Nguyễn Thanh Huyền
Giới thiệu về bản thân
Trong dòng chảy bất tận của cuộc đời, con người thường mải mê theo đuổi những giá trị xa xôi mà quên mất rằng, điều quý giá nhất chính là nỗ lực của bản thân trong từng phút giây hiện tại. Bài thơ "Thời gian trắng" của Nguyễn Phan Quế Mai đã chạm đến những rung cảm sâu sắc ấy. Qua đoạn thơ, nữ sĩ không chỉ suy tư về bản chất của thời gian mà còn gửi gắm một thông điệp nhân sinh đầy sức nặng: Thành quả không tự nhiên đến, nó là kết tinh của sự mài giũa và ý chí bền bỉ.
Mở đầu đoạn thơ, tác giả đặt ra một sự thật có phần khắc nghiệt: "Ngay cả khi ta đã rèn luyện khả năng của mình đến một mức độ chuyên môn nhất định... khả năng của mình vẫn có nguy cơ mai một và biến mất". Câu thơ như một lời cảnh tỉnh cho những ai đang ngủ quên trên chiến thắng. Rosie Nguyễn trong văn xuôi hay Nguyễn Phan Quế Mai trong thơ đều gặp nhau ở một điểm nhìn: Năng lực của con người không phải là một hằng số vĩnh cửu. Nếu không được "chú tâm cố gắng mài giũa hằng ngày", nó sẽ giống như một thanh kiếm bị gỉ sét theo thời gian. Sự "mai một" ấy không đến ngay lập tức mà thấm dần qua sự chủ quan, qua tâm lý "vừa đủ" – một thứ thuốc độc dịu ngọt giết chết tiềm năng của mỗi cá nhân.
Trong dòng chảy bất tận của cuộc đời, con người thường mải mê theo đuổi những giá trị xa xôi mà quên mất rằng, điều quý giá nhất chính là nỗ lực của bản thân trong từng phút giây hiện tại. Bài thơ "Thời gian trắng" của Nguyễn Phan Quế Mai đã chạm đến những rung cảm sâu sắc ấy. Qua đoạn thơ, nữ sĩ không chỉ suy tư về bản chất của thời gian mà còn gửi gắm một thông điệp nhân sinh đầy sức nặng: Thành quả không tự nhiên đến, nó là kết tinh của sự mài giũa và ý chí bền bỉ.
Mở đầu đoạn thơ, tác giả đặt ra một sự thật có phần khắc nghiệt: "Ngay cả khi ta đã rèn luyện khả năng của mình đến một mức độ chuyên môn nhất định... khả năng của mình vẫn có nguy cơ mai một và biến mất". Câu thơ như một lời cảnh tỉnh cho những ai đang ngủ quên trên chiến thắng. Rosie Nguyễn trong văn xuôi hay Nguyễn Phan Quế Mai trong thơ đều gặp nhau ở một điểm nhìn: Năng lực của con người không phải là một hằng số vĩnh cửu. Nếu không được "chú tâm cố gắng mài giũa hằng ngày", nó sẽ giống như một thanh kiếm bị gỉ sét theo thời gian. Sự "mai một" ấy không đến ngay lập tức mà thấm dần qua sự chủ quan, qua tâm lý "vừa đủ" – một thứ thuốc độc dịu ngọt giết chết tiềm năng của mỗi cá nhân.
Mưa lũ, thiên tai từ bao đời nay đã trở thành một phần thử thách nghiệt ngã của mảnh đất hình chữ S. Thế nhưng, chính trong những giờ phút cam go ấy, tinh thần Việt Nam lại ngời sáng hơn bao giờ hết, mà hạt nhân xung kích chính là thế hệ trẻ. Tuổi trẻ Việt Nam hôm nay không chỉ biết sống cho riêng mình, mà họ đã và đang góp phần quan trọng tạo nên sức mạnh cộng đồng để vượt qua bão dữ.
Sức mạnh cộng đồng không phải là một khái niệm trừu tượng; nó được kết tinh từ những hành động cụ thể, thiết thực của mỗi cá nhân. Với sức trẻ, lòng nhiệt huyết và sự nhạy bén với công nghệ, thanh niên Việt Nam đã trở thành lực lượng tuyến đầu trong công tác phòng chống và khắc phục hậu quả thiên tai. Hình ảnh những người lính trẻ băng mình qua dòng nước lũ để cứu dân, những tình nguyện viên thức trắng đêm gói bánh chưng, phân loại nhu yếu phẩm gửi về vùng rốn lũ đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của lòng nhân ái.
Câu 1 Người kể chuyện xưng tôi (nhân vật trực tiếp tham gia vào sự việc, là người quân y đi đỡ đẻ cho dân). đây là dấu hiệu nhânj biết ngôi kể thứ nhất
Câu 2 Thời gian: Lúc trời "sâm sẩm tối", đêm tối mịt mùng giữa mùa mưa bão, nước lũ dâng cao.
• Không gian: Tại xã Hải Hà, vùng ven phá Tam Giang. Đó là một không gian tang thương, hỗn loạn: nước ngập đến lưng tầng một, làng mạc bị xóa sạch dấu vết địa hình, chỉ còn những mái nhà và ngọn cây dập dềnh trong nước lũ.
Tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê
• Phép liệt kê: ánh đèn pin, đèn bão; lập loè, nhấp nháy, loang loáng; trên nóc nhà, sân thượng.
• Tác dụng:
• Về nội dung: Khắc họa sinh động, chân thực cảnh tượng tan tác, khẩn cấp trong đêm lũ. Những luồng sáng yếu ớt, đứt quãng cho thấy sự sống mỏng manh và nỗi lo âu, khắc khoải của những con người đang chới với giữa lụt lội.
• Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, tăng sức gợi hình cho câu văn, nhấn mạnh sự mênh mông, mù mịt của đất trời và nỗ lực tìm kiếm sự sống trong bóng tối.
Câu 4
Tinh thần trách nhiệm và lòng quả cảm: Họ không quản ngại hiểm nguy, vượt mưa lũ, bóng đêm để cứu dân. Các hành động quyết đoán như "phá tường", "dỡ ngói", "che ni lông" để giúp người phụ nữ vượt cạn cho thấy sự tận tụy.
Câu 5 Sự thấu cảm và sẻ chia: Giữa lôi đình của thiên nhiên, con người xích lại gần nhau hơn. Tình người không chỉ là sự giúp đỡ của các chiến sĩ biên phòng, mà còn là sự đùm bọc của người hàng xóm ngồi trên xà nhà đỡ đẻ giúp chị Nhắng. Chính sự tử tế này đã thắp lên hy vọng giữa màn đêm u tối.