Lèng Thị Lê

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lèng Thị Lê
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Nam Cao là một nhà văn hiện thực lớn của văn học Việt Nam, ông luôn trăn trở về số phận con người trong xã hội cũ. Trong truyện ngắn "Tư cách mõ", Nam Cao đã đưa ra một ý kiến sâu sắc: "lòng khinh, trọng của chúng ta có ảnh hưởng đến cái nhân cách của người khác nhiều lắm; nhiều người không biết gì là tự trọng, chỉ vì không được ai trọng cả; làm nhục người là một cách rất diệu để khiến người sinh đê tiện...". Tôi hoàn toàn đồng tình với ý kiến này. Cách chúng ta đối xử với người khác có tác động vô cùng lớn đến sự hình thành và phát triển nhân cách của họ. Sự coi trọng giúp con người biết tự trọng, ngược lại, sự khinh miệt có thể đẩy con người vào con đường tha hóa. Trước hết, cần hiểu rõ ý kiến của Nam Cao. "Lòng khinh, trọng" ở đây chính là thái độ, cách đối xử mà chúng ta thể hiện với những người xung quanh. "Nhân cách" là phẩm chất, giá trị bên trong mỗi con người, là điều làm nên sự khác biệt và đáng quý của mỗi cá nhân. Nam Cao muốn nhấn mạnh rằng, cách chúng ta nhìn nhận và đối xử với người khác sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến việc họ tự nhìn nhận và đánh giá bản thân. Tôi hoàn toàn đồng ý với Nam Cao rằng sự coi trọng, tôn trọng người khác là nền tảng để xây dựng lòng tự trọng. Khi một người được người khác tôn trọng, họ cảm thấy mình có giá trị, được công nhận và yêu thương. Từ đó, trong họ sẽ nảy sinh ý thức về giá trị bản thân và biết cách tự trọng. Trong một gia đình, nếu con cái được cha mẹ yêu thương, tôn trọng, lắng nghe ý kiến, chúng sẽ tự tin vào bản thân, biết mình có vai trò quan trọng và cố gắng cư xử đúng mực để xứng đáng với tình yêu thương đó. Sự tôn trọng không chỉ giới hạn trong phạm vi gia đình mà còn ở trường học, nơi làm việc và toàn xã hội. Một môi trường mà mọi người đối xử với nhau bằng sự tôn trọng sẽ tạo điều kiện cho mỗi cá nhân phát triển toàn diện. Ngược lại, sự khinh miệt, làm nhục có thể hủy hoại nhân cách con người. Khi bị người khác khinh miệt, chà đạp, con người cảm thấy bị tổn thương sâu sắc, mất niềm tin vào bản thân và cuộc sống. Họ có thể trở nên thu mình, sống khép kín hoặc thậm chí có những hành động tiêu cực để chống lại sự bất công. Chúng ta có thể thấy rõ điều này qua nhân vật Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao. Bị xã hội phong kiến thối nát khinh rẻ, đẩy vào tù tội, Chí Phèo dần trở nên tha hóa, lưu manh, đánh mất cả nhân tính. Bạo lực học đường, bạo lực gia đình, phân biệt đối xử... đều là những hành vi làm nhục người khác, gây ra những hậu quả vô cùng nghiêm trọng về tâm lý và nhân cách. Ý kiến của Nam Cao có giá trị nhân văn sâu sắc, góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn. Khi mỗi người đều ý thức được tầm quan trọng của việc tôn trọng người khác, chúng ta sẽ tạo ra một môi trường sống thân thiện, nhân ái và văn minh. Trong xã hội đó, mọi người sẽ được đối xử bình đẳng, được tạo điều kiện để phát triển tài năng và đóng góp cho cộng đồng. Bản thân mỗi chúng ta cần rèn luyện ý thức tôn trọng người khác, phê phán những hành vi khinh miệt, làm nhục người khác. Hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất, như lắng nghe người khác nói, không xúc phạm người khác bằng lời nói hay hành động, giúp đỡ những người gặp khó khăn... Tuy nhiên, cũng cần phải nhìn nhận một cách khách quan rằng, trong xã hội vẫn còn những trường hợp dù được tạo điều kiện tốt nhưng vẫn có những hành vi sai trái. Điều này cho thấy nhân cách của một con người còn bị ảnh hưởng bởi yếu tố chủ quan, ý chí và sự nỗ lực của mỗi người. Dù vậy, không thể phủ nhận vai trò quan trọng của yếu tố khách quan, của sự tác động từ môi trường xung quanh đến sự hình thành và phát triển nhân cách. Tóm lại, tôi hoàn toàn đồng tình với ý kiến của nhà văn Nam Cao. "Lòng khinh, trọng của chúng ta có ảnh hưởng đến cái nhân cách của người khác nhiều lắm". Ý kiến này không chỉ có giá trị trong quá khứ mà còn nguyên giá trị trong xã hội hiện nay. Nó nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc tôn trọng người khác và trách nhiệm của mỗi người trong việc xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn. Mỗi chúng ta hãy tự ý thức và hành động để góp phần tạo nên một môi trường sống mà ở đó, mọi người đều được yêu thương, tôn trọng và có cơ hội phát triển toàn diện.

+ Tác phẩm lên án xã hội thực dân nửa phong kiến đã đẩy con người vào cảnh nghèo đói, tha hóa về nhân phẩm và đạo đức.

+ Sự tha hóa của con người trong xã hội thực dân nửa phong kiến

+ Tác phẩm thức tỉnh còn người đứng lên đấu tranh chống lại cái xấu


+ Biện pháp lặp cấu trúc "cũng..." được lặp lại ba lần trong câu văn, có tác dụng:

+ Cấu trúc lặp tạo ra một nhịp điệu, âm hưởng đặc biệt cho câu văn, khiến cho lời văn trở nên sinh động, giàu cảm xúc hơn

+ Việc lặp lại cấu trúc này nhấn mạnh những đặc điểm tiêu cực của cả "thằng mõ đủ tư cách mõ" và "những anh mõ chính tông". Sự lặp lại này cho thấy những đặc điểm này không phải là ngẫu nhiên mà là bản chất của loại người này.

"Liệu tình yêu có thể nảy nở từ sự sắp đặt? Liệu hạnh phúc có thể xây dựng trên nền tảng của sự áp đặt? Quan niệm 'Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy' trong hôn nhân đã từng là thước đo của sự hiếu thảo, nhưng liệu nó còn phù hợp trong xã hội hiện đại?"Trong xã hội quan niệm “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” đã từng chi phối mạnh mẽ đến hôn nhân của nhiều người, đặc biệt là phụ nữ. Đây là quan niệm cho rằng việc lựa chọn bạn đời của con cái phải hoàn toàn do cha mẹ quyết định, con cái không có quyền tự chủ trong vấn đề quan trọng này. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, quan niệm này ngày càng trở nên lạc hậu và gây ra nhiều hệ lụy tiêu cực. Trước hết, chúng ta cần hiểu rõ nguồn gốc của quan niệm này. Trong xã hội phong kiến, hôn nhân không chỉ là chuyện riêng của hai người mà còn liên quan đến dòng họ, gia tộc. Việc môn đăng hộ đối, gia thế tương xứng được coi trọng hơn tình yêu và hạnh phúc cá nhân. Cha mẹ, với vai trò là người có kinh nghiệm và quyền lực trong gia đình, sẽ quyết định hôn sự của con cái để đảm bảo lợi ích cho gia tộc. Tuy nhiên, sự áp đặt này đã tước đi quyền tự do lựa chọn hạnh phúc của mỗi cá nhân. Ngày nay, xã hội đã có nhiều thay đổi, giá trị cá nhân được đề cao hơn. Hôn nhân dựa trên tình yêu và sự tự nguyện của cả hai bên là nền tảng cho một gia đình hạnh phúc. Việc cha mẹ áp đặt, quyết định thay con cái có thể dẫn đến những cuộc hôn nhân không hạnh phúc, thậm chí là bi kịch. Khi hai người không có tình cảm, không có sự đồng điệu về tâm hồn, cuộc sống chung sẽ trở thành gánh nặng, gây ra mâu thuẫn, xung đột và cuối cùng là đổ vỡ. Bên cạnh đó, quan niệm “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” còn kìm hãm sự phát triển của cá nhân. Khi không được tự do lựa chọn, con người sẽ mất đi động lực để phấn đấu, xây dựng hạnh phúc cho chính mình. Họ trở nên thụ động, sống theo sự sắp đặt của người khác và không có cơ hội để khẳng định giá trị bản thân. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến cuộc sống cá nhân mà còn tác động tiêu cực đến sự phát triển của xã hội. Tuy nhiên, không thể phủ nhận vai trò của cha mẹ trong việc định hướng hôn nhân cho con cái. Cha mẹ, với kinh nghiệm sống và sự hiểu biết về xã hội, có thể đưa ra những lời khuyên hữu ích, giúp con cái nhìn nhận vấn đề một cách khách quan và toàn diện hơn. Điều quan trọng là cha mẹ cần tôn trọng quyền tự do lựa chọn của con cái, lắng nghe ý kiến và tâm tư của chúng, thay vì áp đặt và quyết định thay. Tóm lại, quan niệm “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” đã không còn phù hợp với xã hội hiện đại. Hôn nhân là chuyện hệ trọng của cả đời người, cần dựa trên tình yêu và sự tự nguyện của cả hai bên. Cha mẹ nên đóng vai trò là người định hướng, hỗ trợ, chứ không phải là người quyết định thay cho con cái. Chỉ khi đó, hôn nhân mới thực sự mang lại hạnh phúc và sự viên mãn cho mỗi cá nhân và gia đình.

"Thân em như tấm lụa đào, phất phơ giữa chợ biết vào tay ai."

Trong hai dòng thơ " Ngẫm thân em chỉ bằng thân con bọ ngựa/ Bằng con chẫu chuộc thôi" , tôi cảm nhận được sự tủi hờn , nhỏ bé , vô vọng của người phụ nữ trong xã hội xưa. Cách so sánh thân phận mình với con bọ ngựa , còn chẫu chuộc - là những loài vật nhỏ bé trong tự nhiên đã làm nổi bật sự nhỏ bé, yếu kém của người phụ nữ. Họ tự ngẫm về thân phận của mình, không ai hiểu họ cả. Câu thơ không chỉ là lời than thân trách phận mà còn là tiếng kêu ai oán về một cuộc đời đầy bất công , đau khổ. Nó gợi lên trong tôi niềm thương cảm sâu sắc với người phụ nữ trong xã hội phong kiến.

Hiện tượng phá vỡ: sử dụng hình ảnh phóng đại " nát cả ruột gan" để diễn tả nỗi nhớ

Tác dụng:

+ Hình thức: gây ấn tượng mạnh, tạo nhịp điệu âm hưởng và tăng tính biểu cảm cho câu văn

+ Nội dung : Nhấn mạnh nỗi nhớ da diết của nhân vật . Diễn tả nỗi nhớ không chỉ đơn thuần là cảm xúc mà đã vượt qua giới hạn thông thường như xé nát tâm hồn

Hiện tượng phá vỡ: sử dụng hình ảnh phóng đại " nát cả ruột gan" để diễn tả nỗi nhớ

Tác dụng:

+ Hình thức: gây ấn tượng mạnh, tạo nhịp điệu âm hưởng và tăng tính biểu cảm cho câu văn

+ Nội dung : Nhấn mạnh nỗi nhớ da diết của nhân vật . Diễn tả nỗi nhớ không chỉ đơn thuần là cảm xúc mà đã vượt qua giới hạn thông thường như xé nát tâm hồn