Lê Trần Đức Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Trần Đức Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1. Ngôi kể Đoạn trích được kể theo ngôi kể thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, không xưng "tôi", gọi tên nhân vật là "Vẹt" để kể lại câu chuyện về hành động của nhân vật này.  Câu 2. Từ láy Hai từ láy trong đoạn trích là: lăng xăng và nhấp nhổm Câu 3. Giải thích truyện đồng thoại Câu chuyện thuộc thể loại truyện đồng thoại vì:
  • Nhân vật chính là loài vật (con Vẹt) được nhân hóa, mang đặc điểm và tính cách như con người.
  • Câu chuyện mượn chuyện loài vật để nói về một bài học cuộc sống sâu sắc cho con người. 
Câu 4. Đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt không? Không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt. Bởi vì Vẹt chỉ biết bắt chước tiếng hót của các loài chim khác mà không có tiếng hót riêng của mình, điều này cho thấy sự thiếu bản sắc và không có tài năng thực sự. Khi bị yêu cầu hót một tiếng hót riêng, Vẹt đã không làm được, cảm thấy ngượng ngùng và nhận ra sự "nghèo nàn" của bản thân.  Câu 5. Bài học rút ra Từ câu chuyện, có thể rút ra bài học rằng mỗi người cần phải xây dựng cho mình những giá trị, bản sắc và tài năng riêng. Việc bắt chước người khác có thể giúp chúng ta học hỏi, nhưng nếu chỉ sao chép mà không phát triển bản thân thì sẽ trở nên thiếu tự tin và không có chỗ đứng thực sự trong cuộc sống. Cần phải biết trân trọng và phát huy những gì thuộc về mình. 
Hành trình học tập ở trường Tiểu học của em chứa đựng biết bao kỷ niệm đẹp, nhưng có lẽ câu chuyện về một buổi chiều lấm lem bùn đất lại là điều em nhớ mãi. Đó là vào năm em học lớp 3. Trường em phát động phong trào làm kế hoạch nhỏ, thu gom giấy vụn và vỏ lon để gây quỹ giúp đỡ các bạn có hoàn cảnh khó khăn. Em và nhóm bạn thân rất hào hứng tham gia. Sau giờ học, thay vì về nhà ngay, chúng em rủ nhau đi quanh các ngõ xóm để xin ve chai. Một buổi chiều nọ, trời vừa tạnh mưa, đường làng còn lầy lội. Chúng em đang mải miết tìm kiếm thì phát hiện một bãi phế liệu nhỏ sau vườn nhà bác Ba. Mắt sáng lên, cả nhóm lao vào "khai thác". Em nhanh nhảu vơ lấy một chiếc bao tải to, cố gắng nhặt thật nhanh những vỏ lon nằm khuất dưới đám cỏ ướt. Vì quá chú tâm, em không để ý dưới chân mình có một vũng bùn lớn. "Ực", em trượt chân, ngã nhào xuống vũng bùn. Cả người em be bét, quần áo, mặt mũi lấm lem. Mấy bạn trong nhóm thoạt đầu ngạc nhiên rồi bật cười phá lên. Em vừa xấu hổ vừa ấm ức muốn khóc. Nhưng rồi, thấy các bạn không trêu chọc mà vội vàng chạy đến đỡ em dậy, phủi bùn giúp em, em thấy ấm lòng. Chúng em cùng nhau dọn dẹp, rồi ra bờ ao rửa qua chân tay và quần áo. Dù hôm đó em về nhà trong bộ dạng nhếch nhác và bị mẹ nhắc nhở, nhưng em lại cảm thấy rất vui. Trải nghiệm lấm lem ấy dạy em về tinh thần đồng đội, sự sẻ chia và niềm vui khi được đóng góp một phần nhỏ bé vào việc có ích. Quan trọng hơn, em hiểu rằng tình bạn không chỉ là những giờ chơi đùa mà còn là sự giúp đỡ nhau trong lúc khó khăn. Đó mãi là một kỷ niệm đẹp và đáng nhớ nhất của em thời Tiểu học.
Câu chuyện "

Dưới bóng hoàng lan" của Thạch Lam gợi cho em nhiều suy nghĩ sâu sắc về tình cảm gia đình và những giá trị truyền thống. Thông qua nhân vật Thanh trở về thăm bà và cảm nhận không khí ấm áp, bình yên của quê nhà, em nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi không phải là điều gì xa vời, mà nằm ngay trong những khoảnh khắc giản dị bên người thân yêu. Mùi hương hoàng lan thoang thoảng không chỉ là một chi tiết nghệ thuật, mà còn là biểu tượng của những kỉ niệm êm đềm, nhắc nhở mỗi người về cội nguồn và tình cảm gia đình thiêng liêng. Câu chuyện khơi dậy trong em sự trân trọng những giá trị truyền thống và mong muốn giữ gìn những giây phút ấm áp bên gia đình.