Lục Hải Yến
Giới thiệu về bản thân
**Câu 1. Thể thơ của đoạn trích trên.** → **Thể thơ tự do.** --- ### **Câu 2. Từ ngữ tiêu biểu thể hiện hình ảnh biển đảo và đất nước.** Một số từ ngữ: → **“Biển”, “sóng dữ”, “Hoàng Sa”, “bám biển”, “Biển Tổ quốc”, “ngư dân”, “giữ biển”, “máu”, “Tổ quốc”.** --- ### **Câu 3. Biện pháp tu từ so sánh và tác dụng.** **Biện pháp tu từ:** So sánh. Câu thơ sử dụng so sánh: → **“Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta / Như máu ấm trong màu cờ nước Việt.”** **Tác dụng:** * Làm nổi bật sự gắn bó thiêng liêng, sâu nặng của Tổ quốc với người dân. * Gợi cảm giác gần gũi, ấm áp, như nguồn sống chảy trong mỗi con người. * Khẳng định sức mạnh tinh thần, niềm tin và tình yêu của những người giữ biển đối với Tổ quốc. --- ### **Câu 4. Tình cảm của nhà thơ dành cho biển đảo Tổ quốc.** → **Lòng yêu nước sâu sắc; niềm tự hào về truyền thống giữ nước; sự trân trọng và biết ơn những người chiến sĩ, ngư dân ngày đêm bám biển; nỗi xót xa trước những hi sinh; ý thức về sự thiêng liêng của chủ quyền biển đảo.** --- ### **Câu 5. Đoạn văn 5–7 dòng về trách nhiệm bảo vệ biển đảo.** Là một học sinh hôm nay, em nhận thấy việc bảo vệ biển đảo Tổ quốc là trách nhiệm của mỗi công dân Việt Nam. Em cần tìm hiểu về chủ quyền biển đảo, trân trọng những hi sinh của các chiến sĩ và ngư dân ngày đêm canh giữ biển trời quê hương. Em cũng phải tuyên truyền cho bạn bè và mọi người xung quanh ý thức giữ gìn môi trường biển. Đồng thời, em cố gắng học tập thật tốt để sau này có thể góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước. Dù nhỏ bé, em tin rằng mỗi hành động đúng đắn đều giúp giữ gìn biển đảo Việt Nam. ---
--- ### **Câu 1.** Văn bản thể hiện tâm trạng, cảm xúc của nhân vật trữ tình **khi đang sống, làm việc nơi đất khách quê người (thành phố Xan-đi-ê-gô, Mỹ)** và nhớ về quê hương. --- ### **Câu 2.** Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta: * **Nắng** trên cao * **Mây trắng** bay xa * **Đồi** nhuộm vàng trên đỉnh ngọn --- ### **Câu 3.** Cảm hứng chủ đạo: **nỗi nhớ quê hương da diết của người sống nơi đất khách**, xen lẫn cảm giác cô đơn, lạc lõng trước cảnh vật xa lạ. --- ### **Câu 4.** * **Khổ thơ đầu:** Nắng vàng, mây trắng gợi cảm giác thân thuộc → nhân vật **bâng khuâng, ngỡ như đang ở quê nhà**, có chút ấm áp. * **Khổ thơ ba:** Cũng nắng, cũng mây nhưng nhìn xuống thấy mình là “lữ thứ” → nhân vật **thấm thía nỗi xa quê, cô đơn, buồn bã hơn**. --- Câu 5. Em ấn tượng nhất với hình ảnh **“Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ”** vì nó diễn tả rất chân thật cảm giác cô đơn, lạc lõng của người xa quê: chỉ một cái cúi xuống cũng thấy rõ thân phận “người đi xa”, khiến nỗi nhớ nhà càng trở nên day dứt. ---