Nguyễn Thị Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Phương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ Chiều đồng nội của Nguyễn Lãm Thắng mở ra trước mắt người đọc một bức tranh làng quê Việt Nam trong buổi chiều thu thật trong trẻo và thanh bình. Với giọng thơ nhẹ nhàng, hình ảnh thơ mộc mạc mà tinh tế, tác giả đã gợi lên những rung động sâu xa về vẻ đẹp của thiên nhiên đồng quê và tình yêu quê hương tha thiết.

Ngay từ những câu mở đầu “Những giọt thu trong veo / Rắc ngang qua đồng nội”, nhà thơ đã khéo léo dùng hình ảnh ẩn dụ để diễn tả không khí mùa thu lan tỏa khắp không gian. Cái “trong veo” ấy không chỉ là ánh nắng, là hơi gió, mà còn là sự tinh khôi của tâm hồn người cảm nhận. Cảnh vật được vẽ nên thật dịu dàng, gợi cảm giác yên bình, tĩnh lặng. Hình ảnh “cánh chim bay xuống chiều / Nâng nắng lên kẻo mỏi” lại khiến bức tranh thiên nhiên trở nên có hồn. Cánh chim không chỉ là điểm nhấn của cảnh chiều mà còn như một sinh thể biết sẻ chia với đất trời, nâng đỡ ánh nắng cuối ngày để thời gian đừng vội tắt.

Ở những khổ thơ tiếp theo, tác giả đưa ta về với những hình ảnh quen thuộc của đồng quê: “cỏ thơm cùng hoa dại”, “cánh cò trôi nhanh nhanh / đàn trâu về chậm rãi”. Tất cả đều mang nhịp sống hiền hòa, gợi cảm giác thân thuộc và ấm áp. Giữa khung cảnh ấy, hương đồng gió nội lan tỏa, vẽ nên một miền quê thanh bình, nơi con người sống hòa hợp với thiên nhiên. Đặc biệt, hai câu cuối “Bếp nhà ai tỏa khói / Gọi trăng thu xuống gần” khép lại bài thơ bằng hình ảnh rất đỗi nên thơ và ấm áp. Khói bếp nhà ai bay lên hòa cùng ánh trăng, gợi lên cảm giác đoàn tụ, bình yên, gắn kết giữa con người và thiên nhiên.

Đọc Chiều đồng nội, ta như được trở lại với ký ức tuổi thơ, với những buổi chiều làng quê yên ả, tiếng cò gọi bạn, trâu về trên con đê nhỏ và khói bếp quyện trong ánh trăng. Bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của đồng quê Việt Nam mà còn khơi dậy trong lòng người đọc tình yêu quê hương tha thiết, tình cảm gắn bó với những điều bình dị nhất.

Chiều đồng nội là một khúc nhạc nhẹ vang lên từ hồn quê, khiến mỗi chúng ta dù đi xa vẫn luôn nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn — nơi có cánh cò, ánh nắng, khói bếp và trăng thu hiền hòa.

câu 1: thể thơ 5 chữ

câu 2: 3 chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên:

"mùa thu như tay mềm" ; "buổi chiều mướt xanh" ; "mùa thu như tay mềm"

câu 3: từ láy "nhấp nhô" có tác dụng miêu tả sự lên xuống không đều của vật tạo cảm giác sống động và hình ảnh mạnh mẽ

câu 4: Về mùa thu

câu 5

biện pháp tu từ: nhân hóa

-tác dụng:

  • Tạo ra một hình ảnh thơ độc đáo, giàu sức gợi.
  • Khói bếp không chỉ là khói mà còn là nỗi nhớ, là tình cảm của gia đình quê nhà.
  • Hành động "gọi" thể hiện sự khắc khoải, mong mỏi của con người.
  • Khói bếp "gọi" trăng xuống gần hơn như thể đang muốn chia sẻ tâm sự với ai đó, thể hiện tình cảm gắn bó sâu sắc với thiên nhiên, với quê hương. 

câu 6

Khi đọc "chiều đồng nội", em nhớ đến buổi chiều mùa hè ở quê em, khi tiếng sáo diều vang lên trên cánh đồng lúa chín vàng. Kỉ niệm này giúp em hiểu rằng tác giả muốn truyền tải thông điệp: quê hương là nguồn cội, nơi tình cảm gia đình và những vẻ đẹp giản dị nhất của thiên nhiên đã nuôi dưỡng tâm hồn ta. Những kỷ niệm đó nhắc nhở ta trân trọng giá trị quê hương và giữ gìn tình cảm gia đình, dù có đi xa đâu.