Đặng Huy Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Bài thơ "Buổi sáng nhà em" của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa là một bức tranh làng quê đầy sống động và ấm áp. Qua lăng kính hồn nhiên của trẻ thơ, những sự vật vô tri đều trở nên có linh hồn: ông trời "nổi lửa", chị tre "chải tóc", nàng mây "soi gương"... Phép nhân hóa tài tình đã biến khung cảnh buổi sớm thành một ngày hội của sắc màu và âm thanh. Trong không gian ấy, hình ảnh con người hiện lên thật đẹp với nhịp sống lao động hăng say: bố đi cày, mẹ tát nước dưới nắng vàng. Bài thơ không chỉ cho thấy khả năng quan sát tinh tế mà còn thể hiện tình yêu tha thiết của tác giả dành cho gia đình và quê hương. Đọc bài thơ, em cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng, thêm yêu những điều giản dị quanh mình và trân trọng vẻ đẹp thanh bình của làng quê Việt Nam.
Câu 2
Trong kỷ nguyên số, khi bàn phím trở thành "vũ khí" và màn hình là "lá chắn", chúng ta đang phải đối mặt với một vấn nạn nhức nhối: bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội.
Bạo lực ngôn từ không gây ra những vết thương rỉ máu trên cơ thể, nhưng nó lại để lại những vết sẹo sâu hoắm trong tâm hồn. Đó là những lời lăng mạ, miệt thị ngoại hình (body shaming), hay những chiến dịch "tấn công mạng" tập thể nhắm vào một cá nhân. Điều đáng sợ nhất là người ta nhân danh "tự do ngôn luận" hoặc núp bóng các tài khoản ảo để buông ra những lời cay độc mà không cần chịu trách nhiệm.
Hậu quả của hiện tượng này là khôn lường. Những nạn nhân của bạo lực ngôn từ thường rơi vào trạng thái trầm cảm, lo âu, thậm chí là tìm đến những quyết định cực đoan. Một dòng bình luận ác ý có thể chỉ mất vài giây để viết ra, nhưng có thể phá hủy cả một đời người. Nó biến không gian mạng – vốn là nơi để kết nối và sẻ chia – thành một "đấu trường" của sự hận thù và phán xét.
Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này thường xuất phát từ tâm lý đám đông và sự thiếu hụt kỹ năng ứng xử văn minh trên không gian ảo. Để ngăn chặn "con quái vật" này, mỗi cá nhân cần học cách làm chủ ngôn từ. Trước khi nhấn nút "Gửi", hãy tự hỏi: Liệu lời nói này có làm tổn thương ai không? Chúng ta cần xây dựng một "hệ miễn dịch" tinh thần mạnh mẽ và một bộ quy tắc ứng xử tử tế.
Tóm lại, "Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau" vẫn luôn là bài học đắt giá trong mọi thời đại. Hãy dùng mạng xã hội để lan tỏa yêu thương thay vì biến nó thành công cụ của sự tàn nhẫn. Một cộng đồng mạng văn minh bắt đầu từ chính sự tử tế trong từng bình luận của mỗi chúng ta.
Câu 1
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là Nghị luận
Câu 2
Theo văn bản, một tâm trí đang trong tình trạng stress sẽ tạo ra nhiều ý nghĩ hơn bình thường, có thể lên đến 80.000 ý nghĩ mỗi ngày.
Câu 3
+Tăng tính thuyết phục: Giúp người đọc hình dung rõ ràng, cụ thể về cường độ hoạt động khủng khiếp của não bộ thay vì chỉ nói chung chung.
+Nhấn mạnh tác động của stress: Cho thấy sự khác biệt rõ rệt giữa một tâm trí bình thường (30.000 - 50.000 ý nghĩ) và tâm trí khi căng thẳng, từ đó cảnh báo về sự quá tải của tinh thần.
+Làm cơ sở cho luận điểm: Khẳng định tầm quan trọng của việc kiểm soát suy nghĩ để đạt được sự bình an.
Câu 4
-Tác giả khẳng định "Suy nghĩ tích cực dạy chúng ta cách hành động thay vì phản ứng" vì:
+Hành động (Chủ động): Khi suy nghĩ tích cực, chúng ta làm chủ tình huống, đưa ra quyết định dựa trên trí tuệ và sự bình tĩnh. Chúng ta "hướng dẫn" cuộc đời mình theo mục tiêu đã định.
+Phản ứng (Bị động): Khi không có tư duy tích cực, chúng ta dễ bị cảm xúc nhất thời, hành vi của người khác hoặc hoàn cảnh bên ngoài điều khiển (nóng nảy, sợ hãi, trả đũa...).
+Kết luận: Suy nghĩ tích cực tạo ra một "màng lọc" giúp ta giữ được sự vững vàng, không để quá khứ hay ngoại cảnh chi phối tinh thần.
Câu 5
Qua văn bản, em nhận ra rằng mỗi suy nghĩ chính là một hạt giống quyết định chất lượng cuộc sống của chính mình. Để rèn luyện tư duy tích cực, trước hết em cần học cách quan sát và kiểm soát tâm trí, loại bỏ những "hạt giống" độc hại như thù hận hay sợ hãi. Thay vì để hoàn cảnh hay áp lực stress điều khiển, em sẽ tập cách mỉm cười và đón nhận mọi sự việc bằng sự bình tĩnh để đưa ra những hành động đúng đắn. Việc nuôi dưỡng những ý nghĩ lành mạnh không chỉ mang lại sự bình an nội tại mà còn giúp em khai phá được những tiềm năng tốt đẹp của bản thân. Tóm lại, làm chủ suy nghĩ chính là chìa khóa để làm chủ vận mệnh.
Câu 1
Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê Việt Nam đầy sống động và thân thuộc, để lại trong lòng người đọc những cảm xúc dạt dào về tình yêu quê hương. Với ngòi bút tinh tế, nhà thơ đã nhân hóa cây đa như một "người bạn" hiếu khách, biết "gọi gió", "vẫy chim" và dang tay che chở cho muôn loài. Hình ảnh cây đa không chỉ là biểu tượng của sức sống bền bỉ qua thời gian mà còn là điểm tựa tinh thần, nơi chứng kiến nhịp sống bình dị của người nông dân và đàn gia súc. Những sắc màu rực rỡ như "biển lúa vàng", "dòng nước bạc" hòa quyện cùng âm thanh "ve kêu", "lá quạt" tạo nên một không gian thanh bình, trù phú. Đọc bài thơ, em cảm nhận được sự gắn bó máu thịt giữa con người với thiên nhiên. Tác phẩm không chỉ là lời ngợi ca vẻ đẹp bình dị của xóm làng mà còn khơi dậy trong mỗi chúng ta ý thức trân trọng, gìn giữ những giá trị văn hóa và cảnh quan tươi đẹp của quê hương mình.
Câu 2
Trong ký ức của mỗi người, ai cũng có một mảnh trời riêng để nhớ về. Với tôi, mảnh trời ấy chính là bóng cây đa cổ thụ đầu làng và những buổi trưa hè rực nắng cùng ông nội trong mùa gặt – một trải nghiệm vô giá mà tôi sẽ chẳng bao giờ quên.
Năm ấy, khi tôi vừa tròn mười tuổi, bố mẹ cho tôi về quê nghỉ hè đúng vào dịp gặt vụ chiêm. Cánh đồng làng quê tôi lúc bấy giờ như một biển vàng mênh mông, nhấp nhô theo từng đợt gió. Sáng sớm, tôi đã háo hức theo chân ông nội ra đồng. Dưới cái nắng bắt đầu le lói, bóng dáng ông gầy gò nhưng nhanh nhẹn, tay liềm tay hái thoăn thoắt giữa dòng lúa chín.
Đến giữa trưa, khi cái nắng trở nên gay gắt, "loé trên đầu" như cách nhà thơ Trần Đăng Khoa từng viết, ông dắt tay tôi vào nghỉ dưới gốc cây đa cổ thụ đầu làng. Đó là một cây đa khổng lồ, vòm lá xanh rì rào như hàng ngàn chiếc quạt lớn đang quạt mát cho cả một vùng trời. Tại đây, tôi và ông cùng ngồi trên thảm cỏ xanh, tận hưởng những cơn gió mát rượi thổi qua mương nước bên cạnh.
Ông mở chiếc bình tông lấy nước chè xanh cho tôi uống, vị chè hơi chát nhưng ngọt hậu, thấm đẫm hương vị đất đai. Ông kể cho tôi nghe về lịch sử của cây đa, về những ngày ông còn bé cũng từng chăn trâu, thả diều dưới bóng mát này. Nhìn những giọt mồ hôi lăn dài trên trán ông, tôi bỗng thấy thương ông và những người nông dân vô hạn. Sự vất vả của họ đã làm nên những hạt gạo thơm ngon mà tôi vẫn ăn hằng ngày.
Buổi chiều hôm đó, khi đàn bò "đủng đỉnh" nối đuôi nhau về làng, lông hồng rực lên dưới ánh hoàng hôn như những đốm lửa nhỏ, tôi cùng ông thu dọn đồ đạc để trở về nhà. Bước đi bên ông, lòng tôi tràn đầy một cảm giác yên bình và ấm áp lạ thường.
Trải nghiệm một ngày làm bạn với đồng ruộng và nghỉ chân dưới bóng đa cùng ông nội đã dạy cho tôi biết trân trọng giá trị của lao động và yêu thêm vẻ đẹp giản dị của quê hương. Giờ đây, dù đã đi xa, nhưng hình ảnh cây đa rì rào gió hát và nụ cười hiền hậu của ông nội dưới bóng mát năm nào vẫn mãi là hành trang quý giá trong tâm hồn tôi.
Câu 1
Vần được gieo là vần "ông"
Câu 2
Cây đa đã che chở và nuôi dưỡng
+Chim muông: Vẫy chim về đậu.
+Côn trùng: Nuôi thêm nhiều con ve.
+Vật nuôi: Là bóng mát cho con trâu nằm nghỉ, đàn bò đi về.
+Con người: Là nơi các bác nông dân nghỉ mát sau giờ làm việc vất vả
Câu 3
Bức tranh làng quê hiện lên với vẻ đẹp thanh bình, trù phú và tràn đầy sức sống. Đó là sự kết hợp hài hòa giữa màu sắc (xanh của lá, bạc của nước, vàng của lúa, hồng của đàn bò) và âm thanh (tiếng ve, tiếng lá rì rào), tạo nên một không gian đặc trưng của vùng nông thôn Việt Nam xưa.
Câu 4
-Tác dụng: Khiến cây đa trở nên sinh động, có hồn và giàu cảm xúc như một con người hiếu khách, chủ động kết nối với thiên nhiên. Đồng thời, nó làm nổi bật sự gắn bó, gần gũi
giữa cây đa với cảnh vật xung quanh, tạo nên không khí vui tươi, ấm áp cho bài thơ
Câu 5
Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ gợi cho em niềm xúc động sâu sắc và tình yêu tha thiết đối với nơi mình sinh ra. Em cảm thấy tự hào về vẻ đẹp giản dị, yên bình của quê hương, nơi có những hình ảnh thân thuộc gắn liền với tuổi thơ. Qua đó, em nhận thức được rằng quê hương chính là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người. Để giữ gìn những vẻ đẹp đáng quý ấy, em sẽ luôn ý thức bảo vệ môi trường, không xả rác bừa bãi để xóm làng luôn xanh - sạch - đẹp. Bên cạnh đó, em sẽ cố gắng học tập tốt để sau này góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh mà vẫn giữ được bản sắc văn hóa truyền thống. Những ký ức về gốc đa, bến nước sẽ luôn là động lực để em sống có trách nhiệm hơn với cội nguồn.
Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian hồn nhiên và đáng nhớ nhất trong cuộc đời em. Trong rất nhiều kỷ niệm đẹp ấy, em nhớ nhất là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường vào năm lớp 4.
Hôm đó, khi cô giáo chủ nhiệm thông báo em được chọn đại diện lớp đi thi, em vừa vui mừng vừa lo lắng. Em sợ mình nói sai hoặc quên bài trước đông người. Thế nhưng cô giáo luôn động viên, giúp em luyện tập mỗi ngày sau giờ học. Cô còn chỉ cho em cách đứng thẳng, mỉm cười, và nói thật tự nhiên để tạo thiện cảm với khán giả. Em chọn kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng Bác” – một câu chuyện cảm động nói về tấm lòng nhân hậu của Bác Hồ đối với các cháu thiếu nhi.
Đến ngày thi, sân trường rợp cờ hoa, các lớp ngồi ngay ngắn cổ vũ. Khi bước lên sân khấu, em run lắm, tim đập nhanh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy. Nhưng khi nhìn thấy cô giáo đang mỉm cười động viên dưới hàng ghế khán giả, em bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn. Em bắt đầu kể, giọng nói dần rõ ràng, truyền cảm, và em cố gắng thể hiện cảm xúc bằng cả trái tim. Khi em vừa dứt lời, mọi người vỗ tay vang dội, khiến em xúc động đến suýt rơi nước mắt.
Kết quả, em đạt giải Nhì toàn trường. Cô giáo ôm em và khen em rất dũng cảm. Ba mẹ cũng tự hào và thưởng cho em một quyển truyện mới. Từ lần đó, em hiểu rằng: nếu mình tin tưởng vào bản thân và chăm chỉ luyện tập, nhất định sẽ thành công.
Kỷ niệm ấy mãi là một trải nghiệm đáng nhớ trong tuổi thơ học trò của em — nơi em học được sự tự tin, lòng kiên trì và niềm vui khi vượt qua chính mình.
Câu 1
Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba(người kể giấu mình)
Câu 2
Trong câu chuyện, không ai biết rõ ai là người đã trồng cây hoàng lan
Câu 3
Nhân hoá:" cây hoàng lan-khoác lên mình"
Tác dụng:
+ tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt, giúp cho câu văn hàm súc, cô đọng, gợi Những liên tưởng sâu sắc, khơi dậy cảm xúc, tạo ấn tượng trong lòng người đọc.
+Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi và có sức sống như một con người.
+Nhấn mạnh sự thay đổi kỳ diệu, nhanh chóng và vẻ đẹp tràn đầy sức sống của cây hoàng lan khi mùa xuân đến
+Thể hiện cái nhìn trìu mến, yêu thương của tác giả đối với thiên nhiên
Câu 4
Hà có hành động "run run" và "ngước nhìn lên ban thờ" vì
+Hà nhận ra những cánh hoa khô ấy chính là di vật thiêng liêng gắn liền với người ông đã hy sinh.
+Cô bé cảm nhận được tình cảm sâu nặng, nỗi nhớ quê hương của ông và sự trân trọng, gìn giữ ký ức của bà.
+Đó là sự xúc động nghẹn ngào, lòng biết ơn và sự tôn kính dành cho người ông đã khuất, đồng thời là sự thấu hiểu cho nỗi lòng của bà
Câu 5
Gia đình đóng vai trò là bến đỗ bình yên và là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất trong cuộc đời mỗi con người. Đó không chỉ là nơi nuôi dưỡng ta khôn lớn về thể chất mà còn là nơi lưu giữ những ký ức, truyền thống và tình cảm thiêng liêng giữa các thế hệ, giống như cách người bà trong câu chuyện gìn giữ kỷ niệm về người ông qua cánh hoa lan. Chính tình yêu thương và sự kết nối gia đình đã giúp chúng ta biết sống tình nghĩa, biết trân trọng quá khứ để vững bước hơn trong tương lai. Có một gia đình để yêu thương và trở về là hạnh phúc lớn lao nhất của mỗi cá nhân.