Nguyễn Lê Quyên
Giới thiệu về bản thân
Trong công cuộc Đổi mới, Việt Nam đã đạt được nhiều thành tựu quan trọng trên lĩnh vực chính trị và an ninh – quốc phòng, cụ thể như sau:
1. Về chính trị:
- Giữ vững ổn định chính trị – xã hội: Đây là nền tảng vững chắc cho sự phát triển kinh tế, văn hóa và hội nhập quốc tế.
- Tăng cường xây dựng Nhà nước pháp quyền XHCN: Hoàn thiện hệ thống pháp luật, cải cách hành chính, nâng cao hiệu lực, hiệu quả hoạt động của bộ máy nhà nước.
- Mở rộng dân chủ, phát huy quyền làm chủ của nhân dân: Thực hiện tốt quy chế dân chủ ở cơ sở, đảm bảo các quyền tự do, dân chủ của công dân theo Hiến pháp và pháp luật.
- Đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng: Nâng cao năng lực, sức chiến đấu và vai trò lãnh đạo của Đảng trong tình hình mới.
2. Về an ninh – quốc phòng:
- Giữ vững độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ: Chủ động xử lý hiệu quả các vấn đề biên giới, biển đảo, không để xảy ra xung đột hay bị động bất ngờ.
- Xây dựng nền quốc phòng toàn dân và an ninh nhân dân vững mạnh: Kết hợp chặt chẽ giữa phát triển kinh tế với củng cố quốc phòng – an ninh.
- Tăng cường tiềm lực quốc phòng, hiện đại hóa quân đội và công an: Bảo đảm sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ Tổ quốc trong mọi tình huống.
- Đẩy mạnh hợp tác quốc tế về quốc phòng – an ninh: Tham gia tích cực các hoạt động gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc và hợp tác khu vực để góp phần bảo vệ lợi ích quốc gia.
Kết luận:
Những thành tựu đó đã góp phần quan trọng trong việc bảo đảm môi trường ổn định cho công cuộc phát triển đất nước, nâng cao vị thế và uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế.
1.Từ năm 1911 đến 1930, Nguyễn Ái Quốc đã thực hiện nhiều hoạt động đối ngoại quan trọng, góp phần vào sự hình thành con đường cách mạng giải phóng dân tộc cho Việt Nam:
-Năm 1911, Nguyễn Ái Quốc ra đi tìm đường cứu nước trên con tàu Latouche-Tréville, mở đầu cho hành trình hoạt động cách mạng ở nước ngoài.
-Giai đoạn 1911–1917, Người đi qua nhiều nước ở châu Phi, châu Mỹ và châu Âu để tìm hiểu thực tế các nước tư bản, nhận thức rõ bản chất áp bức, bóc lột của chủ nghĩa đế quốc.
-Năm 1917–1923, Nguyễn Ái Quốc hoạt động tại Pháp, tham gia Đảng Xã hội Pháp, viết nhiều bài báo tố cáo tội ác thực dân Pháp ở Việt Nam, đặc biệt là gửi “Bản yêu sách của nhân dân An Nam” đến Hội nghị Versailles (1919).
-Năm 1920, tại Đại hội Đảng Xã hội Pháp ở Tours, Nguyễn Ái Quốc bỏ phiếu tán thành Quốc tế Cộng sản và tham gia sáng lập Đảng Cộng sản Pháp – đánh dấu bước ngoặt tư tưởng khi Người đến với chủ nghĩa Mác – Lênin.
-Từ 1923–1924, Người sang Liên Xô, tham dự Đại hội Quốc tế Nông dân, học tập kinh nghiệm cách mạng và viết bài cho các tờ báo của Quốc tế Cộng sản.
-Năm 1925, tại Quảng Châu (Trung Quốc), Người thành lập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên, mở lớp huấn luyện cán bộ, truyền bá chủ nghĩa Mác – Lênin vào Việt Nam.
-Năm 1927–1930, tiếp tục hoạt động ở nhiều nước như Thái Lan, Hồng Kông, Trung Quốc… tổ chức liên lạc quốc tế và xây dựng phong trào cách mạng Việt Nam.
-Năm 1930, Nguyễn Ái Quốc chủ trì Hội nghị hợp nhất ba tổ chức cộng sản, thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930), thông qua Cương lĩnh chính trị đầu tiên, xác định rõ con đường cứu nước đúng đắn cho dân tộc.
2. Suy nghĩ của em về các hoạt động đối ngoại của Nguyễn Ái Quốc (1911–1930):
Các hoạt động đối ngoại của Nguyễn Ái Quốc trong giai đoạn này thể hiện tầm nhìn chiến lược, bản lĩnh và sự kiên định lý tưởng cách mạng của một người yêu nước chân chính. Việc Người ra đi tìm đường cứu nước không chỉ là hành trình vượt không gian mà còn là hành trình nhận thức – từ chủ nghĩa yêu nước đến chủ nghĩa Mác – Lênin.