ ngựa,/ Bằng con chẫu chuộc thôi.”, tác giả sử dụng hình ảnh so sánh để diễn tả sự nhỏ bé, tầm thường của bản thân. Con bọ ngựa và con chẫu chuộc đều là những loài côn trùng nhỏ bé, thường bị xem nhẹ trong tự nhiên. Việc so sánh này phản ánh cảm giác tự ti, khiêm nhường của người nói về vị trí và giá trị của mình trong xã hội hoặc trong mối quan hệ nào đó. Qua đó, tác giả muốn thể hiện sự tự nhận thức về sự nhỏ bé, đơn độc và có thể là sự cô đơn trong cuộc sống.


Câu thơ “Em nhớ anh nát cả ruột gan” sử dụng cụm từ “nát cả ruột gan” để diễn tả nỗi nhớ nhung mãnh liệt đến mức đau đớn tột cùng. Cách diễn đạt này không theo lối nói thông thường, tạo ấn tượng mạnh mẽ và khơi gợi hình ảnh sâu sắc về sự dằn vặt trong tâm hồn. Đây là minh chứng cho sự sáng tạo trong ngôn ngữ thơ ca, giúp biểu đạt cảm xúc một cách độc đáo và sâu sắc.