Nguyễn Trí Hiếu
Giới thiệu về bản thân
Nguyễn Khuyến là nhà thơ của làng quê Việt Nam, của tình bạn chân thành và lối sống thanh đạm. Bài thơ “Bạn đến chơi nhà” thể hiện niềm vui mộc mạc, hóm hỉnh mà sâu sắc trong tình bạn tri kỷ.
Bài thơ mở đầu bằng lời chào mừng giản dị: “Đã bấy lâu nay bác tới nhà.” Chỉ một câu ngắn gọn mà chứa đựng niềm vui chân thật của tác giả khi bạn đến thăm. Các câu thơ tiếp theo liệt kê hàng loạt sự thiếu thốn: “Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa / Ao sâu nước cả, khôn chài cá…” – cách nói hóm hỉnh, tự nhiên mà ấm áp, cho thấy cảnh nghèo nhưng không buồn. Mặc dù không có gì để tiếp đãi bạn, Nguyễn Khuyến vẫn thấy vui vì “bác đến chơi đây, ta với ta”. Câu thơ cuối là điểm nhấn, thể hiện tình bạn chân thành, không cần vật chất mà chỉ cần sự đồng điệu của hai tâm hồn.
“Bạn đến chơi nhà” là bài thơ giản dị nhưng sâu sắc, ca ngợi tình bạn chân thành, gắn bó. Qua đó, Nguyễn Khuyến bộc lộ nhân cách thanh cao, tâm hồn hóm hỉnh và tình cảm chân thực với bạn bè.
Sống hòa hợp với thiên nhiên giúp con người cảm thấy bình yên và hạnh phúc hơn. Thiên nhiên không chỉ là nguồn sống, cung cấp không khí, nước và lương thực mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn. Khi sống chan hòa với thiên nhiên, con người biết yêu quý, bảo vệ môi trường, trân trọng từng vẻ đẹp giản dị quanh mình. Dù cuộc sống hiện đại bận rộn, ta vẫn cần dành thời gian để lắng nghe tiếng gió, ngắm ánh hoàng hôn hay hít thở bầu không khí trong lành. Hòa hợp với thiên nhiên chính là cách để mỗi người tìm lại sự cân bằng và niềm vui trong cuộc sống.
Sống hòa hợp với thiên nhiên giúp con người cảm thấy bình yên và hạnh phúc hơn. Thiên nhiên không chỉ là nguồn sống, cung cấp không khí, nước và lương thực mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn. Khi sống chan hòa với thiên nhiên, con người biết yêu quý, bảo vệ môi trường, trân trọng từng vẻ đẹp giản dị quanh mình. Dù cuộc sống hiện đại bận rộn, ta vẫn cần dành thời gian để lắng nghe tiếng gió, ngắm ánh hoàng hôn hay hít thở bầu không khí trong lành. Hòa hợp với thiên nhiên chính là cách để mỗi người tìm lại sự cân bằng và niềm vui trong cuộc sống.
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em được tham gia một chuyến đi tham quan về nguồn tại khu di tích lịch sử Lam Kinh – Thanh Hóa. Đây là lần đầu tiên em được đến một nơi gắn liền với những trang sử hào hùng của dân tộc, nên em vô cùng háo hức và mong chờ.
Sáng sớm hôm ấy, khi mặt trời còn chưa lên cao, chúng em đã tập trung đông đủ ở sân trường. Ai nấy đều vui vẻ, háo hức chuẩn bị cho chuyến đi. Sau hơn hai giờ đồng hồ trên xe, đoàn chúng em đã đến khu di tích Lam Kinh – quê hương của anh hùng dân tộc Lê Lợi. Bước vào cổng khu di tích, em cảm nhận được không khí trang nghiêm và cổ kính. Những hàng cây xanh rợp bóng, con đường lát gạch dẫn vào khu đền chính tạo nên một khung cảnh yên bình. Cô hướng dẫn viên kể cho chúng em nghe về cuộc khởi nghĩa Lam Sơn, về tinh thần dũng cảm của Lê Lợi và nghĩa quân. Em chăm chú lắng nghe, tưởng như trước mắt mình đang hiện lên cảnh các nghĩa sĩ ra trận, tiếng trống thúc quân vang dội khắp núi rừng. Chúng em còn được dâng hương tưởng niệm tại đền thờ Lê Thái Tổ và chụp ảnh lưu niệm cùng thầy cô, bạn bè. Buổi trưa, cả đoàn nghỉ ngơi, ăn trưa dưới bóng cây cổ thụ, không khí vui vẻ và ấm cúng. Chuyến đi giúp em hiểu hơn về truyền thống yêu nước, lòng tự hào dân tộc và biết ơn những người đã hi sinh vì Tổ quốc
Chuyến tham quan về nguồn tại khu di tích Lam Kinh đã để lại trong em nhiều kỉ niệm sâu sắc. Em không chỉ được mở mang kiến thức lịch sử mà còn thêm yêu quê hương, đất nước mình hơn. Em mong rằng năm sau, nhà trường sẽ tổ chức thêm nhiều chuyến đi ý nghĩa như thế để chúng em được học hỏi và trải nghiệm nhiều hơn.
Câu 1. Bài thơ được viết theo thể thất ngôn bát cú (Đường luật) — có 8 câu, mỗi câu thất ngôn (7 chữ), tuân theo hình thức của thơ Đường.
Câu 2. Những hình ảnh thiên nhiên trong bốn dòng thơ đầu: tán cây hoè xanh rợp, cây thạch lựu phun màu đỏ, ao sen hồng toả hương (hồng liên trì), nói chung là các hình ảnh cây cối, hoa lá và màu sắc mùa hè.
Câu 3. Ở hai dòng
“Lao xao chợ cá làng ngư phủ,
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương.”
tác giả dùng đảo ngữ (đưa từ tượng thanh, trạng thái lên trước) — ví dụ “Lao xao” và “Dắng dỏi” đặt trước chủ thể. Tác dụng: nhấn mạnh âm thanh, nhịp sống sôi động của làng quê, tạo ấn tượng nghe nhìn mạnh mẽ, sinh động; đồng thời góp phần làm câu thơ giàu nhạc điệu và đối lập biểu cảm giữa náo nhiệt chợ cá và tiếng ve vang bên lầu khi chiều xuống.
Câu 4. Trong hai dòng cuối, tác giả bộc lộ lòng mong mỏi xã hội thái bình, dân giàu nước mạnh và niềm ước vọng lý tưởng (muốn có “đàn Ngu” để đàn khúc Nam phong cho dân được ấm no). Cảm xúc là hy vọng, khát khao cho cuộc sống đầy đủ, yên vui.
Câu 5. Chủ đề: ca ngợi cảnh mùa hè thanh bình, đời sống ấm no của dân quê và bộc lộ niềm mong ước xã hội thái bình, nhân dân ấm no. Căn cứ: hàng loạt hình ảnh sinh hoạt, âm thanh, hoa cỏ tươi tốt; câu kết trực tiếp nêu ước vọng “Dẽ có Ngu cầm… Dân giàu đủ khắp đòi phương” cho thấy ý hướng ca ngợi + mong ước.
Câu 6. (Đoạn văn 5–7 câu)
Từ niềm vui giản dị nhìn thấy ở thiên nhiên ngày hè, ta học được bài học về giữ gìn tinh thần lạc quan và biết tận hưởng những điều bình thường quanh mình. Khi biết dừng lại quan sát một bông hoa, một tiếng ve hay nhịp sống nơi chợ làng, lòng ta sẽ nhẹ nhàng hơn và ít bị cuốn theo lo toan. Sống lạc quan không có nghĩa là phủ nhận khó khăn, mà là tìm thấy nguồn sức mạnh trong những niềm vui nhỏ để tiếp tục bước đi. Vì vậy, em sẽ rèn thói quen chú ý đến vẻ đẹp đời thường, biết biết ơn và chia sẻ niềm vui với người khác để cuộc sống thêm ấm áp và ý nghĩa.
Vào một buổi sáng đầu hè rực rỡ, trường em tổ chức cho học sinh khối 8 đi tham quan Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh ở Hà Nội. Đây là chuyến đi mà em mong đợi từ rất lâu, bởi em luôn muốn được tận mắt nhìn thấy nơi yên nghỉ của vị lãnh tụ vĩ đại mà em hằng kính yêu.
Sáng hôm ấy, sân trường nhộn nhịp tiếng nói cười. Ai nấy đều mặc đồng phục chỉnh tề, khăn quàng đỏ thắm. Khi xe đến Quảng trường Ba Đình, em choáng ngợp trước khung cảnh rộng lớn, trang nghiêm. Lăng Bác hiện lên sừng sững, giản dị mà uy nghi. Chúng em xếp hàng ngay ngắn, im lặng tiến vào bên trong. Không khí thật tĩnh lặng và thiêng liêng. Khi nhìn thấy Bác nằm yên trong bộ quần áo kaki quen thuộc, lòng em bỗng xúc động. Khuôn mặt hiền từ, nụ cười nhẹ khiến em cảm thấy gần gũi vô cùng. Rời khỏi Lăng, chúng em được tham quan Nhà sàn, Ao cá và Bảo tàng Hồ Chí Minh. Mọi vật ở đó đều đơn sơ, mộc mạc nhưng toát lên vẻ thanh cao, giản dị của Người. Khi đứng bên bờ ao nhìn đàn cá tung tăng bơi lội, em như thấy hình ảnh Bác đang hiền từ cho cá ăn, nụ cười của Người vẫn ấm áp như ánh nắng sớm mai.
Chuyến đi tham quan Lăng Bác đã để lại trong em những cảm xúc thật sâu sắc và khó quên. Em hiểu rõ hơn về tấm lòng yêu nước, cuộc sống giản dị mà vĩ đại của Bác Hồ. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để trở thành người có ích, sống xứng đáng với công lao và niềm mong mỏi của Bác kính yêu.
Vào một buổi sáng đầu hè rực rỡ, trường em tổ chức cho học sinh khối 8 đi tham quan Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh ở Hà Nội. Đây là chuyến đi mà em mong đợi từ rất lâu, bởi em luôn muốn được tận mắt nhìn thấy nơi yên nghỉ của vị lãnh tụ vĩ đại mà em hằng kính yêu.
Sáng hôm ấy, sân trường nhộn nhịp tiếng nói cười. Ai nấy đều mặc đồng phục chỉnh tề, khăn quàng đỏ thắm. Khi xe đến Quảng trường Ba Đình, em choáng ngợp trước khung cảnh rộng lớn, trang nghiêm. Lăng Bác hiện lên sừng sững, giản dị mà uy nghi. Chúng em xếp hàng ngay ngắn, im lặng tiến vào bên trong. Không khí thật tĩnh lặng và thiêng liêng. Khi nhìn thấy Bác nằm yên trong bộ quần áo kaki quen thuộc, lòng em bỗng xúc động. Khuôn mặt hiền từ, nụ cười nhẹ khiến em cảm thấy gần gũi vô cùng. Rời khỏi Lăng, chúng em được tham quan Nhà sàn, Ao cá và Bảo tàng Hồ Chí Minh. Mọi vật ở đó đều đơn sơ, mộc mạc nhưng toát lên vẻ thanh cao, giản dị của Người. Khi đứng bên bờ ao nhìn đàn cá tung tăng bơi lội, em như thấy hình ảnh Bác đang hiền từ cho cá ăn, nụ cười của Người vẫn ấm áp như ánh nắng sớm mai.
Chuyến đi tham quan Lăng Bác đã để lại trong em những cảm xúc thật sâu sắc và khó quên. Em hiểu rõ hơn về tấm lòng yêu nước, cuộc sống giản dị mà vĩ đại của Bác Hồ. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để trở thành người có ích, sống xứng đáng với công lao và niềm mong mỏi của Bác kính yêu.
Vào một buổi sáng đầu hè rực rỡ, trường em tổ chức cho học sinh khối 8 đi tham quan Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh ở Hà Nội. Đây là chuyến đi mà em mong đợi từ rất lâu, bởi em luôn muốn được tận mắt nhìn thấy nơi yên nghỉ của vị lãnh tụ vĩ đại mà em hằng kính yêu.
Sáng hôm ấy, sân trường nhộn nhịp tiếng nói cười. Ai nấy đều mặc đồng phục chỉnh tề, khăn quàng đỏ thắm. Khi xe đến Quảng trường Ba Đình, em choáng ngợp trước khung cảnh rộng lớn, trang nghiêm. Lăng Bác hiện lên sừng sững, giản dị mà uy nghi. Chúng em xếp hàng ngay ngắn, im lặng tiến vào bên trong. Không khí thật tĩnh lặng và thiêng liêng. Khi nhìn thấy Bác nằm yên trong bộ quần áo kaki quen thuộc, lòng em bỗng xúc động. Khuôn mặt hiền từ, nụ cười nhẹ khiến em cảm thấy gần gũi vô cùng. Rời khỏi Lăng, chúng em được tham quan Nhà sàn, Ao cá và Bảo tàng Hồ Chí Minh. Mọi vật ở đó đều đơn sơ, mộc mạc nhưng toát lên vẻ thanh cao, giản dị của Người. Khi đứng bên bờ ao nhìn đàn cá tung tăng bơi lội, em như thấy hình ảnh Bác đang hiền từ cho cá ăn, nụ cười của Người vẫn ấm áp như ánh nắng sớm mai.
Chuyến đi tham quan Lăng Bác đã để lại trong em những cảm xúc thật sâu sắc và khó quên. Em hiểu rõ hơn về tấm lòng yêu nước, cuộc sống giản dị mà vĩ đại của Bác Hồ. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để trở thành người có ích, sống xứng đáng với công lao và niềm mong mỏi của Bác kính yêu.
Trong xã hội hiện đại, nhiều người vẫn cho rằng: “Với học sinh, kĩ năng sống không quan trọng như tri thức.” Đây là một quan điểm thiên lệch và chưa phản ánh đầy đủ yêu cầu của giáo dục toàn diện. Bởi lẽ, bên cạnh tri thức, kĩ năng sống đóng vai trò thiết yếu giúp học sinh phát triển nhân cách, ứng xử linh hoạt và thành công trong cuộc sống.
Trước hết, kĩ năng sống giúp học sinh biết cách áp dụng tri thức vào thực tế một cách hiệu quả. Một học sinh giỏi toán nhưng không biết quản lí thời gian, không biết làm việc nhóm hay không tự lập trong sinh hoạt thì khó có thể phát huy hết năng lực của mình. Ngược lại, học sinh có khả năng giao tiếp, tự học, biết lắng nghe và hợp tác sẽ dễ dàng thích nghi với môi trường học tập và xã hội, dù mức độ tri thức của các em có thể chưa phải xuất sắc.
Một ví dụ thực tế có thể thấy ở học sinh tham gia các cuộc thi như “Học sinh thanh lịch”, “Chúng em kể chuyện Bác Hồ”, hay những chương trình trải nghiệm ngoại khóa, tình nguyện. Không ít em học lực trung bình nhưng lại thể hiện rất tốt sự tự tin, bản lĩnh, khả năng xử lí tình huống và giao tiếp – những kĩ năng sống vô cùng quan trọng. Chính các hoạt động này là cơ hội để các em phát triển toàn diện, chứ không chỉ học thuộc kiến thức trong sách vở.
Thêm vào đó, trong bối cảnh hội nhập và phát triển, nhà trường không chỉ đào tạo những học sinh biết nhiều, mà còn cần những công dân có năng lực thực tế, có thể sống tích cực và làm việc hiệu quả. Kĩ năng giải quyết vấn đề, làm việc nhóm, tư duy phản biện, quản lí cảm xúc… là những yếu tố không thể thiếu trong hành trang trưởng thành. Những kĩ năng này không có trong bài kiểm tra 15 phút hay đề thi học kì, nhưng lại hiện diện rõ rệt trong từng thử thách mà cuộc sống đặt ra.
Tất nhiên, tri thức vẫn vô cùng cần thiết. Nó là cơ sở để con người hiểu biết thế giới, làm chủ công nghệ và phát minh sáng tạo. Tuy nhiên, nếu thiếu kĩ năng sống, tri thức sẽ trở nên khô cứng và khó áp dụng vào thực tế. Giáo dục hiện đại không thể chỉ dừng lại ở truyền thụ kiến thức, mà phải dạy học sinh cách sống, cách làm việc, cách tồn tại và phát triển một cách nhân văn và hiệu quả.
Tóm lại, kĩ năng sống không hề thua kém tri thức về tầm quan trọng, thậm chí trong nhiều hoàn cảnh còn quyết định sự thành công. Vì vậy, chúng ta cần phản đối quan điểm cho rằng “với học sinh, kĩ năng sống không quan trọng như tri thức”, đồng thời xây dựng một nền giáo dục chú trọng cả hai yếu tố này một cách hài hòa và hợp lí.
- Nhan đề: AI và các công nghệ mới nổi được sử dụng hỗ trợ cứu hộ cứu nạn như thế nào?
- Tác giả: Tâm An
- Nguồn: Tạp chí Thông tin & Truyền thông
- Ngày đăng: 01/02/2013
- Nội dung chính: Vai trò và ứng dụng của AI và các công nghệ hiện đại trong công tác cứu hộ cứu nạn, đặc biệt qua ví dụ về trận động đất ở Thổ Nhĩ Kỳ và Syria.
Câu 2.
Một vài đặc điểm về hình thức để xác định kiểu văn bản:
- Có sử dụng đề mục, phân đoạn rõ ràng (1), (2), (3)
- Dẫn chứng thực tế, số liệu cụ thể
- Giọng văn khách quan, thông tin
→ Đây là văn bản thông tin.
Câu 3.
a. Phép liên kết được dùng: Phép lặp – từ ngữ được lặp lại là “chia sẻ thông tin quan trọng”.
b. Một thuật ngữ và khái niệm:
- Thuật ngữ: AI (Artificial Intelligence – Trí tuệ nhân tạo)
- Khái niệm: Là công nghệ mô phỏng trí tuệ của con người trong máy móc, giúp máy có thể học hỏi, phân tích, đưa ra quyết định như con người.
Câu 4.
Tác dụng của phương tiện phi ngôn ngữ “Hình ảnh động đất” trong phần (1):
Giúp người đọc hình dung trực quan mức độ tàn phá của thiên tai, tạo cảm xúc và sự đồng cảm, từ đó nhận thức sâu sắc hơn về vai trò của công nghệ trong cứu hộ.
Câu 5.
Hiệu quả của cách triển khai thông tin trong phần (2):
- Thông tin được chia nhỏ theo từng công nghệ (MXH, bản đồ nhiệt, AI), giúp dễ hiểu.
- Nêu rõ từng vai trò cụ thể, minh họa trực tiếp, làm nổi bật ứng dụng thực tiễn của công nghệ trong cứu nạn.
Câu 6.
Là một người trẻ, em cho rằng nên sử dụng AI một cách hiệu quả và hợp lí bằng cách:
- Dùng AI như một công cụ hỗ trợ trong học tập và làm việc, không lạm dụng để tránh phụ thuộc.
- Cần rèn luyện tư duy phản biện để kiểm tra độ tin cậy của thông tin do AI cung cấp.
- Biết giới hạn sử dụng AI, tôn trọng quyền riêng tư và đạo đức số.
- Quan trọng hơn, con người phải là người kiểm soát AI, không để AI quyết định thay mọi thứ.
Khi sử dụng đúng cách, AI sẽ trở thành một người bạn đồng hành hữu ích trong cuộc sống hiện đại.