Hồ Như Bình

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hồ Như Bình
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Yêu thương vạn vật là sợi dây gắn kết con người với thế giới tự nhiên. Khi ta biết yêu thương vạn vật, tâm hồn ta sẽ trở nên yên bình và thanh thản hơn, giúp con người thoát khỏi lối sống thực dụng và vô cảm, giúp chữa lành những vết thương trong tâm hồn. Ngược lại, nếu con người trở nên vô tâm và sống ích kỷ thì trái tim con người sẽ trở nên trở nên chai sạn và cô độc cũng như gây ra sự cố với môi trường xung quanh. Trong cuộc sống đầy biến động, việc nuôi dưỡng tình yêu với vạn vật chính là cách để xây dựng một thế giới hòa bình, vững chắc và phát triển hơn trong tương lai sau này.

Câu 2:

Bài làm

Trong bài thơ trên, tác giả thành công khắc họa sự đối lập giữa vẻ đẹp trù phú, rực rỡ sắc màu truyền thống với cảnh tượng tan tác khi giặc đến đã để lại dư vị xót xa sâu sắc. Đó là bản cáo trạng đanh thép về tội ác chiến tranh và là tiếng khóc thương cho một vùng văn hóa bị giày xéo.

Mở đầu, tác giả đưa ta về với một miền quê như trong cổ tích. Quê hương hiện lên với đầy đủ hương vị, sắc màu và âm hưởng của sự sống. Đó là một quê hương không chỉ no ấm về vật chất mà còn giàu có về tâm hồn.

''Quê hương ta lúa nếp thơm nồng

Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong

Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp''

"Lúa nếp thơm nồng" gợi lên sự no ấm, thanh bình nơi làng quê. Đặc biệt, linh hồn của vùng đất này kết tinh trong dòng tranh Đông Hồ. Những danh từ "gà lợn", "giấy điệp" đi kèm với các tính từ "tươi trong", "sáng bừng" tạo nên một không gian nghệ thuật lung linh. Thế nhưng, dòng chảy êm đềm ấy đột ngột bị bẻ gãy bởi thực tại phũ phàng.

''Quê hương ta từ ngày khủng khiếp

Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn''

Hình ảnh "ngùn ngụt lửa hung tàn" đã thiêu rụi cái "thơm nồng" của lúa nếp, làm mờ đi cái "tươi trong" của tranh điệp. Sự biến đổi của quê hương được cụ thể hóa qua những hình ảnh trần trụi, đau đớn, diễn tả cảnh hoang tàn, kiệt quệ. Từ "chia lìa", "tan tác" đặt cạnh "tưng bừng rộn rã" tạo nên một sự tương phản đầy xót xa. Hình ảnh này không chỉ đặc tả sự hung hãn của kẻ thù mà còn lột tả bản chất phi nhân tính, điên cuồng của chúng, biến thành nơi chết chóc.

Qua đoạn thơ, Hoàng Cầm đã sử dụng thành công nghệ thuật đối lập giữa quá khứ tươi đẹp và hiện tại tang thương. Bài thơ không chỉ cho thấy sự tàn khốc của chiến tranh mà còn thể hiện tình yêu quê hương thiết tha, sâu nặng của nhà thơ.


Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là biểu cảm.

Câu 2: Nội dung của văn bản: Văn bản nói về sự hiện hữu của nỗi đau và những tổn thương trong cuộc sống. Tác giả khẳng định rằng mọi sự vật, hiện tượng quanh ta đều ẩn chứa những vết thương riêng, và chính những tổn thương đó là một phần tất yếu, tạo nên vẻ đẹp và ý nghĩa của sự sống.

Câu 3: Biện pháp: Điệp cấu trúc: "Ta làm tổn thương...", "Những... không bao giờ..."

Tác dụng: Tăng sức gợi hình, gợi cảm cho câu văn. Nhấn mạnh sự vô tình của những tổn thương mà con người gây ra cho thiên nhiên và vạn vật, khơi gợi sự thấu cảm với nỗi đau của thế giới xung quanh.

Câu 4: Tác giả nói như vậy vì "gai đâm" và "tổn thương" mà chúng ta cần phải trải qua. Nếu cuộc đời quá bằng phẳng, con người dễ trở nên vô cảm, thờ ơ. Nỗi đau giúp ta nhận ra giá trị của sự sống, biết đồng cảm với nỗi đau của người khác và sống một cách tử tế, trân trọng thế giới xung quanh hơn.

Câu 5: Bài học ý nghĩa mà em rút ra là sự chấp nhận và thấu hiểu. Chúng ta không nên trốn tránh tổn thương chấp nhận nó, bởi tổn thương giúp ta học được cách bao dung, trân trọng thế giới xung quanh và cả chính bản thân mình.