Đỗ Vũ Hải Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, sẽ có một khoảnh khắc ta buộc phải buông tay những điểm tựa quen thuộc để tự mình bước đi. Không còn vòng tay che chở của gia đình, không còn những lời chỉ dẫn sẵn có, tuổi trẻ đối diện với đời sống bằng chính đôi chân và bản lĩnh của mình. Khi ấy, sự tự lập không còn là một lựa chọn, mà trở thành điều kiện tất yếu để con người trưởng thành và khẳng định giá trị bản thân.
Tự lập trước hết là khả năng tự chủ trong suy nghĩ, hành động và chịu trách nhiệm về cuộc đời mình. Đó không chỉ là việc tự lo cho sinh hoạt cá nhân, mà sâu xa hơn là dám quyết định con đường đi, dám chấp nhận sai lầm và học cách đứng lên từ vấp ngã. Với tuổi trẻ, tự lập chính là bước chuyển từ “được sống” sang “tự sống”, từ phụ thuộc sang làm chủ. Khi tự lập, người trẻ học được cách suy nghĩ độc lập, không sống theo quán tính hay sự sắp đặt của người khác.Trong thực tế, xã hội hiện đại mở ra vô vàn cơ hội nhưng cũng đặt ra không ít thách thức. Tuổi trẻ nếu thiếu tự lập sẽ dễ rơi vào trạng thái hoang mang, lệ thuộc, thậm chí lạc hướng khi không còn ai dẫn đường. Ngược lại, những người trẻ biết tự lập thường có khả năng thích nghi tốt, chủ động trước biến động và kiên cường hơn trước thất bại. Chính sự tự lập giúp họ tích lũy trải nghiệm, rèn luyện bản lĩnh và từng bước xây dựng chỗ đứng của mình trong cuộc đời. Nhiều người trẻ thành công không phải vì xuất phát điểm cao, mà bởi họ dám bước đi một mình, dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của bản thân.Nguyên nhân khiến sự tự lập trở nên cần thiết với tuổi trẻ bắt nguồn từ cả khách quan lẫn chủ quan. Xã hội cạnh tranh khốc liệt buộc mỗi cá nhân phải tự trang bị năng lực sống. Trong khi đó, không ít bạn trẻ lại quen với sự bao bọc, dễ ỷ lại, ngại va chạm và sợ thất bại. Lối sống phụ thuộc ấy nếu kéo dài sẽ khiến tuổi trẻ đánh mất cơ hội trưởng thành, sống mờ nhạt và thiếu bản lĩnh.Hậu quả của việc thiếu tự lập là con người dễ bị động, thiếu kỹ năng sống và khó đứng vững khi đối diện với thử thách. Trái lại, tự lập mang lại những giá trị tích cực: giúp người trẻ trưởng thành sớm, tự tin hơn và sống có mục tiêu rõ ràng. Một người trẻ tự lập không phải là người không cần ai, mà là người biết mình cần gì và có thể tự chịu trách nhiệm cho điều đó.Vì vậy, để nuôi dưỡng tinh thần tự lập, mỗi người trẻ cần bắt đầu từ những việc nhỏ: tự quản lý thời gian, tự đưa ra quyết định, không ngại thử thách và dám chịu trách nhiệm với sai lầm. Gia đình và nhà trường cũng cần trao cho người trẻ cơ hội được va chạm, thay vì bao bọc quá mức.
Tự lập không khiến tuổi trẻ cô đơn, mà giúp tuổi trẻ đứng vững. Bởi chỉ khi dám một mình bước đi, con người mới thực sự hiểu mình là ai, muốn gì và có thể đi xa đến đâu trên con đường đời rộng lớn.
Hình tượng “li khách” trong Tống biệt hành của Thâm Tâm không hiện lên bằng dáng vẻ bi lụy thường thấy của thơ chia tay, mà mang một vẻ đẹp lạnh, cô độc và kiêu hãnh đến ám ảnh. Li khách ra đi giữa buổi tiễn đưa nặng nề, không nước mắt, không lời hứa hẹn, chỉ có sự im lặng dồn nén như một nhát cắt vào cảm xúc người đọc. Đó là con người ý thức rất rõ con đường mình chọn đầy hiểm nguy và mất mát, nhưng vẫn dứt khoát bước đi, chấp nhận đánh đổi tuổi trẻ, hạnh phúc riêng để theo đuổi một lý tưởng lớn hơn bản thân. Cái hay của Thâm Tâm là không tạc li khách thành người hùng rực rỡ, mà khắc họa một con người cô đơn đến tận cùng, càng cô đơn càng cao cả. Bóng dáng li khách vì thế trở thành biểu tượng cho một lớp thanh niên thời đại cũ: đi trong lặng lẽ, gánh trên vai vận mệnh, và giấu nỗi đau vào trong lòng. Hình tượng ấy vừa buồn, vừa đẹp, vừa khiến người đọc không khỏi lặng đi mà tự hỏi: liệu mình có đủ can đảm để “một đi không trở lại” cho điều mình tin?
Con người và nhất là người trẻ cần phải tự lập và có trách nhiệm với cuộc đời của mình.
- “Tiếng sóng” trong lòng tượng trưng cho tâm trạng xáo động, bâng khuâng, lưu luyến và vấn vương cùng nỗi buồn man mác khó tả tựa như những lớp sóng đang trào dâng vô hồi vô hạn trong lòng người tiễn đưa.
- Gợi ra khung cảnh những cuộc chia li thời cổ. Góp phần thổi vào câu thơ hơi thở Đường thi.
Chỉ ra được hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường là kết hợp từ bất bình thường: “đầy hoàng hôn trong mắt”; “đầy” (tính từ): ở trạng thái không còn chứa thêm được nữa, có nhiều và khắp cả; “hoàng hôn” chỉ thời điểm mặt trời lặn, ánh sáng yếu ớt và mở dần. Tác giả đã để cho hoàng hôn rộng lớn, man mác buồn đong đầy đôi mắt của người ra đi.
- Tác dụng: góp phần thể hiện một cách kín đáo tâm trạng của người li khách; thể hiện nỗi buồn man mác vấn vương của li khách một cách đầy lãng mạn; cho ta thấy dường như con người đang cố gắng dùng lí trí kìm nén những xúc cảm trong lòng mình; gợi ra khung cảnh những cuộc chia li thời cổ, góp phần thổi vào câu thơ hơi thở Đường thi.
Cuộc chia tay không xác định không gian.Thời gian là trong chiều hôm nay
Ta