Nguyễn Trọng Bảo Khánh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài viết
Thủy bắt chước làm một hành vi phổ biến, đặc biệt là ở lứa tuổi học sinh, nhưng liệu bắt chước một cách mù quáng sẽ mang lại nhiều tác hại tiêu cực đối với con người cuộc sống. Đầu tiên, sẽ bắt chước và thiếu chọn lọc sẽ khiến cho con người mất đi bản sắc và tính cắt. Thay vì tự tìm tòi khám phá và phát triển những khả năng độc đáo của bản thân, người bắt chước chỉ đơn thuần sao chép người khác, dẫn đến việc trở nên mờ nhạt, phiếu tự tin và không có chính kiến. Điều này làm giảm khả năng sáng tạo và tư duy độc lập.thứ hai , hỏi bắt chước có thể dẫn đến những hành vi sai trái, đặc biệt là những người có lối sống tiêu cực, người bắt chước dễ dàng học theo những hành động sống mà không suy xét đến hậu quả. Điều này không chị gây hại cho bản thân mà còn ảnh hưởng đến xã hội. Cuối cùng, thổi bắt chước làm cho con người trở nên thụ động, ỷ lại và thiếu ý chí vươn lên. Thay vì lỗ lực để đạt được thành quả bằng chính khả năng của mình, hỏi chị mong muốn có được kết quả tương tự người khác bằng cách sao chép.
Câu 2:
Bài viết
Chồng ký ức của em, có một khoảng thời gian tươi đẹp và ý nghĩa, đó là những buổi sáng sưng môi bên ông nội trong khu vườn nhỏ của gia đình . Khu vườn không chỉ là nơi trồng trọt, mà còn là coi trường thứ hai, nơi ông đã dạy cho em những bài học quý giá về cuộc sống, tình yêu thiên nhiên và ý nghĩa của sự lao động. Mỗi sáng, khi ông ra vườn tưới cây, em lại lẽo đẽo chạy theo, tay cầm một chiếc bình tưới nhỏ, háo hức đường giúp ông . Ông không chỉ cho em làm quen với công việc chăm sóc cây cối, mà còn dạy em cắt nắng nghe tiếng nói của khu vườn.ông bảo:"con phải nhắm mắt lại, hít thật sâu và cảm nhận xem khu vườn đang nói gì". Ban đầu, em chỉ thấy tiếng gió xào xạc qua những tán lá, chim hót líu lo đâu đó. Dần dần, em bắt đầu nhận ra những âm thanh kỳ diệu khác: tiếng trái cây chín mọc đung đưa trên cành, tiếng lá cây sẽ chạm nhau khi có cơn gió thoảng qua, hay thậm chí là âm thanh trầm ấm của đất khi được tưới nước. Những bài học đường chị giúp em hiểu về vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn dạy em biết trân trọng những sinh vật nhỏ bé trong khu vườn. Sau mỗi lần tưới cây, ông cháu em lại mang ghế ra ngồi dưới bóng cây xum xuê. Đó là lúc em được ông kể những câu chuyện về cuộc đời của ông thời xưa. Ông kể về những ngày tháng còn bé, khi cuộc sống còn nhiều vất vả, thiếu thốn. Ông kể về những lần làm việc cật lực để lo cho gia đình, về niềm vui khi vụ mùa bội thu hay nỗi buồn khi gặp hạn hán, mất mùa. Mỗi câu chuyện ông kể đều chứa đựng sự chân thành ,mộc mạc và những bài học sâu sắc. Em chăm chú lắng nghe, nhìn đôi mắt hiền từ của ông như đang lấp lánh những tia sáng của ký ức. Em cảm nhận được sự vất vả, gian khổ nhưng cũng không kém phần ấm áp và thiêng liêng trong lời kể của ông. Những buổi sáng bên ông vào khu vườn đã dần hình thành nên trong Em tình yêu với thiên nhiên, lòng kính trọng với sự lao động và đặc biệt là từ yêu thương vô bờ bến dành cho ông. Em nhận ra rằng, cuộc sống không chỉ có những niềm vui trước mắt mà còn có những bài học quý giá được lọc từ quá khứ. Khu vườn của ông giờ đây không chị còn là nơi trồng cây ăn quả hay cây cảnh, mà nó còn là nơi em tìm về khi nhớ ông, một nơi mà em tìm thấy bình yên và những bài học về cuộc đời. Dù thời gian trôi đi. Nhưng ký ức về khu vườn mà ông nội vẫn còn mãi trong tim em, trở thành một phần không thể thiếu trong hành trang cuộc đời em.
Câu 1:Câu chuyện được kể theo ngôi kể thứ nhất
Câu 2: ộp ộp và huenh hoang
Câu3: câu chuyện trên thuộc thể loại truyện đồng thoại:
-Nhân vật chính là loài vật (vẹt) được nhân hóa có suy nghĩ hành động và cảm xúc như con người.
-câu chuyện mang tính giáo dục truyền tải một bài học đạo đức , lối sống sâu sắc.
-ngôn ngữ gần gũi, phù hợp với lứa tuổi thiếu niên.
Việc đồng tình hay không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt phụ thuộc vào nội dung cụ thể của câu chuyện. Tuy nhiên, nếu Vẹt bắt chước một cách mù quáng, không có chính kiến, thì hành động đó không nên được đồng tình. Vì:-Bắt chước một cách không có chọn lọc có thể dẫn đến những hậu quả tiêu cực.
-Mỗi cá thể cần có bản sắc riêng, không nêTừ câu chuyện trên, có thể rút ra một số bài học sau:
Cần có chính kiến, bản lĩnh của riêng mình, không nên bắt chước người khác một cách mù quáng.
Mỗi người cần tìm ra giá trị và khả năng của bản thân để phát triển.
Bài học về sự tự tin, tin tưởng vào bản thân thay vì phụ thuộc vào người khác.
Từ câu chuyện trên, có thể rút ra một số bài học sau:
Cần có chính kiến, bản lĩnh của riêng mình, không nên bắt chước người khác một cách mù quáng.
Mỗi người cần tìm ra giá trị và khả năng của bản thân để phát triển.
Bài học về sự tự tin, tin tưởng vào bản thân thay vì phụ thuộc vào người khác.
Câu 1: truyện Đồng Thoại
Câu 2: những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa,mưa dông
Câu 3:hai từ láy trong văn bản là "treo léo"và "xù xì"
Câu 4: nhân vật "tôi"thể hiện những đặc điểm sau:
Được nhân hóa: nhân vật "tôi"là một hạt dẻ gai nhưng có cảm xúc ,cảm nghĩ, và hành động như con người
Có tâm lý phức tạp:"tôi"cảm thấy sợ hãi khi phải rời xa mẹ và đối mặt với cuộc sống một mình ,nhưng sau đó đã dũng cảm vượt qua nỗi sợ để trưởng thành.
Đại diện cho một bài học cuộc sống: qua câu chuyện của "tôi" người đọc rút ra được bài học về sự trưởng thành lòng dũng cảm và việc chấp nhận đối mặt với thử thách để lớn lên.
Câu 5: bài học rút ra từ văn bản là cần phải dũng cảm đối mặt với khó khăn thử thách để trưởng thành và khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài
Trải nghiệm đáng nhớ nhất thời tiểu học của em gắn liền với một lần tham gia hội thi “Sao nhí làm nông dân” do trường tổ chức khi em học lớp 4. Đó là một trải nghiệm tuy nhỏ bé nhưng đã dạy em nhiều bài học quý giá về lao động và sự kiên trì.
Trường tiểu học của em có một khu vườn nhỏ, và nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập Đoàn, nhà trường đã tổ chức một buổi dã ngoại kết hợp thi tài làm nông. Em và bạn thân tên là Minh được xếp chung một đội. Tâm trạng em lúc ấy vừa háo hức, vừa có chút lo lắng vì em là một cậu bé thành phố, chưa bao giờ chân lấm tay bùn thực sự.
Buổi trải nghiệm bắt đầu bằng việc thầy cô hướng dẫn chúng em cách nhổ cỏ, cuốc đất và gieo hạt. Khu đất được chia thành nhiều luống nhỏ. Nhiệm vụ của đội em là làm sạch một luống rau muống đã lên um tùm cỏ dại. Ban đầu, em dùng xẻng cuốc đất một cách rất hùng hục, mạnh bạo theo kiểu tưởng tượng, khiến đất văng lung tung và chẳng được luống nào ra hồn. Minh thì lại quá cẩn thận, em ấy cứ nhổ từng cọng cỏ bé tí, làm việc chậm chạp.
Sau khoảng một giờ, luống rau của chúng em vẫn còn lộn xộn. Thấy vậy, cô giáo chủ nhiệm tên là Mai đã đến bên cạnh. Cô không la mắng mà chỉ nhẹ nhàng hướng dẫn em cách cầm cuốc sao cho đúng lực, và khuyên Minh nên nhổ cả cụm cỏ lớn thay vì nhổ từng lá một. Cô nói: “Làm việc gì cũng cần sự kết hợp giữa sức mạnh và sự tỉ mỉ. Các con phải biết phối hợp với nhau thì công việc mới nhanh và hiệu quả.”
Nghe lời cô, em bắt đầu tiết chế sức lực, cuốc đất đều tay hơn. Minh cũng học cách gom cỏ lại và nhổ một lần. Dần dần, hai đứa em bắt đầu nhịp nhàng với nhau. Khi luống rau của đội em trở nên sạch sẽ và tươm tất nhất, cả đội reo hò vì sung sướng. Cảm giác mệt nhọc tan biến, thay vào đó là niềm tự hào khi nhìn thành quả lao động của mình.
Buổi dã ngoại kết thúc, tuy đội em không giành giải Nhất, nhưng em đã nhận được giải “Nỗ lực nhất”. Trải nghiệm đó đã giúp em hiểu sâu sắc hơn về giá trị của sức lao động, sự kiên nhẫn và tầm quan trọng của việc phối hợp với bạn bè. Giờ đây, dù đã học lên lớp lớn hơn, em vẫn luôn trân trọng những bài học về sự cần cù mà em đã học được từ khu vườn nhỏ ngày ấy.
Trải nghiệm đáng nhớ nhất thời tiểu học của em gắn liền với một lần tham gia hội thi “Sao nhí làm nông dân” do trường tổ chức khi em học lớp 4. Đó là một trải nghiệm tuy nhỏ bé nhưng đã dạy em nhiều bài học quý giá về lao động và sự kiên trì.
Trường tiểu học của em có một khu vườn nhỏ, và nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập Đoàn, nhà trường đã tổ chức một buổi dã ngoại kết hợp thi tài làm nông. Em và bạn thân tên là Minh được xếp chung một đội. Tâm trạng em lúc ấy vừa háo hức, vừa có chút lo lắng vì em là một cậu bé thành phố, chưa bao giờ chân lấm tay bùn thực sự.
Buổi trải nghiệm bắt đầu bằng việc thầy cô hướng dẫn chúng em cách nhổ cỏ, cuốc đất và gieo hạt. Khu đất được chia thành nhiều luống nhỏ. Nhiệm vụ của đội em là làm sạch một luống rau muống đã lên um tùm cỏ dại. Ban đầu, em dùng xẻng cuốc đất một cách rất hùng hục, mạnh bạo theo kiểu tưởng tượng, khiến đất văng lung tung và chẳng được luống nào ra hồn. Minh thì lại quá cẩn thận, em ấy cứ nhổ từng cọng cỏ bé tí, làm việc chậm chạp.
Sau khoảng một giờ, luống rau của chúng em vẫn còn lộn xộn. Thấy vậy, cô giáo chủ nhiệm tên là Mai đã đến bên cạnh. Cô không la mắng mà chỉ nhẹ nhàng hướng dẫn em cách cầm cuốc sao cho đúng lực, và khuyên Minh nên nhổ cả cụm cỏ lớn thay vì nhổ từng lá một. Cô nói: “Làm việc gì cũng cần sự kết hợp giữa sức mạnh và sự tỉ mỉ. Các con phải biết phối hợp với nhau thì công việc mới nhanh và hiệu quả.”
Nghe lời cô, em bắt đầu tiết chế sức lực, cuốc đất đều tay hơn. Minh cũng học cách gom cỏ lại và nhổ một lần. Dần dần, hai đứa em bắt đầu nhịp nhàng với nhau. Khi luống rau của đội em trở nên sạch sẽ và tươm tất nhất, cả đội reo hò vì sung sướng. Cảm giác mệt nhọc tan biến, thay vào đó là niềm tự hào khi nhìn thành quả lao động của mình.
Buổi dã ngoại kết thúc, tuy đội em không giành giải Nhất, nhưng em đã nhận được giải “Nỗ lực nhất”. Trải nghiệm đó đã giúp em hiểu sâu sắc hơn về giá trị của sức lao động, sự kiên nhẫn và tầm quan trọng của việc phối hợp với bạn bè. Giờ đây, dù đã học lên lớp lớn hơn, em vẫn luôn trân trọng những bài học về sự cần cù mà em đã học được từ khu vườn nhỏ ngày ấy.
Câu 1 ngôi kể thứ 3
Câu 2 không có thông trực tiếp về người trông cây hoàng lan
Câu 3 biện pháp tu từ nhân hóa ở cụm từ khoác lên mình
Tác dụng Giúp câu văn trở nên sinh động, giàu hình ảnh, gợi cảm.
Nhấn mạnh sức sống mãnh liệt, sự tươi mới, sức trẻ trung của cây hoàng lan vào mùa xuân, ngay cả sau những ngày đông khô cằn.
Thể hiện sự trân trọng, nâng niu của người viết đối với thiên nhiên.
Câu 4 Lý do Hà “run run đỡ những cánh hoa”: Hà run run vì cô bé nhận ra sự thiêng liêng và quý giá của những cánh hoa khô héo ấy. Đó không chỉ là hoa, mà là kỷ vật duy nhất còn sót lại, là minh chứng cho tình yêu thương, sự chờ đợi, và nỗi nhớ nhung da diết của ông dành cho bà (và cho quê hương, gia đình) trong thời chiến.
Lý do Hà “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ”: Hành động này cho thấy Hà hiểu rằng người ông thương nhớ cây hoàng lan đến mức nào và đã ra đi. Ban thờ là nơi tưởng nhớ người đã khuất. Hà nhìn lên ban thờ để kết nối hình ảnh người ông với sự hy sinh cao cả của ông, và càng thêm trân trọng, xúc động trước tình cảm thủy chung của bà.
Câu 5 Cây hoàng lan, với vẻ đẹp dịu dàng và hương thơm thoang thoảng, gợi nhắc ta về những giá trị thiêng liêng của gia đình. Gia đình là điểm tựa vững chắc, là nơi ta tìm thấy tình yêu thương vô điều kiện, sự chở che và động viên mỗi khi gặp khó khăn. Chính trong vòng tay ấm áp ấy, mỗi người được nuôi dưỡng tâm hồn, hình thành nhân cách và có thêm sức mạnh để vững bước trên con đường đời. Dù đi đâu về đâu, gia đình vẫn luôn là bến đỗ bình yên, là nguồn cội không thể nào thay thế trong cuộc sống của mỗi chúng ta.