NGUYỄN THỊ MINH HÀ

Giới thiệu về bản thân

hi:))@@
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Khi đọc những dòng thơ này, cảm xúc đầu tiên choáng ngợp tâm trí em là một nỗi buồn man mác hòa lẫn với sự đồng cảm sâu sắc dành cho em bé trong bài. Không gian hiện ra qua những câu thơ thật tĩnh lặng và có phần hiu quạnh. Hình ảnh "em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa" giữa lúc "trời tối trên đầu hè" gợi lên một dáng vẻ nhỏ bé, đơn côi đến lạ thường. Trong khi vầng trăng non đã mọc, vạn vật bắt đầu chìm vào giấc ngủ thì em vẫn ngồi đó, bền bỉ và kiên nhẫn để đợi mẹ. Em nhìn trăng, nhưng thực chất tâm trí em đang lục tìm một bóng hình quen thuộc trên cánh đồng xa. Sự đối lập giữa ánh sáng của trăng và bóng tối của đồng lúa khiến nỗi đợi chờ càng thêm mênh mông, thăm thẳm.

Em cảm thấy thương em bé vô cùng khi đọc đến câu "Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm". Chữ "lẫn" dùng thật hay nhưng cũng thật xót xa. Nó cho thấy mẹ đã vất vả đến mức nào, mẹ làm việc quên cả thời gian, hòa mình vào đất cát, vào bóng tối để lo cho cuộc sống. Căn nhà tranh lúc này hiện lên thật "trống trải" vì thiếu đi bàn tay nhen lửa, thiếu đi hơi ấm của người mẹ. Những chú đom đóm bay vào nhà như những đốm sáng lẻ loi, càng làm tăng thêm cái tĩnh lặng của đêm quê. Trong không gian ấy, mọi giác quan của em bé dường như đều đổ dồn vào một âm thanh duy nhất: tiếng bước chân.

Cái âm thanh "ì oạp" của bàn chân mẹ lội bùn từ phía đồng xa vang lên nghe mới xúc động làm sao! Đó là âm thanh của sự nhọc nhằn, của những giọt mồ hôi mẹ đổ xuống trên mặt ruộng. Nhưng với em bé, đó lại là âm thanh hạnh phúc nhất, báo hiệu rằng sự chờ đợi sắp kết thúc. Khổ thơ cuối với hình ảnh "vườn hoa mận trắng" lung linh trong đêm khuya như một phần thưởng cho sự kiên trì của em. Bài thơ khép lại bằng một hình ảnh cực kỳ ấm áp: "Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ". Câu thơ này chạm đến trái tim em mạnh mẽ nhất. Hóa ra, ngay cả khi đã được gặp mẹ, đã nằm gọn trong vòng tay mẹ, thì cái cảm giác mong chờ, khát khao ấy vẫn còn vương vấn cả vào trong giấc ngủ.

Đoạn thơ không có những từ ngữ đao to búa lớn, nhưng lại khiến em thấy sống mũi mình cay cay. Nó nhắc nhở em về tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ và cái thế giới tâm hồn non nớt, luôn coi mẹ là bến đỗ duy nhất của trẻ thơ.

Nếu Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm là nốt lặng xót xa về sự hy sinh thầm lặng, thì "Mây và sóng" của đại thi hào R. Tagore lại là một khúc ca trong trẻo, tràn đầy niềm vui về tình mẫu tử thiêng liêng. Đọc bài thơ, em cảm thấy mình như đang được đắm mình trong thế giới tưởng tượng diệu kỳ của một đứa trẻ, để rồi nhận ra rằng: chẳng có thiên đường nào rực rỡ bằng vòng tay mẹ.

Bài thơ mở ra bằng những lời mời gọi đầy hấp dẫn từ "người trong mây" và "người trong sóng". Thế giới ngoài kia mới quyến rũ làm sao! Đó là nơi có bình minh vàng, vầng trăng bạc, là nơi ta có thể ngao du từ tận cùng trái đất đến chốn xa xôi. Với một đứa trẻ, đó là những trò chơi bất tận, là sự tự do tự tại mà bất cứ ai cũng khao khát. Tagore đã rất tinh tế khi xây dựng những hình ảnh thiên nhiên lung linh, giàu sức gợi để thử thách tình yêu của em bé dành cho mẹ.

Đặc biệt, sự sáng tạo của em bé trong những trò chơi thay thế khiến em vô cùng thích thú. Không thể lên mây hay xuống biển, em tự tạo ra một thiên đường riêng ngay tại ngôi nhà của mình. "Con là mây và mẹ sẽ là trăng", "Con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ kỳ lạ". Trong trò chơi ấy, con ôm ấp mẹ, con lăn vào lòng mẹ, và "không ai trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào". Hình ảnh này thật đẹp và giàu ý nghĩa! Nó khẳng định rằng tình mẫu tử không cần những thứ hào nhoáng bên ngoài; chỉ cần có mẹ và con, không gian ấy sẽ trở thành vũ trụ riêng biệt, hạnh phúc và vĩnh cửu. Những phép ẩn dụ như "trăng", "bến bờ" không chỉ gợi lên sự che chở của người mẹ mà còn cho thấy mẹ chính là ánh sáng, là đích đến của cuộc đời con.

Kết thúc bài thơ, em cảm thấy trái tim mình như ấm áp hơn. Tagore không chỉ viết về một đứa trẻ, mà ông đang viết về quy luật của tình yêu. Bài thơ dạy cho em biết rằng, hạnh phúc không nằm ở đâu xa xôi, nó hiện hữu ngay trong những cái ôm, những câu chuyện kể và sự hiện diện của mẹ mỗi ngày. Tình mẫu tử trong Mây và sóng là một thứ tình cảm mang tính tôn giáo – thiêng liêng nhưng lại rất gần gũi, giản đơn.

Nếu Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm là nốt lặng xót xa về sự hy sinh thầm lặng, thì "Mây và sóng" của đại thi hào R. Tagore lại là một khúc ca trong trẻo, tràn đầy niềm vui về tình mẫu tử thiêng liêng. Đọc bài thơ, em cảm thấy mình như đang được đắm mình trong thế giới tưởng tượng diệu kỳ của một đứa trẻ, để rồi nhận ra rằng: chẳng có thiên đường nào rực rỡ bằng vòng tay mẹ.

Bài thơ mở ra bằng những lời mời gọi đầy hấp dẫn từ "người trong mây" và "người trong sóng". Thế giới ngoài kia mới quyến rũ làm sao! Đó là nơi có bình minh vàng, vầng trăng bạc, là nơi ta có thể ngao du từ tận cùng trái đất đến chốn xa xôi. Với một đứa trẻ, đó là những trò chơi bất tận, là sự tự do tự tại mà bất cứ ai cũng khao khát. Tagore đã rất tinh tế khi xây dựng những hình ảnh thiên nhiên lung linh, giàu sức gợi để thử thách tình yêu của em bé dành cho mẹ.

Đặc biệt, sự sáng tạo của em bé trong những trò chơi thay thế khiến em vô cùng thích thú. Không thể lên mây hay xuống biển, em tự tạo ra một thiên đường riêng ngay tại ngôi nhà của mình. "Con là mây và mẹ sẽ là trăng", "Con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ kỳ lạ". Trong trò chơi ấy, con ôm ấp mẹ, con lăn vào lòng mẹ, và "không ai trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào". Hình ảnh này thật đẹp và giàu ý nghĩa! Nó khẳng định rằng tình mẫu tử không cần những thứ hào nhoáng bên ngoài; chỉ cần có mẹ và con, không gian ấy sẽ trở thành vũ trụ riêng biệt, hạnh phúc và vĩnh cửu. Những phép ẩn dụ như "trăng", "bến bờ" không chỉ gợi lên sự che chở của người mẹ mà còn cho thấy mẹ chính là ánh sáng, là đích đến của cuộc đời con.

Kết thúc bài thơ, em cảm thấy trái tim mình như ấm áp hơn. Tagore không chỉ viết về một đứa trẻ, mà ông đang viết về quy luật của tình yêu. Bài thơ dạy cho em biết rằng, hạnh phúc không nằm ở đâu xa xôi, nó hiện hữu ngay trong những cái ôm, những câu chuyện kể và sự hiện diện của mẹ mỗi ngày. Tình mẫu tử trong Mây và sóng là một thứ tình cảm mang tính tôn giáo – thiêng liêng nhưng lại rất gần gũi, giản đơn.

-Robots can work like guards in important places.

-Ha Noi is famous for its delicious street food.

-What type of house do you live in the future?

-Pack your lunch in the lunch box instead of plastic bag.