Nguyễn Ngọc Hân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Hân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

BÀI LÀM

Quãng thời gian học Tiểu học của em gắn liền với biết bao kỷ niệm vui buồn dưới mái trường thân yêu. Thế nhưng, trải nghiệm đáng nhớ nhất có lẽ là lần em cùng các bạn tham gia buổi lao động dọn dẹp vệ sinh trường lớp để chuẩn bị cho ngày Khai giảng năm lớp 4.

Sáng hôm đó, bầu trời trong xanh và cao vút. Em cùng các bạn trong lớp mỗi người một tay, người cầm chổi, người cầm khăn lau, cùng nhau hăng hái bắt tay vào công việc. Nhiệm vụ của em và hai bạn thân là lau sạch những ô cửa kính đã bám đầy bụi sau một mùa hè dài. Ban đầu, em thấy công việc này khá mệt nhọc vì nắng nóng và những vết bẩn cứng đầu trên kính. Tuy nhiên, khi nhìn thấy các bạn khác cũng đang mồ hôi nhễ nhại nhưng miệng vẫn cười nói rôm rả, em bỗng thấy vui lây và tràn đầy năng lượng.

Chúng em vừa làm vừa trò chuyện về những chuyện xảy ra trong kỳ nghỉ hè. Tiếng cười đùa vang lên khắp hành lang, xua tan đi vẻ tĩnh mịch của ngôi trường sau những ngày vắng bóng học sinh. Sau hơn hai giờ đồng hồ, lớp học của chúng em đã trở nên sạch sẽ, những ô cửa kính sáng loáng phản chiếu ánh nắng lấp lánh. Nhìn thành quả lao động của cả lớp, em cảm thấy vô cùng tự hào và hạnh phúc. Cô giáo chủ nhiệm đã khen ngợi tinh thần đoàn kết của chúng em và tặng mỗi bạn một chiếc kẹo nhỏ làm phần thưởng.

Trải nghiệm ấy tuy giản đơn nhưng đã để lại trong em bài học sâu sắc về giá trị của lao động và sức mạnh của tinh thần đồng đội. Đó là lần đầu tiên em thực sự hiểu được rằng, khi chúng ta cùng nhau chung sức, mọi công việc khó khăn đều trở nên nhẹ nhàng và ý nghĩa hơn. Kỷ niệm này mãi là một mảnh ghép đẹp đẽ trong hành trang tuổi thơ của em dưới mái trường Tiểu học.

câu 1

nôi kể thứ ba ( người kể người tôi )

câu 2

+ Cây hoàng lan đã ở đó từ rất lâu, từ khi bà còn nhỏ bằng tuổi Hà thì cây đã to và cao như vậy rồi. Nó như một biểu tượng của thời gian và tình cảm gắn kết các thế hệ trong gia đình.

câu 3

-Biện pháp tu từ nhân hóa: Sử dụng từ "khoác" để chỉ hoạt động của cây hoàng lan.

- tác dụng

+Cây hoàng lan được miêu tả như một con người đang mặc áo, giúp hình ảnh cái cây trở nên có hồn và thân thiết hơn.

+Giúp người đọc dễ dàng liên tưởng đến vẻ đẹp tươi mới, tràn đầy sức sống của cây khi thay lá mới.

+Cho thấy cái nhìn tinh tế và lòng yêu mến, trân trọng thiên nhiên của người viết đối với cây hoàng lan trong vườn.

câu 4 Hà có thái độ “run run đỡ những cánh hoa”“ngước đôi mắt nhìn lên ban thờ” vì:

+Hà nhận ra những cánh hoa héo úa này là kỷ vật vô giá của ông. Nó đã theo ông đi suốt những năm tháng chiến đấu, là sợi dây liên kết tình cảm giữa ông và bà .

+Hành động nhìn lên ban thờ cho thấy sự kết nối tâm linh, lòng thành kính của Hà đối với ông và sự đồng cảm sâu sắc với nỗi nhớ thương của bà.
câu 5

+Gia đình là bến đỗ bình yên và là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất cho mỗi người.

+Là nơi lưu giữ những kỷ niệm, tình cảm thiêng liêng gắn kết giữa các thế hệ

+Giúp nuôi dưỡng tâm hồn, dạy chúng ta biết trân trọng những giá trị cội nguồn.

+Tiếp thêm sức mạnh và động lực để chúng ta vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.

+Nhắc nhở mỗi người luôn sống trách nhiệm và biết yêu thương những người thân yêu.


câu1

bài làm

Trong truyện ngắn "Một lần và mãi mãi", nhân vật "tôi" hiện lên là một cậu bé mang tâm hồn nhạy cảm, biết hối lỗi và giàu lòng tự trọng. Ban đầu, "tôi" cũng giống như bao đứa trẻ khác, có chút ham chơi và thèm ngọt, dẫn đến hành động sai lầm là dùng giấy lộn giả làm tiền để lừa bà Bảy Nhiêu. Tuy nhiên, điểm đáng quý ở nhân vật này chính là sự thức tỉnh của lương tâm. Ngay từ khi đưa tờ "bạc giả", nhân vật đã cảm thấy bất an và nhận ra ánh mắt khác lạ của bà cụ. Cái chết đột ngột của bà Bảy cùng sự thật về những tờ giấy lộn được gói riêng đã trở thành một cú sốc tâm lý cực lớn, khiến "tôi" và người bạn "đứng như chôn chân", "sống lưng lạnh buốt". Nỗi dằn vặt ấy không hề tan biến theo thời gian mà đeo đẳng suốt 40 năm cuộc đời. Hành động rủ bạn về thăm mộ bà và lầm rầm cầu xin sự tha thứ mỗi khi có dịp cho thấy "tôi" là người có trách nhiệm với quá khứ và luôn khao khát được gột rửa lỗi lầm. Qua nhân vật "tôi", tác giả Thanh Quế không chỉ khắc họa một bài học về sự trung thực mà còn tôn vinh vẻ đẹp của sự hối cải – một giá trị nhân văn giúp con người trưởng thành hơn sau những vấp ngã.

câu 2

bài làm

Dưới đây là bài văn nghị luận về sự trung thực (khoảng 400 chữ) được thiết kế để giúp bạn hoàn thiện Câu 2 trong phần Viết trên OLM:

Bài làm: Nghị luận về sự trung thực trong cuộc sống hiện nay

Trong hành trình hoàn thiện nhân cách của mỗi con người, có những giá trị đạo đức đóng vai trò như chiếc la bàn định hướng. Một trong số đó chính là sự trung thực – một phẩm chất cao quý và vô cùng cần thiết, đặc biệt là trong bối cảnh xã hội hiện đại đầy biến động như hiện nay.

Trung thực, hiểu một cách đơn giản, là sự thống nhất giữa suy nghĩ, lời nói và hành động. Đó là lối sống ngay thẳng, không gian dối, dám nhìn nhận sự thật và chịu trách nhiệm về những gì mình đã làm. Trong cuộc sống hiện nay, sự trung thực biểu hiện ở nhiều khía cạnh: một học sinh không gian lận trong thi cử, một người kinh doanh không vì lợi nhuận mà bán hàng giả, hay một cá nhân dám dũng cảm thừa nhận lỗi lầm của bản thân thay vì đổ lỗi cho hoàn cảnh.

Tại sao sự trung thực lại quan trọng đến thế? Trước hết, người trung thực luôn nhận được sự tin tưởng và kính trọng từ mọi người xung quanh. Niềm tin là "sợi dây" gắn kết các mối quan hệ xã hội; nếu thiếu đi sự thành thật, sợi dây đó sẽ đứt gãy, dẫn đến sự hoài nghi và xa cách. Thứ hai, sự trung thực mang lại cho chúng ta sự thanh thản trong tâm hồn. Khi sống thật, ta không phải lo lắng về việc che đậy những lời nói dối, giúp tinh thần luôn nhẹ nhõm và tự tin. Ngược lại, sự gian dối có thể mang lại lợi ích nhất thời nhưng sẽ để lại nỗi dằn vặt khôn nguôi, giống như nhân vật "tôi" trong truyện "Một lần và mãi mãi" đã phải hối tiếc suốt 40 năm vì một lần thiếu trung thực.

Tuy nhiên, trong thực tế hiện nay, sự trung thực đôi khi bị xem nhẹ trước những cám dỗ về vật chất và danh vọng. Những vấn nạn như thực phẩm bẩn, bằng cấp giả hay sự thiếu trung thực trên mạng xã hội đang làm xói mòn các giá trị đạo đức. Để khắc phục điều này, mỗi cá nhân cần tự ý thức rèn luyện tính trung thực ngay từ những việc nhỏ nhất. Gia đình và nhà trường cũng cần phối hợp chặt chẽ để giáo dục thế hệ trẻ về tầm quan trọng của lòng tự trọng và sự ngay thẳng.

Tóm lại, trung thực không chỉ là một đức tính, mà còn là thước đo giá trị của một con người. Sống trung thực có thể khiến ta chịu thiệt thòi đôi chút về vật chất, nhưng cái ta nhận lại là một nhân cách cao đẹp và sự bình yên vô giá. Hãy nhớ rằng: "Một lần bất tín, vạn lần bất tin", lòng tin một khi đã mất đi thì rất khó để gây dựng lại.

câu 1 thể loại truyện ngắn

câu 2 ngôi kể trong bài văn là ngôi thứ nhất ( người kể xưng tôi)

câu 3

Truyện kể về nỗi ân hận muộn màng của nhân vật "tôi". Thuở nhỏ, vì thèm ngọt, "tôi" đã dùng giấy lộn giả làm tiền để lừa bà Bảy Nhiêu – một người bà mù lòa, nghèo khổ. Sau khi bà qua đời, "tôi" bàng hoàng biết được bà không hề bị lừa mà đã lặng lẽ gói riêng những tờ giấy ấy lại bằng lòng bao dung vô bờ. Suốt 40 năm qua, sai lầm năm ấy vẫn là vết thương lòng nhức nhối, nhắc nhở nhân vật về bài học trung thực và sự hối tiếc khôn nguôi khi không còn cơ hội để chuộc lỗi.

câu 4

Truyện kể về một kỷ niệm ân hận suốt đời của nhân vật "tôi". Thuở nhỏ, "tôi" và nhóm bạn thường mua kẹo tại quán của bà Bảy Nhiêu – một người đàn bà mù lòa, sống cô độc trong căn chòi rách nát. Vì mù mắt, bà luôn tin tưởng lũ trẻ và không bao giờ kiểm tra tiền.

Một lần, vì thèm ngọt nhưng không có tiền, "tôi" đã nghe lời Bá, dùng tờ giấy lộn cắt gọn giả làm tiền để lừa bà Bảy lấy đường táng. Cảm giác tội lỗi nhen nhóm khi "tôi" thấy mắt bà lóe lên lúc nhận tờ giấy, nhưng bà vẫn im lặng bỏ vào cơi trầu. Sáng hôm sau, tin bà Bảy đột ngột qua đời vì trúng gió khiến cả nhóm sững sờ. Đau đớn hơn, bác hàng xóm cho biết bà đã gói riêng những tờ giấy lộn ấy lại chứ không hề bị lừa. Sự bao dung thầm lặng của bà khiến "tôi" và Bá ân hận khôn nguôi. Suốt 40 năm sau, dù đã trưởng thành, mỗi lần về quê họ đều ra viếng mộ bà để cầu xin sự tha thứ cho lỗi lầm không thể sửa chữa ấy.

câu5

+Cốt truyện đơn giản, giàu cảm xúc, có tình huống bất ngờ ở cuối giúp bộc lộ sâu sắc chủ đề tác phẩm.

+Kể về nỗi ân hận của nhân vật "tôi" trước sự bao dung của bà cụ mù, qua đó giáo dục về lòng trung thực.

+Lời xin lỗi chỉ có giá trị khi người nhận còn hiện hữu; cái chết của bà Bảy là dấu chấm hết cho mọi cơ hội sửa sai thực tế.

+Sự im lặng của bà Bảy không phải vì bà không biết, mà vì bà chọn dùng tình thương để giáo hóa, khiến lỗi lầm trở thành nỗi day dứt tự tâm can.

+Nhắc nhở chúng ta phải suy nghĩ kỹ trước mỗi hành động, vì một phút nông nổi có thể để lại vết thương lòng không bao giờ lành cho cả mình và người khác.