Nông Thị Nhật

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nông Thị Nhật
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa tinh tế, thể hiện hành trình thức tỉnh muộn màng nhưng sâu sắc về tình mẫu tử. Ban đầu, Chi-hon sống trong sự vô tâm quen thuộc: anh yêu mẹ nhưng yêu theo thói quen, coi sự hiện diện và hi sinh của mẹ là điều hiển nhiên. Khi mẹ đột ngột mất tích, tâm lý Chi-hon rơi vào trạng thái hoang mang, lo sợ. Càng đi tìm mẹ, anh càng đối diện với những khoảng trống trong ký ức và trong chính tâm hồn mình. Những kỷ niệm nhỏ bé, giản dị về mẹ lần lượt hiện về, biến nỗi lo thành sự day dứt, ân hận sâu sắc. Cao điểm của diễn biến tâm lý là nỗi đau tự trách khi Chi-hon nhận ra anh chưa từng thực sự lắng nghe, thấu hiểu hay chăm sóc mẹ như mẹ đã chăm sóc anh suốt đời. Sự thức tỉnh ấy không chỉ là bi kịch cá nhân mà còn mang ý nghĩa cảnh tỉnh: con người thường chỉ nhận ra giá trị thiêng liêng của tình thân khi đứng trước nguy cơ đánh mất. Qua Chi-hon, tác giả gửi gắm lời nhắn nhủ đầy nhân văn: hãy yêu thương và chăm sóc mẹ khi còn có thể, đừng để yêu thương trở thành nỗi hối hận muộn màng

Câu 2

Trong dòng chảy không ngừng của thời gian, con người có thể đánh mất nhiều thứ: tuổi trẻ, cơ hội, thậm chí cả những người từng gắn bó máu thịt. Nhưng có một điều vẫn lặng lẽ ở lại, bền bỉ và nguyên vẹn trong tâm hồn mỗi người – đó là ký ức về những người thân yêu. Ký ức không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là phần cốt lõi làm nên đời sống tinh thần, giúp con người hiểu mình là ai và đã lớn lên từ đâu.


Ký ức về người thân trước hết là nơi trú ngụ của yêu thương. Đó là những buổi chiều mẹ đợi con bên hiên nhà, những đêm cha thức trắng lo cho tương lai của con, hay dáng bà lặng lẽ bên bếp lửa mỗi mùa đông. Những hình ảnh tưởng như bình thường ấy, khi được lưu giữ trong ký ức, lại trở thành nguồn sưởi ấm bền lâu. Giữa những ngày mệt mỏi, ký ức giúp con người tìm lại sự bình yên; giữa những lúc chênh vênh, nó nhắc ta nhớ rằng mình từng được yêu thương vô điều kiện. Nhờ vậy, con người không bị lạc lõng trong thế giới rộng lớn này.


Không dừng lại ở cảm xúc, ký ức về người thân còn góp phần nuôi dưỡng nhân cách. Những lời dạy ân cần, những tấm gương hi sinh thầm lặng của cha mẹ, ông bà âm thầm thấm sâu, trở thành nền tảng đạo đức cho mỗi người. Chính ký ức ấy giúp ta biết sống tử tế, biết yêu thương và có trách nhiệm với bản thân cũng như với cộng đồng. Khi đứng trước những lựa chọn khó khăn, con người thường soi chiếu hành động của mình qua hình ảnh những người thân đã từng dạy ta cách làm người.


Đặc biệt, khi người thân không còn hiện diện trong đời sống, ký ức trở thành sợi dây thiêng liêng nối quá khứ với hiện tại. Nỗi đau mất mát có thể khiến con người gục ngã, nhưng ký ức giúp ta đứng dậy, học cách tiếp tục sống mà không quên đi yêu thương đã có. Người đã khuất không biến mất hoàn toàn; họ sống tiếp trong những hồi ức, trong cách ta suy nghĩ, lựa chọn và đối xử với cuộc đời. Chính ký ức làm cho sự chia ly bớt tuyệt đối và tình thân trở nên bất tử.


Tuy nhiên, ký ức không tự nhiên mà có. Nó được tạo nên từ những phút giây quan tâm, từ sự hiện diện chân thành của ta hôm nay. Nếu sống vội vàng, thờ ơ với người thân, ký ức mai sau chỉ còn là khoảng trống và nỗi hối tiếc. Vì thế, trân trọng ký ức cũng chính là trân trọng hiện tại: biết lắng nghe, yêu thương và chăm sóc những người bên cạnh khi còn có thể.


Ký ức về những người thân yêu là hành trang tinh thần theo con người suốt cuộc đời. Nó giúp ta sống sâu sắc hơn, nhân ái hơn và vững vàng hơn trước mọi đổi thay. Giữ gìn ký ức không chỉ là nhớ về quá khứ, mà còn là cách để con người sống trọn vẹn và có ý nghĩa trong hiện tại và tương lai.

Câu 1: Truyện ở ngôi kể thứ nhất, người kể chuyện xưng “tôi”.

Câu 2: Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, các tình huống truyện và sự kiện đều được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon . Điểm nhìn hạ chi

Câu 3: Biện pháp nghệ thuật trong đoạn văn là biện pháp lặp cấu trúc “Lúc mẹ...”. Giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn. Đồng thời nhấn mạnh khoảnh khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng. Từ đó, cho ta thấy được sự tự trách của nhân vật Chi-hon khi nhớ lại khoảnh khắc mẹ bị lạc

Câu 4: Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên quyết kiên cường để bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp. Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ.

Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn phiền.

Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, đôi khi lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi chúng ta không chú ý đến cảm xúc của họ, hay thậm chí là bỏ qua những nỗ lực của họ, đó là lúc sự vô tâm làm xói mòn tình cảm gia đình. Đôi khi, những lời nói vô tình, hay sự thờ ơ trong những khoảnh khắc quan trọng cũng đủ để khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi, thiếu thốn tình cảm. Do đó, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ rằng sự quan tâm, chăm sóc và chia sẻ yêu thương là điều cần thiết để giữ gìn mối quan hệ bền chặt và đầy ấm áp.