BÙI MINH ĐỨC
Giới thiệu về bản thân
2. 2NO(k)+ O2(k)---> 2NO2(k)
3. 4NO2(k)+ 2H2O(l)+ O2(k)---> 4HNO3(dd)
4. HNO3(dd)+ NH3(k)---> NH4NO3(dd)
Hiện tượng phú dưỡng xảy ra do sự gia tăng quá mức của các chất dinh dưỡng, đặc biệt là nitrate và phosphate, từ các nguồn gây ô nhiễm khác nhau đổ vào môi trường nước.
Các tác hại có thể kể đến như: Tảo nở hoa, Thiếu hụt Hypoxia, Giảm chất lượng nước
- a) Na(+)+ OH(-)+ H(+)+ Cl(-) → Na(+)+ Cl(-)+ H2O
OH(-)+ H(+)→ H2O - b) Ba(2+)+ 2Cl(-)+ 2Na(+) +SO4(2-) → 2Na(+)+ 2Cl(-) + BaSO4↓
Ba(2+)+ SO4(2-)→ BaSO4 - c) 2K(+)+ CO3(2-)+ 2H(+)+ 2Cl(-) → 2K(+)+ 2Cl(-)+ CO2 + H2O
CO3(2-)+ 2H(+)→ CO2+ H2O - d) Cu + 2Fe(3+)+ 3NO3(-) → 2Fe(2+)+ 2NO3(-) + Cu(2+)+ 2NO3(-)
Cu+ 2Fe(3+)→ Cu(2+)+ 2Fe(2+)
ở ô số 7
số lớp e là 2---> N thuộc chu kỳ 2
tổng e lớp ngoài cùng là 5---> N thuộc nhóm VA
=> N ở chu kỳ 2, nhóm VA, ô số 7 trong bảng tuần hoàn
Vh2= 0,16x 24,79= 3,99664
Vh2= 0,16x 24,79= 3,99664
Vh2= 0,16x 24,79= 3,99664
Câu 1:
Câu nói của Mark Twain: "Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn" là một lời khuyên sâu sắc về việc sống một cuộc đời trọn vẹn và dũng cảm theo đuổi ước mơ. Nó nhấn mạnh tầm quan trọng của việc hành động, của việc dám chấp nhận rủi ro và bước ra khỏi vùng an toàn để trải nghiệm cuộc sống một cách đầy đủ.Nhiều người thường bị mắc kẹt trong những thói quen, những nỗi sợ hãi và sự an toàn giả tạo. Họ sợ thất bại, sợ bị chỉ trích, sợ bước ra khỏi vùng thoải mái của mình. Họ dành cả cuộc đời để sống một cuộc sống an toàn, nhưng lại bỏ lỡ những cơ hội tuyệt vời để phát triển bản thân, khám phá thế giới và theo đuổi đam mê. Kết quả là, khi nhìn lại, họ sẽ cảm thấy hối tiếc vì những điều họ đã không làm, những trải nghiệm họ đã bỏ lỡ.Ngược lại, những người dám tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn, dù có thể gặp phải khó khăn và thất bại, nhưng họ sẽ có được những trải nghiệm quý báu, những bài học kinh nghiệm và sự trưởng thành vượt bậc. Họ sẽ không hối tiếc vì đã cố gắng, đã dám sống hết mình, dù kết quả có như thế nào đi nữa. Cuộc sống là một hành trình khám phá, và việc dám bước ra khỏi vùng an toàn là chìa khóa để mở ra những chân trời mới.
Câu 2:
Có đến năm, sáu năm nay, Tâm không về thăm quê nhà. Trong thời gian ấy, ở Hà Nội, Tâm gắng sức làm việc để giành một cái địa vị trong xã hội. Chàng lấy vợ, con một nhà giàu có, cũng không cho mẹ biết. Thỉnh thoảng chàng nhận được ở nhà quê gửi ra một bức thư mà chữ viết non nớt nguệch ngoạc, và lời lẽ quê kệch. Tâm chỉ đọc thoáng qua rồi không để ý đến. Sống trong hoàn cảnh giàu sang chắc chắn, Tâm không bao giờ nghĩ đến quê nhà nữa.
…Thấy thiếu nữ không trả lời, Tâm để ý nhìn. Chàng thấy cô ta không thay đổi, tuy có nhớn lên mà vẫn là cái cô bé chơi đùa với chàng thuở còn nhỏ. Tâm nhận thấy, ở thôn quê, người ta không thay đổi mấy, và tính tình vẫn giữ được y nguyên. Nhưng chàng, thì chàng thay đổi khác hẳn rồi. Những kỉ niệm cũ đối với chàng bây giờ thành ra trẻ con và vô vị. Tâm không thấy có sự tha thiết giữa chàng và cảnh cũ nữa. Bây giờ, chàng không khi nào có cái ý tưởng điên rồ đi lấy một cô gái quê như Trinh để sống một cái đời tối tăm nghèo khổ.
(Lược một đoạn: Sau cuộc trò chuyện ngắn gọn, dửng dưng không để ý đến lời mẹ kể, Tâm từ biệt mẹ và cô Trinh ra đi, trở về hàng cơm mà vợ đang chờ. Hai người cùng đi dạo phố.)
Bỗng nhiên, Tâm giật lùi lại: Một bà cụ già khom lưng dựa bên một cô con gái, đi ra phía ga. Tâm nhận ra bà mẹ. Có lẽ bà cụ muốn được trông thấy con một lần nữa. Chắc bà tưởng Tâm đi xe hỏa. Chàng lộ vẻ khó chịu. Bà cụ còn ra đây làm gì? Tâm sợ lúc bà cụ lại khóc lóc, để cố giữ chàng lại. Hay nắm lấy áo chàng mà kể lể giữa chốn đông người. Chàng tưởng nghe thấy những câu bình phẩm to nhỏ, và trông thấy những cái mỉm cười chế giễu của mọi người. Vợ chàng sẽ nói thế nào?
- Thôi, chúng ta về ngay đi.
Tâm nói như người sốt ruột, giật cánh tay vợ rảo bước mau.
Đợi bà cụ đi khuất đầu phố, Tâm và vợ trở lại nhà hàng trả tiền, rồi đánh xe ra ngoài. Máy chạy đều, cái xe êm ru bắt đầu lướt trên đất.
Khi đến chỗ quặt quá ga, bỗng nhiên Tâm thoáng thấy đứng bên cạnh đường, một bà cụ già khom lưng dựa vào một cô con gái. Chiếc xe chạy bắn vọt bùn lên quần áo hai người. Trong một giây, Tâm thấy cặp mắt đen láy của cô gái quê mở to ngạc nhiên nhìn mình.
Tâm không ngoảnh lại, chàng nghĩ đến bà mẹ, đến cô Trinh vẫn chơi đùa với chàng thuở nhỏ. Song những hình ảnh ấy như xa xăm lắm, và Tâm vẫn thấy dửng dưng không bận tâm trí. Giữa những kỉ niệm ấy với Tâm, như có một cái bờ ngăn cản: xe ô tô, vợ chàng, cái đời sang trọng, sung sướng của chàng hiện giờ.
Phong cảnh đồng ruộng hai bên đường vùn vụt trốn lại sau như càng làm xa cách chàng với cảnh thôn quê cũ.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính trong văn bản là nghị luận
Câu 2:
-Lối sống thụ động, khước từ sự vận động, tìm quên trong giấc ngủ, an toàn trong vẻ ngoan ngoãn, bỏ quên khát khao. Đây là lối sống trì trệ, thiếu chủ động, không dám đối mặt với thử thách.
-Lối sống tích cực, chủ động, hướng tới trải nghiệm, dám đối mặt với nắng gió, sẵn sàng bước đi, vận động không ngừng. Đây là lối sống năng động, khát khao vươn lên, hướng tới tương lai tươi sáng.
Câu 3:
-Tạo ra hình ảnh giàu sức gợi, giúp người đọc dễ dàng hình dung và cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc của câu văn.
-Làm nổi bật luận điểm về sự vận động không ngừng của đời người, đặc biệt là tuổi trẻ. Tuổi trẻ cần phải năng động, chủ động, không ngừng vươn lên, giống như dòng sông phải chảy ra biển lớn.
-Thể hiện sự liên tưởng phong phú, sâu sắc của tác giả, làm cho bài viết thêm sinh động, hấp dẫn.
Câu 4:
"Tiếng gọi chảy đi sông ơi" trong câu văn "Không thể thế bởi mỗi ngày ta phải bước đi như nghe trong mình tiếng gọi chảy đi sông ơi" thể hiện tiếng gọi của khát vọng, của sự sống, của bản năng hướng tới sự phát triển, vươn lên của mỗi con người. Đó là tiếng gọi thúc giục con người phải sống tích cực, chủ động, không ngừng nỗ lực để đạt được mục tiêu của mình. Nó là lời nhắc nhở về trách nhiệm sống, về việc không được trì trệ, thụ động mà phải luôn hướng tới tương lai.
Câu 5:
Thông điệp có ý nghĩa rút ra từ đoạn trích là: Con người cần sống tích cực, chủ động, không ngừng vận động, vươn lên trong cuộc sống. Đừng để cuộc sống trôi qua một cách thụ động, hãy mạnh dạn trải nghiệm, đối mặt với thử thách và hướng tới những điều tốt đẹp hơn. Tuổi trẻ là thời điểm lý tưởng để ta thực hiện điều này.