Nguyễn Trọng Quang
Giới thiệu về bản thân
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.
Tết trong tâm trí mỗi người thường là pháo hoa rực rỡ hay những phong bao lì xì đỏ thắm. Nhưng với riêng em, kỷ niệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua lại nằm ở bên bếp lửa hồng, nơi cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng vào đêm 28 Tết. Sáng hôm ấy, không khí trong nhà đã rộn ràng khác hẳn ngày thường. Bà nội tỉ mẩn chọn những chiếc lá dong xanh mướt, bản to, đem rửa sạch rồi lau khô từng chiếc một. Mẹ thì bận rộn đãi đỗ xanh, ướp thịt thăn với thật nhiều hạt tiêu thơm nức. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi canh chậu gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần. Mọi thứ chuẩn bị cho việc gói bánh đều được thực hiện vô cùng cẩn thận và thành kính. Buổi chiều, cả nhà cùng ngồi giữa sân. Bố khéo léo đặt từng chiếc lá vào khuôn, đổ gạo, cho nhân rồi lại phủ thêm một lớp gạo nữa. Những ngón tay của bố thoăn thoắt, chẳng mấy chốc những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã thành hình. Em cũng hào hứng xin bố cho thử sức. Dù dưới sự hướng dẫn của bố, chiếc bánh đầu tiên em làm có hơi "móp méo", lá gói không được phẳng phiu, nhưng bố vẫn cười khích lệ: "Chiếc bánh này chắc chắn sẽ là chiếc ngon nhất vì có công sức của con". Khoảnh khắc tuyệt vời nhất chính là lúc đêm về, khi bếp lửa được nhen lên. Trong cái se lạnh của tiết trời cuối đông, hơi ấm từ bếp củi lan tỏa khắp không gian. Cả gia đình em ngồi quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Ông nội bắt đầu kể về những cái Tết xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Tiếng củi cháy lách tách, mùi lá dong luộc thơm nồng nàn quyện vào sương đêm tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ kỳ. Em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ bên bếp lửa từ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh được vớt ra, ép chặt và bày lên bàn thờ gia tiên, em cảm thấy tự hào vô cùng. Trải nghiệm gói bánh chưng không chỉ giúp em hiểu hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống mà còn giúp em cảm nhận được sâu sắc sự gắn kết, yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mùa xuân đã qua, nhưng hơi ấm từ bếp lửa đêm ấy vẫn còn mãi trong trái tim em. Đó là bài học quý giá về sự sẻ chia và lòng biết ơn mà em sẽ luôn trân trọng trên hành trình trưởng thành của mình.