Hà Thị Minh Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hà Thị Minh Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, không chỉ có những niềm vui rạng rỡ mà còn có cả những trải nghiệm buồn mang lại bài học sâu sắc. Tôi vẫn còn nhớ mãi một lần mắc lỗi lầm khi còn học lớp Năm, một trải nghiệm buồn nhưng đã dạy tôi bài học vô giá về sự chủ quan và lòng trung thực. Lần đó, lớp tôi có một bài kiểm tra nhỏ để tuyển chọn học sinh tham dự cuộc thi “Rung chuông vàng” của trường. Đây là một cuộc thi rất bổ ích và thú vị mà bất cứ học sinh nào cũng mong muốn được tham gia. Vì chỉ có tối đa mười bạn mỗi lớp được dự thi, cô giáo đã yêu cầu chúng tôi ôn tập thật kỹ lưỡng. Trước đó, tôi đã dành nhiều thời gian chuẩn bị, tập trung ôn những câu hỏi khó mà cô đã cho. Với những câu dễ, tôi lại nảy sinh ý nghĩ chủ quan rằng chỉ cần xem lại qua loa vào buổi sáng trước hôm thi là sẽ nhớ. Nhưng rồi, vì mải mê chơi đùa với nhóm bạn mà tôi đã không thực hiện lời hứa với bản thân. Sáng hôm sau, đến giờ kiểm tra, sự chủ quan ấy đã phản tác dụng. Tôi không làm được những câu hỏi đơn giản nhất. Trong cơn hoảng loạn, tôi đã nhờ bạn Lan ngồi cạnh nhắc bài. Lan đã nhắc cho tôi, nhưng không may, cô giáo đã phát hiện ra hành vi thiếu trung thực của cả hai. Cô nhắc nhở chúng tôi và sau đó, tôi tự mình hoàn thành nốt bài thi. Cuối giờ, cô giáo yêu cầu tôi và Lan ở lại nói chuyện. Cô bày tỏ sự thất vọng khi thấy tôi, một học sinh có năng lực, lại không tự giác làm bài và còn có hành vi gian lận. Lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía của cô khiến tôi cảm thấy vô cùng hối hận và xấu hổ. Kết quả bài kiểm tra của tôi cũng không cao. Lỗi lầm đó đã khiến tôi mất đi cơ hội tham gia cuộc thi “Rung chuông vàng” mà tôi hằng ao ước. Trải nghiệm buồn ấy đã khắc sâu trong tâm trí tôi. Tôi nhận ra rằng, sự chủ quan, lơ là trong học tập và hành vi gian lận là điều không thể chấp nhận được. Kể từ đó, tôi luôn nỗ lực chăm chỉ, tự giác ôn tập kỹ lưỡng và giữ vững sự trung thực trong mọi kỳ kiểm tra. Bài học về sự trung thực và trách nhiệm với bản thân chính là hành trang quý báu mà trải nghiệm buồn ấy đã mang lại, giúp tôi trưởng thành hơn mỗi ngày.

*Câu 1. Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại. *Câu 2. Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh sinh ra từ những nụ hoa dẻ trên cành, tóc của mẹ Dẻ Gai .lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông, được mẹ che chở . *Câu 3. Hai từ láy có trong văn bản và giải thích nghĩa là :Cheo leo chỉ địa thế cao, dốc, hiểm trở, khó đi. Xù xì: Chỉ bề mặt không nhẵn, sần sùi, có giai. *Câu 4. Nhân vật "tôi" thể hiện những đặc điểm sau của nhân vật trong truyện đồng thoại: ngôn ngữ và suy nghĩ của con người: "Tôi" có những suy nghĩ, cảm xúc, nỗi sợ hãi và mong muốn được che chở, -Nhân hóa: "Tôi" là hạt dẻ nhưng được gọi là "bé Út", có mẹ, có anh chị em, có tóc, có tay, có áo gai. Sự phát triển tâm lý: Từ chỗ sợ hãi, bám víu mẹ, "tôi" dần dũng cảm hơn theo lời động viên của mẹ. *Câu 5. Bài học rút ra cho bản thân từ văn bản: từ câu chuyện của hạt dẻ . em rút ra bài học về sự dũng cảm đối mặt với thử thách và đón nhận những thay đổi của cuộc sống. Dù tình yêu thương và sự che chở của gia đình là vô cùng quý giá, nhưng để trưởng thành, chúng ta cần mạnh dạn bước ra khỏi "vùng an toàn", học cách tự lập và tin vào khả năng của bản thân.

Chắc hẳn trong quãng đời học sinh, ai cũng có những kỷ niệm đẹp dưới mái trường tiểu học. Với tôi, kỷ niệm đáng nhớ nhất có lẽ là lần tham gia hội thi "Viết chữ đẹp" cấp huyện khi còn học lớp 5. Ngày ấy, tôi là một học sinh có nét chữ khá đẹp và cẩn thận. Cô giáo chủ nhiệm đã chọn tôi tham gia đội tuyển của trường để luyện thi. Những ngày sau đó, ngoài giờ học trên lớp, tôi dành thêm thời gian để rèn luyện chữ viết. Tôi cẩn thận nắn nót từng con chữ, luyện cách trình bày sao cho bài viết sạch đẹp và khoa học nhất. Đôi lúc, tôi cảm thấy mệt mỏi và nản chí, nhưng nghĩ đến sự kỳ vọng của cô giáo và bố mẹ, tôi lại cố gắng hết mình. Ngày thi đến, tôi hồi hộp đến nghẹt thở. Bước vào phòng thi, tôi cố gắng giữ bình tĩnh và tập trung cao độ. Đề thi năm đó là một đoạn văn ngắn tả cảnh quê hương. Với tất cả sự yêu mến và những gì đã luyện tập, tôi dồn hết tâm huyết vào từng con chữ. Từng nét thanh, nét đậm được tôi trau chuốt tỉ mỉ. Sau khi hoàn thành bài thi, tôi cẩn thận kiểm tra lại từng lỗi chính tả và cách trình bày. Khi giám thị thu bài, tôi cảm thấy nhẹ nhõm nhưng cũng đầy lo lắng. Mấy ngày sau, nhà trường thông báo kết quả, tôi đã vỡ òa trong niềm vui sướng khi biết mình đạt giải Nhì. Niềm vui ấy như nhân lên gấp bội khi tôi thấy ánh mắt tự hào của cô giáo và nụ cười rạng rỡ của bố mẹ. Hội thi "Viết chữ đẹp" không chỉ là một kỷ niệm đẹp mà còn là một bài học quý giá. Nó giúp tôi nhận ra rằng, chỉ cần có sự cố gắng và đam mê, chúng ta có thể vượt qua mọi khó khăn để đạt được thành công. Đồng thời, nó cũng là động lực để tôi luôn cố gắng rèn luyện, trau dồi bản thân trên con đường học vấn.

Câu 1. Ngôi kể: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ nhất, với sự xuất hiện của người kể "cháu" (Hà) và "bà". Tuy nhiên, người kể chuyện chính lại là người thứ ba, quan sát và thuật lại lời nói, suy nghĩ của nhân vật Hà và bà. Dấu hiệu nhận biết là việc sử dụng đại từ nhân xưng "cô bé" khi nói về Hà và cách miêu tả hành động, suy nghĩ của Hà một cách khách quan. Câu 2. Người trồng cây hoàng lan: Theo câu chuyện, không ai biết chính xác ai là người đã trồng cây hoàng lan. Bà Hà cho biết bà đã hỏi nhưng không ai biết, và cây đã có từ rất lâu.

Câu 3. Chỉ ra biện pháp tu từ nhân hoá được sử dụng trong câu sau và nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó: Chỉ mấy ngày sau, cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà. Biện pháp tu từ: Nhân hóa (so sánh cây hoàng lan với con người qua hành động "khoác trên mình"). Tác dụng: Biện pháp nhân hóa giúp sự vật trở nên gần gũi, sinh động và có hồn hơn. Nó thể hiện sự quan sát tinh tế của người kể chuyện và tác giả đối với thiên nhiên, đồng thời nhấn mạnh sự hồi sinh mạnh mẽ, sức sống tươi mới của cây hoàng lan sau những ngày khô cằn, gợi cảm giác ấm áp, niềm hy vọng mùa xuân. Câu 4. Theo em, vì sao Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ”? Hà có những biểu hiện xúc động như vậy vì: “Run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà”: Hà run run vì xúc động, bất ngờ và trân trọng khi được cầm trên tay những cánh hoa đã héo quắt queo, đen sẫm – vật kỷ niệm cuối cùng gắn liền với người ông mà cô bé có thể chưa từng gặp (hoặc chỉ biết qua lời kể) và tình yêu thương sâu nặng của bà. Những cánh hoa này là minh chứng vật chất cho ký ức về người ông bộ đội đã hy sinh. “Ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ”: Hà ngước lên ban thờ, nơi có di ảnh của ông, để kết nối vật kỷ niệm (cánh hoa) với người đã khuất. Hành động này thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc của cô bé về tình cảm thiêng liêng mà bà dành cho ông và cho cả cây hoàng lan. Hà nhận ra rằng cây hoàng lan và mảnh vườn là nơi lưu giữ tình yêu và nỗi nhớ của bà dành cho người chồng/người ông đã ra đi vì Tổ quốc.

Câu 5. Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em hãy viết một đoạn văn khoảng 3 – 5 câu trình bày suy nghĩ của em về vai trò của gia đình đối với cuộc sống của mỗi người. Gia đình đóng vai trò là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn và là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất của mỗi người. Giống như cây hoàng lan luôn đâm chồi nảy lộc, gia đình cung cấp cho chúng ta tình yêu thương vô điều kiện, giúp ta lớn lên và trưởng thành trong sự che chở, an toàn. Những ký ức, giá trị và truyền thống gia đình, dù là niềm vui hay nỗi đau, đều trở thành nền tảng sâu sắc định hình nên nhân cách và bản sắc của mỗi cá nhân. Bởi vậy, dù đi đâu hay làm gì, gia đình vẫn luôn là nơi ta tìm về, là hương thơm vĩnh cửu níu giữ ta với nguồn cội của mình.

C1: Bài làm

Thói quen a dua, bắt chước người khác một cách mù quáng là một lối sống tiêu cực, gây ra nhiều hệ lụy nghiêm trọng cho sự phát triển của mỗi cá nhân. Trước hết, việc chạy theo xu hướng một cách thiếu suy xét sẽ khiến ta đánh mất bản sắc và cá tính riêng, bởi ta không còn là chính mình mà chỉ là bản sao của người khác. Khi mọi suy nghĩ và hành động đều lệ thuộc vào đám đông, khả năng tư duy độc lập và óc sáng tạo của con người sẽ dần bị mai một, khiến ta không thể tạo ra những giá trị độc đáo. Hơn nữa, bắt chước không chọn lọc, đặc biệt là bắt chước những thói hư tật xấu hay những phong cách không phù hợp với hoàn cảnh bản thân, có thể đẩy ta vào những hành vi sai trái, gây tổn thương cho người khác và dẫn đến thất bại. Cuối cùng, một người thiếu chính kiến vì thói quen bắt chước sẽ khó được người khác tôn trọng, vì họ không có lập trường vững vàng để đưa ra quyết định. Vì vậy, mỗi chúng ta cần ý thức loại bỏ thói quen tiêu cực này để sống đúng với bản chất tốt đẹp của mình và hướng tới thành công bền vững.

1. Ngôi Kể:

Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba

2 từ láy : hấp khởi: Miêu tả sự háo hức, mong chờ

Huênh hoang: Chỉ thái độ tự cao, khoe khoang thái quá

Lăng xăng: Diễn tả sự bồn chồn, đi lại không yên

Nhấp nhổm: Tương tự "lăng xăng", diễn tả sự sốt ruột, không yên

Líu ríu: Mô tả âm thanh của tiếng hót.

Câu 3. Câu chuyện trên thuộc thể loại truyện đồng thoại vì: Nhân vật là loài vật như Voi, Gấu, Hổ, Khỉ, Vẹt, Vịt, Chim Khuyên, Ếch, Liếu Điếu, Gà Trống, Chích Choè, Vượn. Nhân vật có hành động và suy nghĩ như con người: Các loài vật trong truyện được nhân hóa .Vẹt khoe khoang, Vẹt cảm thấy ngượng nghịu, Vẹt nhận ra sự nghèo nàn của mình

Câu 4 .Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt vì :Vẹt chỉ biết bắt chước tiếng hót của người khác mà không có tiếng hót riêng của mình.Dẫn đến hậu quả tiêu cực: Hành động bắt chước của Vẹt đã bị phát hiện, khiến chú ta bị bẽ mặt trước bạn bè và ban giám khảo.

Câu 5. Từ câu chuyện "Con Vẹt Nghèo", em rút ra bài học cho bản thân là: Mỗi người đều có những điểm mạnh, tài năng riêng. Thay vì cố gắng sao chép, chúng ta nên tìm hiểu, khám phá những khả năng độc đáo của bản thân.