Nguyễn Thanh An
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Bài thơ "Buổi sáng nhà em" của thần đồng thơ Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê lúc bình minh vô cùng sống động, rộn rã và ngập tràn tình yêu thương. Bằng nghệ thuật nhân hóa tài tình, tác giả đã biến những sự vật vô tri và các loài vật quen thuộc thành những "con người" có tính cách, điệu bộ riêng: từ "bà sân" vấn khăn hồng, "chị tre" chải tóc, "nàng mây" soi gương cho đến "bác nồi đồng" hát bùng boong. Tất cả hòa quyện cùng nhịp sống lao động bình dị, khẩn trương của con người với hình ảnh bố đi cày, mẹ tát nước dưới ánh nắng mai. Đọc bài thơ, em cảm nhận được sâu sắc tâm hồn ngây thơ, trong sáng và khả năng quan sát tinh tế của tác giả. Tác phẩm không chỉ khơi dậy trong em niềm thích thú trước vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn bồi đắp thêm tình yêu gắn bó thiết tha với gia đình, quê hương xứ sở.
Câu 2:
Bài làm
Trong thời đại công nghệ số phát triển mạnh mẽ, mạng xã hội (Facebook, TikTok, Instagram...) đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Bên cạnh những lợi ích kết nối, không gian mạng hiện nay đang phải đối mặt với một thực trạng đáng báo động: hiện tượng bạo lực ngôn từ.
Bạo lực ngôn từ là việc sử dụng những lời nói xúc phạm, lăng mạ, miệt thị ngoại hình, chửi bới hoặc lan truyền những thông tin sai sự thật nhằm tấn công, hạ nhục danh dự của người khác trên các nền tảng trực tuyến. Chỉ cần lướt qua các bài viết hay video xu hướng, ta dễ dàng bắt gặp hàng nghìn bình luận ác ý, tràn ngập năng lượng tiêu cực. Nhiều người ẩn nấp sau những tài khoản ảo, tự cho mình quyền phán xét, "tấn công mạng" một cá nhân hay tổ chức nào đó dù chưa rõ thực hư câu chuyện. Tuy không gây ra vết thương rỉ máu trên da thịt, nhưng bạo lực ngôn từ lại là thứ vũ khí vô hình tàn phá nặng nề tâm lý của nạn nhân. Nó khiến người bị hại rơi vào trạng thái hoang mang, hoảng sợ, trầm cảm, cô lập bản thân, thậm chí nhiều trường hợp thương tâm đã tìm đến cái chết để giải thoát. Nguyên nhân của hiện tượng này xuất phát từ lối sống ích kỷ, thiếu đồng cảm, sự thiếu kiểm soát cảm xúc của một bộ phận cư dân mạng và sự lỏng lẻo trong quản lý không gian mạng. Để chấm dứt tình trạng này, mỗi chúng ta cần học cách lắng nghe, thấu hiểu và rèn luyện văn hóa ứng xử văn minh. Hãy thực hiện nguyên tắc: "Trước khi gõ phím, hãy suy nghĩ xem lời nói đó có làm tổn thương ai không". Đồng thời, các cơ quan chức năng cần có biện pháp xử lý nghiêm khắc đối với hành vi bôi nhọ trên không gian ảo.
Tóm lại, bạo lực ngôn từ là một vấn nạn xấu xí cần phải bài trừ tận gốc. Mạng xã hội là ảo, nhưng nỗi đau nó gây ra cho con người luôn là thật. Chúng ta hãy cùng nhau chung tay xây dựng một cộng đồng mạng tử tế, lan tỏa những lời nói yêu thương và thông điệp tích cực để cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn.
Câu 1:
Bài làm
Bài thơ "Buổi sáng nhà em" của thần đồng thơ Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê lúc bình minh vô cùng sống động, rộn rã và ngập tràn tình yêu thương. Bằng nghệ thuật nhân hóa tài tình, tác giả đã biến những sự vật vô tri và các loài vật quen thuộc thành những "con người" có tính cách, điệu bộ riêng: từ "bà sân" vấn khăn hồng, "chị tre" chải tóc, "nàng mây" soi gương cho đến "bác nồi đồng" hát bùng boong. Tất cả hòa quyện cùng nhịp sống lao động bình dị, khẩn trương của con người với hình ảnh bố đi cày, mẹ tát nước dưới ánh nắng mai. Đọc bài thơ, em cảm nhận được sâu sắc tâm hồn ngây thơ, trong sáng và khả năng quan sát tinh tế của tác giả. Tác phẩm không chỉ khơi dậy trong em niềm thích thú trước vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn bồi đắp thêm tình yêu gắn bó thiết tha với gia đình, quê hương xứ sở.
Câu 2:
Câu 1:
Bài làm
Bài thơ " Cây đa " của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê Việt Nam vừa bình dị, vừa tràn đầy sức sống, khơi gợi trong lòng người đọc bao cảm xúc thân thương. Ngôn ngữ thơ trong trẻo, giàu hình ảnh đã biến cây đa trở thành một "nhân vật" có linh hồn, biết "gọi gió", "vẫy chim" và bao dung nuôi nấng những đàn ve. Đọc bài thơ, em cảm nhận được sự che chở ấm áp của cây đa đối với con người và vạn vật: từ bóng mát cho bác nông dân nghỉ trưa đến nơi thong thả nhai cỏ của đàn trâu, đàn bò. Những sắc màu rực rỡ như "lá xanh", "nước bạc", "lúa vàng" hòa quyện cùng âm thanh "rì rào", "ve kêu" tạo nên một không gian thanh bình tuyệt đối. Bài thơ không chỉ là lời miêu tả thiên nhiên mà còn là tình yêu quê hương tha thiết của một tâm hồn trẻ thơ, nhắc nhở chúng ta biết trân trọng và giữ gìn những vẻ đẹp mộc mạc của cội nguồn.
Câu 2:
Bài làm
Mỗi dịp Tết đến xuân về, khi những cánh hoa đào bắt đầu khoe sắc thắm cũng là lúc quê hương em lại rộn ràng mở hội chùa. Trong những lần được theo chân cha mẹ đi lễ, em ấn tượng nhất là hội chùa Bạch Hào diễn ra vào ngày 5 và 6 Tết âm lịch hàng năm. Sự náo nhiệt trong ngày lễ hội ấy khiến em càng thêm háo hức và tò mò về những điều thú vị đang chờ đón phía trước.
Chùa Bạch Hào cổ thiền tự ở làng Hào Xá, xã Thanh Xá, huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương xây dựng từ thời nhà Lý 1011, em đã được tham quan chuông cổ. Chùa có từ hàng trăm năm, bệ đá hoa sen mang đậm dấu ấn kiến trúc Chăm. Thân bệ được chạm khắc theo lối điêu khắc thời nhà Trần. Ngoài ra, em được tham quan khuôn viên chùa với 10 bia đá ghi lại công lao của 3 vị cư sĩ, bia đá thời Lê, Nguyễn.
Sáng ngày 5 Tết, chúng em được tham gia rước cỗ. Cỗ là các mâm ngũ quả được bày theo các hình khác nhau uy nghiêm, đẹp mắt. Sau đó là nghi lễ dâng hương, tế tổ.
Sáng ngày 6 là Hội thi đua thuyền dưới ánh nắng ấm áp của buổi sớm đầu xuân, không khí quanh chùa và dọc hai bên bờ sông vô cùng tưng bừng. Những dải cờ ngũ sắc bay phấp phới trong gió, hòa cùng tiếng trống hội âm vang và tiếng cười nói râm ran của dòng người đổ về. Ai nấy đều diện những bộ quần áo đẹp nhất, gia đình em cũng vậy. Đến nơi, em cố gắng tìm cho mình một vị trí quan sát tốt nhất để không bỏ lỡ những màn tranh tài hấp dẫn. Tâm điểm của lễ hội chính là cuộc đua thuyền trên sông. Những chiếc thuyền rồng dài thanh thoát lao vun vút trên mặt nước. Các tay chèo vạm vỡ, nhịp nhàng vung chèo theo tiếng trống thúc dồn dập. Gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ quyết tâm, từng nhịp chèo mạnh mẽ khiến nước bắn tung tóe thành những tia trắng xóa. Trên bờ, tiếng hò reo, cổ vũ vang dội cả một vùng trời, làm cho khúc sông vốn yên bình bỗng trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Khi cuộc đua vừa dứt, không khí lại được hâm nóng bởi trò bắt vịt đầy tiếng cười. Những chú vịt nhanh nhẹn được thả xuống sông, bơi lội tung tăng. Những chàng trai tham gia phải nhanh tay, lẹ mắt nhảy xuống nước để đuổi theo. Có những lúc tưởng chừng đã chạm tay được vào chúng thì cái "tùm", chú vịt đã lặn mất hút, để lại người chơi ngơ ngác giữa sóng nước trong tiếng cười ồ khoái chí của khán giả, trong đó có em. Đặc biệt và độc đáo nhất phải kể đến phần thi nấu cơm trên thuyền. Các đội thi phải đứng trên những chiếc thuyền nhỏ chòng chành giữa dòng nước. Cái khó không chỉ là giữ thăng bằng mà còn phải nhóm lửa, nấu cơm trong điều kiện gió thổi lồng lộng. Để tăng thêm phần kịch tính, các đội còn tìm cách té nước sang nhau nhằm làm tắt bếp đối thủ. Cảnh tượng thật là "dở khóc dở cười": người thì khéo léo che lửa, người thì vất vả té nước, tạo nên mộtbầu không khí hỗn loạn nhưng vô cùng vui nhộn. Kịch tính lên đến đỉnh điểm khi có hai chiếc thuyền vì mất thăng bằng mà lật nhào. Những người tham gia rơi xuống nước giữa tiếng reo hò cổ vũ nồng nhiệt. Tuy ướt sũng nhưng ai nấy đều nở nụ cười rạng rỡ, họ nhanh chóng bơi vào bờ trong sự tán thưởng của mọi người. Chính những sự cố bất ngờ ấy lại là gia vị khiến cho hội xuân thêm phần đáng nhớ và đậm chất dân dã.
Hội chùa quê em với những trò chơi dân gian đặc sắc đã khép lại, nhưng những dư âm của nó vẫn còn đọng lại mãi trong lòng em. Qua lễ hội, em không chỉ có những giây phút thư giãn sảng khoái mà còn cảm thấy tự hào hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống của quê hương mình. Mỗi lần nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình rộn ràng như đang sống lại không khí hội xuân hôm ấy.
Câu 1:
Bài làm
Bài thơ " Cây đa " của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê Việt Nam vừa bình dị, vừa tràn đầy sức sống, khơi gợi trong lòng người đọc bao cảm xúc thân thương. Ngôn ngữ thơ trong trẻo, giàu hình ảnh đã biến cây đa trở thành một "nhân vật" có linh hồn, biết "gọi gió", "vẫy chim" và bao dung nuôi nấng những đàn ve. Đọc bài thơ, em cảm nhận được sự che chở ấm áp của cây đa đối với con người và vạn vật: từ bóng mát cho bác nông dân nghỉ trưa đến nơi thong thả nhai cỏ của đàn trâu, đàn bò. Những sắc màu rực rỡ như "lá xanh", "nước bạc", "lúa vàng" hòa quyện cùng âm thanh "rì rào", "ve kêu" tạo nên một không gian thanh bình tuyệt đối. Bài thơ không chỉ là lời miêu tả thiên nhiên mà còn là tình yêu quê hương tha thiết của một tâm hồn trẻ thơ, nhắc nhở chúng ta biết trân trọng và giữ gìn những vẻ đẹp mộc mạc của cội nguồn.
Câu 2:
Bài làm
Mỗi dịp Tết đến xuân về, khi những cánh hoa đào bắt đầu khoe sắc thắm cũng là lúc quê hương em lại rộn ràng mở hội chùa. Trong những lần được theo chân cha mẹ đi lễ, em ấn tượng nhất là hội chùa Bạch Hào diễn ra vào ngày 5 và 6 Tết âm lịch hàng năm. Sự náo nhiệt trong ngày lễ hội ấy khiến em càng thêm háo hức và tò mò về những điều thú vị đang chờ đón phía trước.
Chùa Bạch Hào cổ thiền tự ở làng Hào Xá, xã Thanh Xá, huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương xây dựng từ thời nhà Lý 1011, em đã được tham quan chuông cổ. Chùa có từ hàng trăm năm, bệ đá hoa sen mang đậm dấu ấn kiến trúc Chăm. Thân bệ được chạm khắc theo lối điêu khắc thời nhà Trần. Ngoài ra, em được tham quan khuôn viên chùa với 10 bia đá ghi lại công lao của 3 vị cư sĩ, bia đá thời Lê, Nguyễn.
Sáng ngày 5 Tết, chúng em được tham gia rước cỗ. Cỗ là các mâm ngũ quả được bày theo các hình khác nhau uy nghiêm, đẹp mắt. Sau đó là nghi lễ dâng hương, tế tổ.
Sáng ngày 6 là Hội thi đua thuyền dưới ánh nắng ấm áp của buổi sớm đầu xuân, không khí quanh chùa và dọc hai bên bờ sông vô cùng tưng bừng. Những dải cờ ngũ sắc bay phấp phới trong gió, hòa cùng tiếng trống hội âm vang và tiếng cười nói râm ran của dòng người đổ về. Ai nấy đều diện những bộ quần áo đẹp nhất, gia đình em cũng vậy. Đến nơi, em cố gắng tìm cho mình một vị trí quan sát tốt nhất để không bỏ lỡ những màn tranh tài hấp dẫn. Tâm điểm của lễ hội chính là cuộc đua thuyền trên sông. Những chiếc thuyền rồng dài thanh thoát lao vun vút trên mặt nước. Các tay chèo vạm vỡ, nhịp nhàng vung chèo theo tiếng trống thúc dồn dập. Gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ quyết tâm, từng nhịp chèo mạnh mẽ khiến nước bắn tung tóe thành những tia trắng xóa. Trên bờ, tiếng hò reo, cổ vũ vang dội cả một vùng trời, làm cho khúc sông vốn yên bình bỗng trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Khi cuộc đua vừa dứt, không khí lại được hâm nóng bởi trò bắt vịt đầy tiếng cười. Những chú vịt nhanh nhẹn được thả xuống sông, bơi lội tung tăng. Những chàng trai tham gia phải nhanh tay, lẹ mắt nhảy xuống nước để đuổi theo. Có những lúc tưởng chừng đã chạm tay được vào chúng thì cái "tùm", chú vịt đã lặn mất hút, để lại người chơi ngơ ngác giữa sóng nước trong tiếng cười ồ khoái chí của khán giả, trong đó có em. Đặc biệt và độc đáo nhất phải kể đến phần thi nấu cơm trên thuyền. Các đội thi phải đứng trên những chiếc thuyền nhỏ chòng chành giữa dòng nước. Cái khó không chỉ là giữ thăng bằng mà còn phải nhóm lửa, nấu cơm trong điều kiện gió thổi lồng lộng. Để tăng thêm phần kịch tính, các đội còn tìm cách té nước sang nhau nhằm làm tắt bếp đối thủ. Cảnh tượng thật là "dở khóc dở cười": người thì khéo léo che lửa, người thì vất vả té nước, tạo nên mộtbầu không khí hỗn loạn nhưng vô cùng vui nhộn. Kịch tính lên đến đỉnh điểm khi có hai chiếc thuyền vì mất thăng bằng mà lật nhào. Những người tham gia rơi xuống nước giữa tiếng reo hò cổ vũ nồng nhiệt. Tuy ướt sũng nhưng ai nấy đều nở nụ cười rạng rỡ, họ nhanh chóng bơi vào bờ trong sự tán thưởng của mọi người. Chính những sự cố bất ngờ ấy lại là gia vị khiến cho hội xuân thêm phần đáng nhớ và đậm chất dân dã.
Hội chùa quê em với những trò chơi dân gian đặc sắc đã khép lại, nhưng những dư âm của nó vẫn còn đọng lại mãi trong lòng em. Qua lễ hội, em không chỉ có những giây phút thư giãn sảng khoái mà còn cảm thấy tự hào hơn về nét đẹp văn hóa truyền thống của quê hương mình. Mỗi lần nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình rộn ràng như đang sống lại không khí hội xuân hôm ấy.
Trong những năm học Tiểu học, kỉ niệm khiến em nhớ nhất là lần đầu tiên em tham gia biểu diễn văn nghệ của trường. Đó là một trải nghiệm vừa hồi hộp vừa vui vẻ mà em sẽ không bao giờ quên.
Hôm ấy, em được chọn để hát trong chương trình chào mừng ngày lễ của trường. Dù đã tập luyện rất nhiều lần cùng cô và các bạn, nhưng khi đứng sau sân khấu, em vẫn vô cùng lo lắng. Tim em đập nhanh, tay hơi run vì sợ mình hát sai lời hoặc không đúng nhịp. Tiếng nhạc vang lên làm em càng hồi hộp hơn.
Khi đến lượt mình, em bước ra sân khấu. Nhìn xuống phía dưới, em thấy các thầy cô và bạn bè đang chăm chú theo dõi. Em hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu cất giọng hát. Em cố gắng hát thật rõ lời và thể hiện cảm xúc của bài hát. Khi bài hát kết thúc, em nghe thấy những tràng pháo tay vang lên, khiến em vô cùng vui sướng.
Dù không phải là người hát hay nhất, nhưng em cảm thấy rất tự hào vì đã vượt qua được sự sợ hãi của bản thân. Trải nghiệm ấy giúp em tự tin hơn và dám thể hiện mình trước đám đông.
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy thật vui và biết ơn vì đã có một kỉ niệm đẹp như vậy trong những năm tháng Tiểu học.
Trong những năm học Tiểu học, kỉ niệm khiến em nhớ nhất là lần đầu tiên em tham gia biểu diễn văn nghệ của trường. Đó là một trải nghiệm vừa hồi hộp vừa vui vẻ mà em sẽ không bao giờ quên.
Hôm ấy, em được chọn để hát trong chương trình chào mừng ngày lễ của trường. Dù đã tập luyện rất nhiều lần cùng cô và các bạn, nhưng khi đứng sau sân khấu, em vẫn vô cùng lo lắng. Tim em đập nhanh, tay hơi run vì sợ mình hát sai lời hoặc không đúng nhịp. Tiếng nhạc vang lên làm em càng hồi hộp hơn.
Khi đến lượt mình, em bước ra sân khấu. Nhìn xuống phía dưới, em thấy các thầy cô và bạn bè đang chăm chú theo dõi. Em hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu cất giọng hát. Em cố gắng hát thật rõ lời và thể hiện cảm xúc của bài hát. Khi bài hát kết thúc, em nghe thấy những tràng pháo tay vang lên, khiến em vô cùng vui sướng.
Dù không phải là người hát hay nhất, nhưng em cảm thấy rất tự hào vì đã vượt qua được sự sợ hãi của bản thân. Trải nghiệm ấy giúp em tự tin hơn và dám thể hiện mình trước đám đông.
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy thật vui và biết ơn vì đã có một kỉ niệm đẹp như vậy trong những năm tháng Tiểu học.