Thân Ánh Duyên
Giới thiệu về bản thân
Tôi có nhiều trải nghiệm vui với gia đình và bạn bè. Nhưng tôi vẫn muốn kể lại một trải nghiệm buồn vì nó có ý nghĩa rất đặc biệt đối với tôi. Đó là một câu chuyện mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Chuyện xảy ra vào cuối tháng 9, năm tôi học lớp 5 . Sau buổi sơ kết tháng học tập đầu tiên, cô giáo chủ nhiệm giao cho tôi nhiệm vụ viết bản tổng hợp về nề nếp và tình hình học tập đầu năm của lớp. Tôi rất vui vì được cô tin tưởng. Tôi cũng muốn Cô tự hào về tôi nên dành cả buổi sáng chủ nhật để viết nháp rồi chép lại cho thật sạch đẹp.
Sáng thứ hai, tôi đến lớp thật sớm mang bán tổng hợp ra ngắm nghía lần nữa. Tôi đọc lại, thấy mình ghi chép đầy đủ nội dung các mục như cô hướng dẫn và chữ tôi viết cũng khá đẹp. Chắc chắn cô sẽ khen ngợi. Đúng lúc ấy, bạn Thịnh lớp 5D gọi tôi . Tôi để bảng tổng hợp trên bàn và chạy ra hành lang nói chuyện với bạn ấy. Lúc quay vào, tôi chỉ thấy một bạn cúi xuống bàn tôi rồi chạy biến về phía cửa sau . Tôi chỉ kịp nhìn thoáng và đoán ngay đó là Duy. Tôi cầm bài viết lên thì thấy mấy nét nguệch ngoạc ngang dọc ngay trang đầu tiên. Tôi tức giận đến phát khóc, vừa sợ bị cô mắng vừa tiếc bao nhiêu công sức của mình.
Không kịp suy nghĩ tôi sầm sập chạy ra sân thì thấy Duy đang cười nói với mấy bạn lớp bên. Tôi chộp lấy tay Duy, lôi thẳng vào lớp. Tôi giơ bài viết vào sát mặt Duy và hét lên:"sao cậu làm thế này ? Tớ sẽ mách cô ngay bây giờ!". Duy ngơ ngác như không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Tôi lại càng giận dữ:"cậu đừng có giả vờ! Chính mắt tớ nhìn thấy cậu bé nguệch ngoạc vào đây!". Mặt Duy đỏ lên: không phải tớ! Tớ có đi qua bàn cậu nhưng không làm gì cả!".
Khi cô chủ nhiệm vào lớp, tôi và duy vẫn còn cãi nhau. Tôi một mực khẳng định với cô thủ phạm chính là Duy. Duy thị đỏ mặt tế ta nhắc đi nhắc lại "không phải em em không làm". Khi cô giáo hỏi kỹ lại mọi việc một lần nữa rồi bảo:"việc này chỉ là một phút nghịch dại thôi, nên duy làm thì hãy nhận lỗi, hai bạn nào lớp mình lỡ nghịch thì cũng nên dũng cảm nhận trách nhiệm, đừng để duy bị oan". Nghe cô nói thế, Duy òa lên khóc, con cả lớp im phăng phắc. Rồi đột nhiên, Tuấn đứng phát dậy: thưa cô là em ạ Em xin lỗi cô và các bạn. Tôi hết nhìn Tuấn lại. Hai má tôi lúc ấy nóng rực lên vì xấu hổ.
Tôi lúng búng xin lỗi Duy, xin lỗi các bạn và cô giáo. Tôi cũng xin thôi không làm lớp trưởng nữa vì thấy mình không xứng đáng. Cô bảo đúng là tôi quá nóng nảy, cần phải rút kinh nghiệm nhưng ai cũng có thể mắc sai lầm lên cô và các bạn thông cảm cho tôi. Nhờ cô thuyết phục, Duy đã đến bắt tay tôi. Tôi nói lời cảm ơn mà không dám mở đầu nhìn lên bạn.
Về nhà tôi cảm nghĩ cảm thấy xấu hổ và ân hận. Nghĩ đến ngày hôm nay sau phải tới lớp, các bạn sẽ nhìn tôi như thế nào đây? Duy thì chắc sẽ không bao giờ thèm nói chuyện với tôi nữa.
May mắn là các bạn đã bỏ qua lỗi lầm của tôi. Duy và tôi cũng đã nói chuyện với nhau bình thường vui vẻ như trước. Nhưng tôi không bao giờ quên câu chuyện này.
Tôi kể lại trải nghiệm này cũng là để một lần nữa cảm ơn cô giáo và các bạn, và đặc biệt là Duy . Duy ơi, cảm ơn vì đã tha lỗi cho tớ nhé!
Tôi có nhiều trải nghiệm vui với gia đình và bạn bè. Nhưng tôi vẫn muốn kể lại một trải nghiệm buồn vì nó có ý nghĩa rất đặc biệt đối với tôi. Đó là một câu chuyện mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Chuyện xảy ra vào cuối tháng 9, năm tôi học lớp 5 . Sau buổi sơ kết tháng học tập đầu tiên, cô giáo chủ nhiệm giao cho tôi nhiệm vụ viết bản tổng hợp về nề nếp và tình hình học tập đầu năm của lớp. Tôi rất vui vì được cô tin tưởng. Tôi cũng muốn Cô tự hào về tôi nên dành cả buổi sáng chủ nhật để viết nháp rồi chép lại cho thật sạch đẹp.
Sáng thứ hai, tôi đến lớp thật sớm mang bán tổng hợp ra ngắm nghía lần nữa. Tôi đọc lại, thấy mình ghi chép đầy đủ nội dung các mục như cô hướng dẫn và chữ tôi viết cũng khá đẹp. Chắc chắn cô sẽ khen ngợi. Đúng lúc ấy, bạn Thịnh lớp 5D gọi tôi . Tôi để bảng tổng hợp trên bàn và chạy ra hành lang nói chuyện với bạn ấy. Lúc quay vào, tôi chỉ thấy một bạn cúi xuống bàn tôi rồi chạy biến về phía cửa sau . Tôi chỉ kịp nhìn thoáng và đoán ngay đó là Duy. Tôi cầm bài viết lên thì thấy mấy nét nguệch ngoạc ngang dọc ngay trang đầu tiên. Tôi tức giận đến phát khóc, vừa sợ bị cô mắng vừa tiếc bao nhiêu công sức của mình.
Không kịp suy nghĩ tôi sầm sập chạy ra sân thì thấy Duy đang cười nói với mấy bạn lớp bên. Tôi chộp lấy tay Duy, lôi thẳng vào lớp. Tôi giơ bài viết vào sát mặt Duy và hét lên:"sao cậu làm thế này ? Tớ sẽ mách cô ngay bây giờ!". Duy ngơ ngác như không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Tôi lại càng giận dữ:"cậu đừng có giả vờ! Chính mắt tớ nhìn thấy cậu bé nguệch ngoạc vào đây!". Mặt Duy đỏ lên: không phải tớ! Tớ có đi qua bàn cậu nhưng không làm gì cả!".
Khi cô chủ nhiệm vào lớp, tôi và duy vẫn còn cãi nhau. Tôi một mực khẳng định với cô thủ phạm chính là Duy. Duy thị đỏ mặt tế ta nhắc đi nhắc lại "không phải em em không làm". Khi cô giáo hỏi kỹ lại mọi việc một lần nữa rồi bảo:"việc này chỉ là một phút nghịch dại thôi, nên duy làm thì hãy nhận lỗi, hai bạn nào lớp mình lỡ nghịch thì cũng nên dũng cảm nhận trách nhiệm, đừng để duy bị oan". Nghe cô nói thế, Duy òa lên khóc, con cả lớp im phăng phắc. Rồi đột nhiên, Tuấn đứng phát dậy: thưa cô là em ạ Em xin lỗi cô và các bạn. Tôi hết nhìn Tuấn lại. Hai má tôi lúc ấy nóng rực lên vì xấu hổ.
Tôi lúng búng xin lỗi Duy, xin lỗi các bạn và cô giáo. Tôi cũng xin thôi không làm lớp trưởng nữa vì thấy mình không xứng đáng. Cô bảo đúng là tôi quá nóng nảy, cần phải rút kinh nghiệm nhưng ai cũng có thể mắc sai lầm lên cô và các bạn thông cảm cho tôi. Nhờ cô thuyết phục, Duy đã đến bắt tay tôi. Tôi nói lời cảm ơn mà không dám mở đầu nhìn lên bạn.
Về nhà tôi cảm nghĩ cảm thấy xấu hổ và ân hận. Nghĩ đến ngày hôm nay sau phải tới lớp, các bạn sẽ nhìn tôi như thế nào đây? Duy thì chắc sẽ không bao giờ thèm nói chuyện với tôi nữa.
May mắn là các bạn đã bỏ qua lỗi lầm của tôi. Duy và tôi cũng đã nói chuyện với nhau bình thường vui vẻ như trước. Nhưng tôi không bao giờ quên câu chuyện này.
Tôi kể lại trải nghiệm này cũng là để một lần nữa cảm ơn cô giáo và các bạn, và đặc biệt là Duy . Duy ơi, cảm ơn vì đã tha lỗi cho tớ nhé!