Nguyễn Thanh Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thanh Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1:

-thể thơ của đoạn trích là:Tự do

câu 2:

Từ ngữ tiêu biểu thể hiện hình ảnh biển đảo và đát nước:

+Biển,sóng dữ,Hoàng Sa,bám biển,giữ biển

+Tổ quốc,máu ấm,nước Việt,giữ nước

câu 3:

-Biện pháp tu từ:So sánh

-Tác dụng:

+Làm nổi bật tình cảm thiêng liêng,gần gũi của Tổ quốc với mỗi người dân,Tổ quốc như dòng máu ấm nuôi dưỡng,tiếp sức cho những người đang ngày đêm bám biển

+Gợi cảm xúc tự hào,gắn bó,thể hiện sức mạnh tinh thần của dân tộc trong việc bảo vệ chủ quyền biển đảo

câu 4:

Những tình cẩm của nhà thơ dành cho biển đảo Tổ quốc:

+Lòng tự hào về truyền thống giữ nước của dân tộc

+Sự tri ân,ngưỡng mộ những người con đang bám biển,bảo vệ chủ quyền

+Tình yêu sâu nặng với biển đảo và niềm tin vào sức mạnh của Tổ quốc

câu 5:

Từ đoạn trích,em thấy thế hệ hôm nay có trách nhiệm lớn trong việc bảo vệ biển đảo quê hương.Chúng ta cần trang bị kiến thức đúng đắn về chủ quyền biển đảo và biết trân trọng công sức của những người đang ngày đêm giữ biển.Mỗi học sinh cần lan tỏa tinh thần yêu nước,tham gia các hoạt động hướng về biển đảo và lên tiếng trước hành đông xâm phạm chủ quyền,Đồng thời,phải cố gắng học tập,rèn luyện để mai này góp phần xây dựng đất nước vững mạnh,Bảo về biển đảo chính là bảo vệ tương lai của chính chúng ta

câu 1:

văn bản thể hiện tâm trạng,cảm xúc của nhân vật trữ tình là khi đang làm việc ở nơi đất khách và nhớ về quê hương

câu 2:

những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình nhỡ như quê nhà là:

+Nắng trắng trên cao

+Màu mây trắng trôi phía xa

+Đổi vàng trên đỉnh núi

câu 3:

Cảm hứng chủ đạo về văn bản là:nỗi nhớ quê hương da diết của người xa xứ,nhìn cảnh vật nơi lạ mà cứ gợi liên tưởng đến quê mình

câu 4:

Khổ đầu:nhân vật trữ tình cảm nhận nắng vàng,mây trắng với cảm giác thân thuộc,giống cảnh quê nên thấy gần gũi.

Khổ ba:dù vẫn là nắng vàng ,mây trắng nhưng nhân vật lại cảm thấy xa lạ,buồn và nhớ quê hơn.Cảnh giống mà không phải quê mình tâm trạng chuyển sang hụt hẫng,lạc lõng

=>khác nhau là ban đầu là cảm giác thân thuộc nhưng càng về sau là cảm giác xa lạ-nhớ quê da diết.

câu 5:

Mình ấn tượng nhất với hình ảnh"bụi đường cũng bụi của người ta" vì chỉ một chi tiết nhỏ mà gợi lên cảm giác xa xứ sâu sắc,ở lên nào cũng thấy khác quê mình,khiến nỗi nhớ càng thấm thía.

Lời thoại thể hiện nội tâm giằng xé và phẫn uất tột độ của Hăm-lét sau khi biết chắc sự thật về tội ác của vua Clô-đi-út. Chàng khao khát trả thù đến mức có thể làm điều khủng khiếp, nhưng vẫn tự kiềm chế, không để thù hận lấn át lương tri. Điều đó cho thấy bi kịch sâu sắc: muốn hành động nhưng vẫn giữ đạo lý, nhân tính.


Hăm-lét là nhân vật bi kịch.


Chàng là người có lý tưởng cao đẹp, khát khao công lý nhưng bị đặt vào hoàn cảnh éo le: cha bị sát hại, mẹ tái giá với kẻ thù, bản thân luôn giằng xé giữa hành động và đạo lý. Để báo thù, Hăm-lét phải giả điên, sống trong đau khổ, cô đơn và cuối cùng chết trong bi thương.


Ngược lại, Clô-đi-út là kẻ gây tội ác, cái chết của hắn là sự trừng phạt chứ không mang tính bi kịc


Câu nói của Martin Luther King: “Trong thế giới này, chúng ta không chỉ xót xa vì những hành động và lời nói của người xấu mà còn cả vì sự im lặng đáng sợ của người tốt” là lời cảnh tỉnh sâu sắc về trách nhiệm của mỗi cá nhân trước cái xấu. Người tốt, nếu im lặng, thờ ơ trước bất công, thì vô tình tiếp tay cho cái ác lan rộng. Sự im lặng ấy không chỉ khiến người xấu lộng hành, mà còn làm mất niềm tin vào công lý và lẽ phải. Vì vậy, trong mọi hoàn cảnh, người tốt không nên chỉ sống tử tế mà còn phải dũng cảm lên tiếng, hành động vì sự thật và công bằng. Chỉ khi đó, xã hội mới thực sự tiến bộ và nhân văn.