Nguyễn Trọng Giang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Trọng Giang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

James be very kind and like help people.

People wait school bus at moment

Câu 1: Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba.

Câu 2:Trong truyện, bà nói: “Hồi trước, bà cũng hỏi như cháu ấy, nhưng chẳng ai biết.”

Câu 3: Tác dụng: Làm cho cây hoàng lan trở nên gần gũi, sinh động như một con người đang khoác áo mới; thể hiện sức sống tươi trẻ, tràn đầy sức xuân của thiên nhiên.

Câu 4: Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì em xúc động và thương nhớ người ông đã hi sinh, đồng thời hiểu được tình cảm sâu nặng của bà dành cho ông và cây hoàng lan – biểu tượng của kỷ niệm, của tình yêu và sự gắn bó trong gia đình.

Câu 5: Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Đó là nơi ta được yêu thương, che chở và dạy dỗ nên người. Mỗi thành viên trong gia đình luôn dành cho nhau tình cảm chân thành và sâu sắc như bà và ông trong câu chuyện. Gia đình chính là nguồn sức mạnh giúp ta vượt qua khó khăn và là nơi để ta luôn hướng về dù đi xa đến đâu.

Câu 1: Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba.

Câu 2:Trong truyện, bà nói: “Hồi trước, bà cũng hỏi như cháu ấy, nhưng chẳng ai biết.”

Câu 3: Tác dụng: Làm cho cây hoàng lan trở nên gần gũi, sinh động như một con người đang khoác áo mới; thể hiện sức sống tươi trẻ, tràn đầy sức xuân của thiên nhiên.

Câu 4: Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì em xúc động và thương nhớ người ông đã hi sinh, đồng thời hiểu được tình cảm sâu nặng của bà dành cho ông và cây hoàng lan – biểu tượng của kỷ niệm, của tình yêu và sự gắn bó trong gia đình.

Câu 5: Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Đó là nơi ta được yêu thương, che chở và dạy dỗ nên người. Mỗi thành viên trong gia đình luôn dành cho nhau tình cảm chân thành và sâu sắc như bà và ông trong câu chuyện. Gia đình chính là nguồn sức mạnh giúp ta vượt qua khó khăn và là nơi để ta luôn hướng về dù đi xa đến đâu.

Trong cuộc sống, ai cũng từng có những trải nghiệm buồn, và với em, kỷ niệm buồn nhất nhưng cũng ý nghĩa nhất chính là lần em bị điểm kém trong một bài kiểm tra Toán. Hôm đó, sau khi cô giáo trả bài, em thấy trên góc giấy là con số 4 đỏ chói. Tim em như thắt lại, nước mắt cứ trào ra dù em cố kìm nén. Em buồn lắm, không chỉ vì điểm thấp mà còn vì em đã làm mẹ thất vọng. Tối hôm đó, em ngồi một mình trong phòng, nhìn lại bài làm và nhận ra mình đã quá chủ quan. Em đã không ôn kỹ những phần cô dặn, cũng không chịu luyện tập thêm ở nhà. Khi mẹ bước vào, em tưởng mẹ sẽ mắng, nhưng mẹ chỉ nhẹ nhàng nói: “Sai thì sửa, vấp ngã rồi đứng dậy mới trưởng thành được.” Lời nói ấy khiến em xúc động và suy nghĩ rất nhiều. Từ hôm đó, em quyết tâm thay đổi. Em lập kế hoạch học tập, dành thời gian ôn luyện mỗi ngày và thường xuyên hỏi cô, hỏi bạn những chỗ chưa hiểu. Nhờ nỗ lực ấy, trong lần kiểm tra sau, em đã đạt điểm 9. Khi nhìn thấy nụ cười của mẹ, em cảm thấy mọi buồn bã trước đây đều thật đáng giá. Trải nghiệm buồn ấy đã dạy cho em một bài học quý giá: thất bại không đáng sợ, điều quan trọng là biết nhìn nhận và đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Nhờ vậy, em trưởng thành hơn, biết trân trọng công sức và niềm tin của những người yêu thương mình

Trong cuộc sống, ai cũng từng có những trải nghiệm buồn, và với em, kỷ niệm buồn nhất nhưng cũng ý nghĩa nhất chính là lần em bị điểm kém trong một bài kiểm tra Toán. Hôm đó, sau khi cô giáo trả bài, em thấy trên góc giấy là con số 4 đỏ chói. Tim em như thắt lại, nước mắt cứ trào ra dù em cố kìm nén. Em buồn lắm, không chỉ vì điểm thấp mà còn vì em đã làm mẹ thất vọng. Tối hôm đó, em ngồi một mình trong phòng, nhìn lại bài làm và nhận ra mình đã quá chủ quan. Em đã không ôn kỹ những phần cô dặn, cũng không chịu luyện tập thêm ở nhà. Khi mẹ bước vào, em tưởng mẹ sẽ mắng, nhưng mẹ chỉ nhẹ nhàng nói: “Sai thì sửa, vấp ngã rồi đứng dậy mới trưởng thành được.” Lời nói ấy khiến em xúc động và suy nghĩ rất nhiều. Từ hôm đó, em quyết tâm thay đổi. Em lập kế hoạch học tập, dành thời gian ôn luyện mỗi ngày và thường xuyên hỏi cô, hỏi bạn những chỗ chưa hiểu. Nhờ nỗ lực ấy, trong lần kiểm tra sau, em đã đạt điểm 9. Khi nhìn thấy nụ cười của mẹ, em cảm thấy mọi buồn bã trước đây đều thật đáng giá. Trải nghiệm buồn ấy đã dạy cho em một bài học quý giá: thất bại không đáng sợ, điều quan trọng là biết nhìn nhận và đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Nhờ vậy, em trưởng thành hơn, biết trân trọng công sức và niềm tin của những người yêu thương mình