NGUYỄN PHƯƠNG ANH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN PHƯƠNG ANH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ "Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa" của Vũ Quần Phương đã vẽ nên một bức tranh tĩnh lặng, đầy ám ảnh về nỗi chờ mong, sự cô đơn và tình mẫu tử thiêng liêng, khiến lòng em dâng lên những cung bậc cảm xúc khó tả.

Hình ảnh em bé ngồi một mình bên ngoài, hướng mắt ra cánh đồng lúa tối dần, gợi lên một không gian mênh mông, tịch mịch. "Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non" - vầng trăng khuyết mỏng manh như sự lẻ loi của em bé, báo hiệu một đêm dài sắp sửa trùm xuống. Em nhìn vầng trăng, một hình ảnh quen thuộc, nhưng tâm trí em lại hướng về một điều còn quan trọng hơn, một bóng hình vắng mặt: "Em bé nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ". Sự đối lập này làm nổi bật nỗi khát khao được nhìn thấy mẹ, được ở bên mẹ của em.

Thế giới xung quanh em bé dần chìm vào bóng tối, và mẹ thì "lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm". Hình ảnh người mẹ hòa mình vào cánh đồng, vào màn đêm dày đặc, không chỉ cho thấy sự vất vả, lam lũ của người mẹ khi phải làm việc muộn màng, mà còn nhấn mạnh sự xa cách, nỗi trống vắng của em bé. Căn nhà tranh "trống trải", "ngọn lửa bếp chưa nhen" càng tô đậm thêm sự cô đơn, lạnh lẽo. Chỉ có "đom đóm bay ngoài ao" như những đốm lửa nhỏ bé, mong manh, rồi "đom đóm đã vào nhà", như mang theo chút hơi ấm, chút hy vọng mong manh cho căn nhà vắng.

Nỗi chờ đợi của em bé được thể hiện rõ nét qua từng câu thơ: "Em bé nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ". Em dõi theo những đốm sáng li ti, hy vọng đó là dấu hiệu của sự trở về. Tiếng "bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa" là âm thanh duy nhất phá tan sự tĩnh lặng, là âm thanh của sự sống, của tình mẫu tử đang dần tiến lại gần. Cái âm thanh "ì oạp" ấy mang theo cả sự nhọc nhằn, nặng nhọc của đôi chân mẹ trên con đường đất lầy, sau một ngày lao động vất vả.

Khi "Trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng", không gian trở nên huyền ảo, thơ mộng. Tuy nhiên, vẻ đẹp ấy dường như càng làm tăng thêm nỗi buồn man mác trong lòng em bé. Bởi lẽ, dù khung cảnh có đẹp đến đâu, thì niềm vui trọn vẹn nhất vẫn là khi "Mẹ đã bế vào nhà". Cái kết của bài thơ, "nỗi đợi vẫn nằm mơ", thực sự khiến em day dứt. Dù mẹ đã về, đã bế em vào nhà, nhưng cái cảm giác mong chờ, cái nỗi đợi ngóng dường như vẫn còn vương vấn, vẫn ám ảnh trong giấc mơ của em. Nó cho thấy sự khắc sâu của nỗi chờ đợi, và có lẽ, mẹ bế em vào nhà trong một trạng thái mệt mỏi, đờ đẫn, khiến em bé vẫn chưa cảm nhận trọn vẹn sự an tâm

Bài thơ đã sử dụng những hình ảnh rất đỗi giản dị, gần gũi của làng quê Việt Nam để khắc họa một tâm trạng, một nỗi niềm sâu lắng. Ngôn ngữ thơ trong sáng, giàu sức gợi, kết hợp với nhịp điệu chậm rãi, trầm buồn đã tạo nên một không khí lắng đọng, ám ảnh. Qua bài thơ, Vũ Quần Phương đã vẽ nên một bức tranh đẹp về tình mẫu tử, về sự hy sinh thầm lặng của người mẹ, và về nỗi mong chờ, tình yêu thương mãnh liệt của con trẻ. Nó khiến em suy ngẫm về những khoảnh khắc chờ đợi mẹ về, về sự vất vả mà mẹ đã trải qua vì mình.


Bài thơ "Mây và Sóng" của Rabindranath Tagore, với lối kể chuyện ngây thơ, trong sáng của một em bé, đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về tình mẫu tử thiêng liêng, khiến lòng em tràn đầy xúc động và ngưỡng mộ.

Ngay từ những dòng đầu tiên, khi em bé hồn nhiên kể với mẹ về lời mời gọi từ "trên mây" và "trong sóng", em đã cảm nhận được sự hấp dẫn, kỳ diệu của thế giới bên ngoài. Những đám mây bồng bềnh, những con sóng rì rào ẩn chứa bao điều thú vị, hứa hẹn những cuộc phiêu lưu bất tận, những trò chơi không bao giờ chán. Em bé đã đặt những câu hỏi đầy tò mò và khao khát khám phá: "Nhưng làm thế nào mình lên đó được?", "Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?". Khao khát đó thật tự nhiên, đó là bản năng của tuổi thơ, luôn muốn tìm tòi, khám phá thế giới rộng lớn.

Tuy nhiên, điều làm em thực sự cảm động chính là cách em bé từ chối lời mời gọi ấy. Dù thế giới của mây và sóng có lung linh, hấp dẫn đến đâu, thì hình ảnh mẹ vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí em. Câu hỏi "Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?", "Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?" không chỉ thể hiện sự gắn bó sâu sắc mà còn là lời khẳng định mạnh mẽ nhất về tình yêu thương vô bờ dành cho mẹ. Đối với em bé, niềm hạnh phúc lớn nhất không phải là được rong chơi ở những miền đất lạ, mà là được ở bên mẹ, được mẹ che chở, yêu thương. Tình yêu ấy giản dị, chân thành nhưng cũng mãnh liệt và thiêng liêng biết bao

Và rồi, em bé đã nghĩ ra những trò chơi thật diệu kỳ, những trò chơi mà có thể vừa thỏa mãn niềm vui khám phá của mình, vừa có thể ở bên mẹ. "Con sẽ làm mây và mẹ sẽ làm trăng", "con sẽ làm sóng và mẹ sẽ làm bờ biển". Những trò chơi ấy không chỉ là sự sáng tạo của trẻ thơ mà còn là biểu hiện sâu sắc của tình mẫu tử. Mẹ luôn là vầng trăng soi sáng, là bờ biển dịu hiền ôm ấp, che chở cho con. Còn con, dù có bay cao, đi xa đến đâu, vẫn luôn muốn trở về với vòng tay ấm áp của mẹ. Hình ảnh "Con lăn, lăn mãi rồi sẽ cười tan vào lòng mẹ" thực sự là một hình ảnh đẹp, đong đầy yêu thương, thể hiện trọn vẹn sự sung sướng, hạnh phúc khi được ở bên mẹ

Mẹ và quả" của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đã chạm đến trái tim em bằng những vần thơ giản dị mà sâu lắng, khắc họa một cách chân thực và cảm động tình mẫu tử thiêng liêng

Qua từng câu chữ, em cảm nhận rõ nét hình ảnh người mẹ tảo tần, lam lũ, cả cuộc đời là chuỗi ngày vun trồng, chăm sóc cho cây trái đơm hoa kết quả. Những "mùa quả lặn rồi lại mọc", "như mặt trời, khi như mặt trăng" không chỉ gợi lên sự tuần hoàn bất tận của thời gian mà còn ẩn chứa sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ của người mẹ. Bàn tay mẹ chăm chút từng ngày, mồ hôi mẹ đổ xuống để những quả bầu, quả bí lớn dần, mang dáng dấp của sự vất vả, nhọc nhằn, như chính những giọt mồ hôi mặn mà mẹ đã rơi xuống vì đàn con.

Tuy nhiên, bài thơ không chỉ dừng lại ở việc ca ngợi sự hy sinh đó. Điều khiến em xúc động và suy ngẫm sâu sắc nhất chính là cách tác giả đặt tình yêu thương con lên trên tất cả. Những mùa quả mẹ hái được, dù ngọt lành hay bội thu, dường như cũng không sánh bằng mong ước lớn lao nhất: "Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái". Đó là thứ quả của sự trưởng thành, khôn lớn, nên người mà mẹ đã dồn hết tâm huyết vun trồng

Và rồi, cảm xúc của người con hiện lên thật chân thành, da diết qua nỗi "hoảng sợ" khi nghĩ đến ngày mẹ già yếu, đôi bàn tay mẹ không còn đủ sức để chăm sóc, còn mình thì vẫn chỉ là "một thứ quả non xanh". Nỗi sợ ấy không chỉ là sự lo lắng cho mẹ mà còn là nỗi day dứt, trăn trở về trách nhiệm của bản thân, về sự trưởng thành mà mình cần phải đạt được để xứng đáng với công lao trời biển của mẹ.