Hoàng Tuấn Minh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. - Người kể chuyện ở ngôi thứ ba, nhưng đặt điểm nhìn trần thuật chủ yếu vào nhân vật Thứ. - Người kể không trực tiếp xưng “tôi” mà gọi nhân vật là “y”, song lại đi sâu miêu tả dòng suy nghĩ, cảm xúc, tâm trạng, giằng xé nội tâm của Thứ. - Đây là điểm nhìn bên trong, giúp người đọc thấu hiểu bi kịch tinh thần của nhân vật.
Câu 2. Khi còn đi học, Thứ có những ước mơ lớn lao, cao đẹp: - Thi đỗ thành chung, tú tài - Vào đại học - Sang Tây (Pháp) - Trở thành một vĩ nhân, đem lại những thay đổi lớn lao cho đất nước 👉 Ước mơ ấy thể hiện lí tưởng đẹp của người trí thức trẻ, giàu khát vọng cống hiến. Câu 3. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ * Biện pháp tu từ chính: Liệt kê kết hợp điệp ngữ - Liệt kê: “sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục ra” → Gợi cảm giác héo hon, mục ruỗng, tàn lụi dần dần của một đời người. - Điệp ngữ “sẽ”, “sẽ khinh y”: → Nhấn mạnh sự ám ảnh, bế tắc, không lối thoát, dự báo một tương lai u tối. - Tác dụng + Khắc họa sâu sắc nỗi tuyệt vọng, đau đớn, tự khinh bỉ bản thân của Thứ. + Làm nổi bật bi kịch “chết mòn khi đang sống” – bi kịch tinh thần của người trí thức nghèo trong xã hội cũ. Câu 4. - Về cuộc sống + Nghèo túng, bấp bênh, thất nghiệp + Bị cuốn theo hoàn cảnh, không làm chủ được số phận + Cuộc đời dần tù túng, mòn mỏi, bế tắc - Về con người + Là người có học thức, có lí tưởng, từng giàu ước mơ + Nhưng nhu nhược, thiếu bản lĩnh, không dám “cưỡng lại đời mình” + Luôn tự ý thức sâu sắc về sự thất bại của bản thân, đau khổ vì sống vô nghĩa 👉 Thứ là hình ảnh tiêu biểu của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng, sống trong bi kịch tinh thần kéo dài. Câu 5. - Một triết lí sâu sắc có thể rút ra là: > Sống mà không dám thay đổi, không dám vượt qua nỗi sợ và thói quen thì con người sẽ rơi vào cảnh “sống mòn”, tồn tại vô nghĩa dù vẫn còn thở. Suy nghĩ: - Cuộc sống luôn vận động, “sống tức là thay đổi” - Nếu con người cam chịu, sợ hãi, an phận, sẽ tự đánh mất giá trị bản thân Triết lí ấy vẫn còn nguyên ý nghĩa hôm nay: 👉 Mỗi người cần dũng cảm lựa chọn, hành động, sống có mục đích, để không hối tiếc vì “chưa sống mà đã chết”.