Vũ Ngọc Kim Thoa
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
-Phương thức biểu đạt chính là nghị luận có kết hợp biểu cảm.
Câu 2:
-Văn bản trên chỉ ra việc gây tổn thương của con người đến thiên nhiên, sự vật và những mối quan hệ xung quanh.
Câu 3:
-Biện pháp tu từ là điệp cấu trúc
-Phân tích:
+Điệp lại cấu trúc "....quen..." kết hợp với các từ chỉ sự bao dung, chịu đựng (tha thứ, độ lượng, nhẫn nhịn, bao dung) nhằm nhấn mạnh phẩm chất cao đẹp, âm thầm và vĩ đại của thiên nhiên cao đẹp. Trái ngược với sự thô ráp của con người ở đoạn 6 thì thiên nhiên hiện lên với lòng vị tha, nhẫn nhịn, không trả đũa
+Phép điệp cấu trúc tạo nhịp điệu trầm lắng, day dứt, đồng thời khắc sâu sự tương phản giữa lòng bao dung của đất trời và sự vô tình của con người.
Câu 4:
-Vì con đau thể xác khi bị gai đâm tạo ra một cú giậy mình, một sự thất tỉnh bất chợt, phá vở thói quen vô cảm, thản nhiên của con người.
-Nỗi đau đó giúp ta liên tưởng, thấu hiểu cảm giác "tổn thương là rỉ máu". Nhờ đó ta nhận ra rằng những tác động dù nhỏ của mình lên thế giới xung quanh cũng có thể gây ra nỗi đau thực sự. Đó là lời khuyên hãy sống có ý thức hơn, tinh tế hơn, đừng vô tâm gây tổn thương cho vạn vật và con người.
Câu 5:
Bài học ý nghĩa nhất với em từ văn bản là: Hãy sống tinh tế và có ý thức về những tác động của mình lên thế giới xung quanh. Mỗi cử chỉ, lời nói, hành động tưởng chừng như vô hại của ta đều có thế gây ra những tổn thương vô hình nhưng rất thật, giống như "rỉ máu".Thế giới và mọi người xung quanh đang rất cần sự nâng niu và trân trọng bảo vệ. Vì vậy, cần tỉnh thức, cảm thông và sống chậm lại để không làm đau bất cứ điều gì, bởi những tổn thương dù nhỏ cũng đáng được tránh và lòng bao dung của thế giới không phải là cái cớ để ta vô tâm.