Khổng Minh Tấn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Khổng Minh Tấn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Đoạn trích cho thấy tài năng bậc thầy của Nguyễn Du trong việc khắc họa nhân vật. Đầu tiên là nghệ thuật xây dựng nhân vật lý tưởng, tác giả dùng những hình ảnh ước lệ như "đội trời đạp đất", "gươm đàn nửa gánh" để làm nổi bật vẻ ngoài oai phong và chí khí phi thường của Từ Hải. Tiếp theo, ngôn ngữ đối thoại được viết rất khéo léo; lời của Từ Hải thì thẳng thắn, mạnh mẽ, còn lời của Kiều lại thông minh, biết dùng điển tích để ca ngợi đối phương, cho thấy họ là những người tâm đầu ý hợp. Cuối cùng, việc sử dụng thể thơ lục bát với nhịp điệu uyển chuyển lúc nhanh lúc chậm đã giúp cuộc gặp gỡ trở nên vừa trang trọng, vừa tình cảm. Chính những nét nghệ thuật này đã biến Từ Hải và Thúy Kiều thành một cặp tri kỷ đẹp nhất trong văn học.

Câu 2:

Trong cuộc sống, chúng ta thường bảo nhau rằng sống là để yêu thương, cứ sống tốt đi rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp. Lòng tốt giống như một liều thuốc giúp an ủi, chữa lành những nỗi đau cho mọi người xung quanh. Thế nhưng, có một câu nói khiến mình phải suy nghĩ lại: “Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh.” Hiểu đơn giản là: Tốt bụng là điều quý giá, nhưng nếu tốt mà không tỉnh táo thì đôi khi lại thành công cốc.

Đầu tiên, lòng tốt là sự giúp đỡ chân thành, không vụ lợi. Còn "sự sắc sảo" ở đây không phải là khôn lỏi hay tính toán hơn thiệt, mà là cái đầu lạnh để biết nhìn người, nhìn việc. Nếu chúng ta cứ thấy ai khổ cũng giúp, ai nhờ gì cũng làm mà không suy nghĩ, thì lòng tốt đó chẳng khác nào một "con số không" – nghĩa là nó không mang lại giá trị thật sự, thậm chí còn gây ra rắc rối cho chính mình và xã hội.

Tại sao lòng tốt lại cần sự sắc sảo? Thực tế ngoài đời không phải ai cũng tử tế như mình tưởng. Có những người chuyên đi lợi dụng sự nhẹ dạ, cả tin của người khác để trục lợi. Ví dụ như trên mạng xã hội, có rất nhiều bài đăng kêu gọi từ thiện giả mạo với những hình ảnh đáng thương. Nếu chúng ta cứ mủi lòng rồi chuyển tiền ngay mà không tìm hiểu kỹ, thì tiền của mình không đến được tay người khổ thật sự mà lại rơi vào túi kẻ lừa đảo. Lúc đó, lòng tốt của mình bị đặt sai chỗ, vừa mất tiền lại vừa mang bực vào thân.

Hơn nữa, nếu tốt mà không biết từ chối, chúng ta dễ biến mình thành "người giúp việc" miễn phí cho kẻ khác. Trong trường học, có những bạn vì quá tốt bụng mà sẵn sàng cho bạn khác chép bài hoặc làm hộ bài tập vì sợ mất lòng. Đây không phải là giúp bạn, mà là đang làm hại bạn, khiến bạn mình ngày càng lười biếng. Một lòng tốt "sắc sảo" là phải biết nói "không" đúng lúc. Giúp người khác tiến bộ mới là tốt, còn giúp họ ỷ lại thì chỉ là làm hại họ và làm khổ chính mình.

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa là chúng ta phải sống ích kỷ hay thấy ai cũng sợ bị lừa. Sắc sảo ở đây là để lòng tốt của mình có giá trị hơn, để sự giúp đỡ đến đúng người, đúng thời điểm. Một trái tim ấm áp luôn cần một cái đầu tỉnh táo dẫn đường. Chúng ta nên học cách quan sát và suy nghĩ một chút trước khi quyết định giúp đỡ ai đó.

Tóm lại, sống tử tế là một lựa chọn rất đáng quý, nhưng hãy tử tế một cách thông minh. Đừng để lòng tốt của mình trở nên rẻ rúng hay bị người khác đem ra làm trò đùa. Hãy cứ sống nhân hậu, nhưng nhớ mang theo sự tỉnh táo để lòng tốt ấy thực sự là liều thuốc quý cho cuộc đời này.

Câu 1: Đoạn trích cho thấy tài năng bậc thầy của Nguyễn Du trong việc khắc họa nhân vật. Đầu tiên là nghệ thuật xây dựng nhân vật lý tưởng, tác giả dùng những hình ảnh ước lệ như "đội trời đạp đất", "gươm đàn nửa gánh" để làm nổi bật vẻ ngoài oai phong và chí khí phi thường của Từ Hải. Tiếp theo, ngôn ngữ đối thoại được viết rất khéo léo; lời của Từ Hải thì thẳng thắn, mạnh mẽ, còn lời của Kiều lại thông minh, biết dùng điển tích để ca ngợi đối phương, cho thấy họ là những người tâm đầu ý hợp. Cuối cùng, việc sử dụng thể thơ lục bát với nhịp điệu uyển chuyển lúc nhanh lúc chậm đã giúp cuộc gặp gỡ trở nên vừa trang trọng, vừa tình cảm. Chính những nét nghệ thuật này đã biến Từ Hải và Thúy Kiều thành một cặp tri kỷ đẹp nhất trong văn học. Câu 2: Trong cuộc sống, chúng ta thường bảo nhau rằng sống là để yêu thương, cứ sống tốt đi rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp. Lòng tốt giống như một liều thuốc giúp an ủi, chữa lành những nỗi đau cho mọi người xung quanh. Thế nhưng, có một câu nói khiến mình phải suy nghĩ lại: “Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh.” Hiểu đơn giản là: Tốt bụng là điều quý giá, nhưng nếu tốt mà không tỉnh táo thì đôi khi lại thành công cốc. Đầu tiên, lòng tốt là sự giúp đỡ chân thành, không vụ lợi. Còn "sự sắc sảo" ở đây không phải là khôn lỏi hay tính toán hơn thiệt, mà là cái đầu lạnh để biết nhìn người, nhìn việc. Nếu chúng ta cứ thấy ai khổ cũng giúp, ai nhờ gì cũng làm mà không suy nghĩ, thì lòng tốt đó chẳng khác nào một "con số không" – nghĩa là nó không mang lại giá trị thật sự, thậm chí còn gây ra rắc rối cho chính mình và xã hội. Tại sao lòng tốt lại cần sự sắc sảo? Thực tế ngoài đời không phải ai cũng tử tế như mình tưởng. Có những người chuyên đi lợi dụng sự nhẹ dạ, cả tin của người khác để trục lợi. Ví dụ như trên mạng xã hội, có rất nhiều bài đăng kêu gọi từ thiện giả mạo với những hình ảnh đáng thương. Nếu chúng ta cứ mủi lòng rồi chuyển tiền ngay mà không tìm hiểu kỹ, thì tiền của mình không đến được tay người khổ thật sự mà lại rơi vào túi kẻ lừa đảo. Lúc đó, lòng tốt của mình bị đặt sai chỗ, vừa mất tiền lại vừa mang bực vào thân. Hơn nữa, nếu tốt mà không biết từ chối, chúng ta dễ biến mình thành "người giúp việc" miễn phí cho kẻ khác. Trong trường học, có những bạn vì quá tốt bụng mà sẵn sàng cho bạn khác chép bài hoặc làm hộ bài tập vì sợ mất lòng. Đây không phải là giúp bạn, mà là đang làm hại bạn, khiến bạn mình ngày càng lười biếng. Một lòng tốt "sắc sảo" là phải biết nói "không" đúng lúc. Giúp người khác tiến bộ mới là tốt, còn giúp họ ỷ lại thì chỉ là làm hại họ và làm khổ chính mình. Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa là chúng ta phải sống ích kỷ hay thấy ai cũng sợ bị lừa. Sắc sảo ở đây là để lòng tốt của mình có giá trị hơn, để sự giúp đỡ đến đúng người, đúng thời điểm. Một trái tim ấm áp luôn cần một cái đầu tỉnh táo dẫn đường. Chúng ta nên học cách quan sát và suy nghĩ một chút trước khi quyết định giúp đỡ ai đó. Tóm lại, sống tử tế là một lựa chọn rất đáng quý, nhưng hãy tử tế một cách thông minh. Đừng để lòng tốt của mình trở nên rẻ rúng hay bị người khác đem ra làm trò đùa. Hãy cứ sống nhân hậu, nhưng nhớ mang theo sự tỉnh táo để lòng tốt ấy thực sự là liều thuốc quý cho cuộc đời này.

Câu 1: Đoạn trích cho thấy tài năng bậc thầy của Nguyễn Du trong việc khắc họa nhân vật. Đầu tiên là nghệ thuật xây dựng nhân vật lý tưởng, tác giả dùng những hình ảnh ước lệ như "đội trời đạp đất", "gươm đàn nửa gánh" để làm nổi bật vẻ ngoài oai phong và chí khí phi thường của Từ Hải. Tiếp theo, ngôn ngữ đối thoại được viết rất khéo léo; lời của Từ Hải thì thẳng thắn, mạnh mẽ, còn lời của Kiều lại thông minh, biết dùng điển tích để ca ngợi đối phương, cho thấy họ là những người tâm đầu ý hợp. Cuối cùng, việc sử dụng thể thơ lục bát với nhịp điệu uyển chuyển lúc nhanh lúc chậm đã giúp cuộc gặp gỡ trở nên vừa trang trọng, vừa tình cảm. Chính những nét nghệ thuật này đã biến Từ Hải và Thúy Kiều thành một cặp tri kỷ đẹp nhất trong văn học. Câu 2: Trong cuộc sống, chúng ta thường bảo nhau rằng sống là để yêu thương, cứ sống tốt đi rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp. Lòng tốt giống như một liều thuốc giúp an ủi, chữa lành những nỗi đau cho mọi người xung quanh. Thế nhưng, có một câu nói khiến mình phải suy nghĩ lại: “Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh.” Hiểu đơn giản là: Tốt bụng là điều quý giá, nhưng nếu tốt mà không tỉnh táo thì đôi khi lại thành công cốc. Đầu tiên, lòng tốt là sự giúp đỡ chân thành, không vụ lợi. Còn "sự sắc sảo" ở đây không phải là khôn lỏi hay tính toán hơn thiệt, mà là cái đầu lạnh để biết nhìn người, nhìn việc. Nếu chúng ta cứ thấy ai khổ cũng giúp, ai nhờ gì cũng làm mà không suy nghĩ, thì lòng tốt đó chẳng khác nào một "con số không" – nghĩa là nó không mang lại giá trị thật sự, thậm chí còn gây ra rắc rối cho chính mình và xã hội. Tại sao lòng tốt lại cần sự sắc sảo? Thực tế ngoài đời không phải ai cũng tử tế như mình tưởng. Có những người chuyên đi lợi dụng sự nhẹ dạ, cả tin của người khác để trục lợi. Ví dụ như trên mạng xã hội, có rất nhiều bài đăng kêu gọi từ thiện giả mạo với những hình ảnh đáng thương. Nếu chúng ta cứ mủi lòng rồi chuyển tiền ngay mà không tìm hiểu kỹ, thì tiền của mình không đến được tay người khổ thật sự mà lại rơi vào túi kẻ lừa đảo. Lúc đó, lòng tốt của mình bị đặt sai chỗ, vừa mất tiền lại vừa mang bực vào thân. Hơn nữa, nếu tốt mà không biết từ chối, chúng ta dễ biến mình thành "người giúp việc" miễn phí cho kẻ khác. Trong trường học, có những bạn vì quá tốt bụng mà sẵn sàng cho bạn khác chép bài hoặc làm hộ bài tập vì sợ mất lòng. Đây không phải là giúp bạn, mà là đang làm hại bạn, khiến bạn mình ngày càng lười biếng. Một lòng tốt "sắc sảo" là phải biết nói "không" đúng lúc. Giúp người khác tiến bộ mới là tốt, còn giúp họ ỷ lại thì chỉ là làm hại họ và làm khổ chính mình. Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa là chúng ta phải sống ích kỷ hay thấy ai cũng sợ bị lừa. Sắc sảo ở đây là để lòng tốt của mình có giá trị hơn, để sự giúp đỡ đến đúng người, đúng thời điểm. Một trái tim ấm áp luôn cần một cái đầu tỉnh táo dẫn đường. Chúng ta nên học cách quan sát và suy nghĩ một chút trước khi quyết định giúp đỡ ai đó. Tóm lại, sống tử tế là một lựa chọn rất đáng quý, nhưng hãy tử tế một cách thông minh. Đừng để lòng tốt của mình trở nên rẻ rúng hay bị người khác đem ra làm trò đùa. Hãy cứ sống nhân hậu, nhưng nhớ mang theo sự tỉnh táo để lòng tốt ấy thực sự là liều thuốc quý cho cuộc đời này.

Câu 1. Thể thơ: Lục bát.

​Câu 2. Địa điểm: Tại lầu hồng (nơi Thúy Kiều đang ở trong lầu xanh).

​Câu 3. Nhận xét về Thúy Kiều: Sắc sảo, tinh tế: Dùng điển tích "Tấn Dương" để ca ngợi chí lớn của Từ Hải.

​Khiêm nhường: Tự nhận là "cỏ nội hoa hèn", mong tìm được nơi nương tựa xứng đáng.

​Tri kỷ: Có "con mắt tinh đời", nhận ra bậc anh hùng ngay từ lần đầu gặp gỡ.

​Câu 4. Nhận xét về Từ Hải:

Hình tượng phi thường: Một đấng anh hào "đội trời đạp đất", tài năng vẹn toàn.

​Tính cách phóng khoáng: Sống tự do, trọng nghĩa khinh tài, thẳng thắn và quyết đoán.

​Trân trọng phụ nữ: Coi Kiều là tri kỷ, sẵn sàng giải thoát cho nàng khỏi kiếp phong trần.

​Câu 5. Tình cảm/Cảm xúc:

Ngưỡng mộ: Trước lý tưởng về người anh hùng hào kiệt và tình tri kỷ cao đẹp.

​Xúc động/Hân hoan: Khi thấy Thúy Kiều sau bao truân chuyên đã gặp được người hiểu và trân trọng giá trị con người mình.