Đồng Việt Thắng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đồng Việt Thắng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Topic 2: 

My best friend is Quyen. She is kind and funny. He is short hair .hair and bright eyes. We go to school together every day. At lunch, we talk and laugh a lot. Linh likes a Math and English.It's great for me to have a good friend.

1. James is very kind and likes helping people. 2.  People are waiting for the school bus at the moment.

1.How about inviting Mark to the party?

2. There is a wardrobe, a bookshelf and a bed in my bedroom.

3.The apple tree is in front of the dogs.

Trong quãng đời đi học, có lẽ những năm tháng tiểu học là khoảng thời gian hồn nhiên, trong trẻo nhất với biết bao kỉ niệm vui buồn. Với tôi, kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên được tham gia vào một hoạt động ngoại khóa mang tên “Ngày hội làm gốm” ở làng gốm Bát Tràng. Vào một buổi sáng mùa thu, cả lớp chúng tôi đã có mặt tại sân trường với tâm trạng vô cùng háo hức. Chúng tôi xếp hàng ngay ngắn lên xe buýt và bắt đầu chuyến hành trình đến làng gốm Bát Tràng nổi tiếng.Khi đến nơi, chúng tôi được hướng dẫn viên đưa đi tham quan một xưởng gốm và giới thiệu về lịch sử cũng như quy trình làm ra những sản phẩm gốm sứ tinh xảo. Tôi đặc biệt ấn tượng với những nghệ nhân gốm đang thoăn thoắt tạo hình trên bàn xoay. Sau đó, chúng tôi được tự mình trải nghiệm làm gốm. Cảm giác lần đầu tiên được chạm vào khối đất sét mềm, mát lạnh thật lạ lẫm và thú vị. Cô hướng dẫn viên đã kiên nhẫn chỉ cho chúng tôi cách nhào đất, cách đặt tay để tạo hình. Ban đầu, tôi khá lúng túng, khối đất cứ méo mó không theo ý mình. Nhưng nhờ sự giúp đỡ của cô và sự cố gắng của bản thân, cuối cùng tôi đã tạo ra được một chiếc lọ nhỏ xinh xắn. Dù chiếc lọ còn có phần xiên xẹo, không được hoàn hảo, nhưng tôi lại cảm thấy vô cùng tự hào về thành quả của mình. Ngày hôm đó không chỉ mang lại cho tôi niềm vui mà còn là một bài học quý giá về sự kiên nhẫn và sáng tạo. Tôi hiểu rằng, để làm ra một sản phẩm đẹp đẽ, cần phải trải qua nhiều công đoạn tỉ mỉ và cố gắng không ngừng nghỉ. Trải nghiệm ấy đã trở thành một dấu ấn khó phai trong kí ức tuổi thơ của tôi, nhắc nhở tôi về một thời tiểu học tươi đẹp và ý nghĩa
Trong quãng đời đi học, có lẽ những năm tháng tiểu học là khoảng thời gian hồn nhiên, trong trẻo nhất với biết bao kỉ niệm vui buồn. Với tôi, kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên được tham gia vào một hoạt động ngoại khóa mang tên “Ngày hội làm gốm” ở làng gốm Bát Tràng. Vào một buổi sáng mùa thu, cả lớp chúng tôi đã có mặt tại sân trường với tâm trạng vô cùng háo hức. Chúng tôi xếp hàng ngay ngắn lên xe buýt và bắt đầu chuyến hành trình đến làng gốm Bát Tràng nổi tiếng.Khi đến nơi, chúng tôi được hướng dẫn viên đưa đi tham quan một xưởng gốm và giới thiệu về lịch sử cũng như quy trình làm ra những sản phẩm gốm sứ tinh xảo. Tôi đặc biệt ấn tượng với những nghệ nhân gốm đang thoăn thoắt tạo hình trên bàn xoay. Sau đó, chúng tôi được tự mình trải nghiệm làm gốm. Cảm giác lần đầu tiên được chạm vào khối đất sét mềm, mát lạnh thật lạ lẫm và thú vị. Cô hướng dẫn viên đã kiên nhẫn chỉ cho chúng tôi cách nhào đất, cách đặt tay để tạo hình. Ban đầu, tôi khá lúng túng, khối đất cứ méo mó không theo ý mình. Nhưng nhờ sự giúp đỡ của cô và sự cố gắng của bản thân, cuối cùng tôi đã tạo ra được một chiếc lọ nhỏ xinh xắn. Dù chiếc lọ còn có phần xiên xẹo, không được hoàn hảo, nhưng tôi lại cảm thấy vô cùng tự hào về thành quả của mình. Ngày hôm đó không chỉ mang lại cho tôi niềm vui mà còn là một bài học quý giá về sự kiên nhẫn và sáng tạo. Tôi hiểu rằng, để làm ra một sản phẩm đẹp đẽ, cần phải trải qua nhiều công đoạn tỉ mỉ và cố gắng không ngừng nghỉ. Trải nghiệm ấy đã trở thành một dấu ấn khó phai trong kí ức tuổi thơ của tôi, nhắc nhở tôi về một thời tiểu học tươi đẹp và ý nghĩa

Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm buồn, nhưng không phải ai cũng nhận ra rằng những trải nghiệm đó lại mang đến cho chúng ta những bài học quý giá. Một trong những kỷ niệm buồn nhất của tôi là khi tôi phải chia tay với người bạn thân nhất của mình.

Hồi đó, chúng tôi học cùng lớp từ năm lớp 1. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua biết bao kỷ niệm đẹp, từ những buổi học nhóm cho đến những lần cùng nhau đi chơi. Tuy nhiên, vào năm lớp 9, gia đình bạn tôi quyết định chuyển đến một thành phố khác. Ngày chia tay, tôi cảm thấy như một phần của mình bị mất đi. Tôi đã khóc rất nhiều, không chỉ vì sự ra đi của bạn mà còn vì nỗi lo lắng về việc chúng tôi sẽ không còn gần gũi như trước.

Ngày hôm đó, tôi đã viết một bức thư gửi cho bạn, trong đó tôi bày tỏ tất cả những cảm xúc của mình. Tôi nhớ mình đã viết rằng: “Dù có xa nhau, nhưng tình bạn của chúng ta sẽ mãi mãi không thay đổi.” Sau khi gửi bức thư, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng nỗi buồn vẫn còn đọng lại trong lòng.

Thời gian trôi qua, tôi nhận ra rằng mặc dù chúng tôi không còn gặp nhau thường xuyên, nhưng những kỷ niệm đẹp vẫn sống mãi trong tâm trí tôi. Tôi đã học được cách trân trọng những mối quan hệ xung quanh mình hơn. Tôi cũng hiểu rằng, đôi khi, những cuộc chia ly lại giúp chúng ta trưởng thành hơn, giúp chúng ta biết yêu thương và quý trọng những người bên cạnh.

Trải nghiệm buồn này đã dạy tôi rằng, cuộc sống không chỉ có niềm vui mà còn có những nỗi buồn. Nhưng chính những nỗi buồn đó lại là động lực để tôi cố gắng hơn trong cuộc sống, để không ngừng tìm kiếm và gìn giữ những mối quan hệ quý giá. Tôi cảm ơn cuộc chia tay đó, vì nó đã giúp tôi trở thành một người mạnh mẽ và biết yêu thương hơn.

Câu 1: Bài văn trên thuộc thể loại chuyện đồng thoại,tạp chí,văn học và tuổi trẻ.

Câu2: Những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa ,mưa dông.

Câu3: 2 từ láy có trong bài là :Lạ lẫm có nghĩa là những thứ mới mẻ mà mình không biết đến;Vững chãi có nghĩa làm một vật gì đó rất cứng cáp không dễ lay chuyển .

Câu4:nhân vật “tôi” trong câu truyện có đặc điểm nó là một quả hạt dẻ gai trong rừng già .

Câu5: qua trên em rút ra được bài học là dẫm vào mẹ và tự biết cho bản thân mình


Câu1: Bài làm


Câu2: Bài làm. Cuộc sống không chỉ có niềm vui, mà còn có nỗi buồn. Và chắc hẳn trong cuộc đời nhiều người từng trải qua những kỉ niệm buồn.

Vào năm học lớp hai, tôi đã có một trải nghiệm đáng nhớ là bị lạc trong siêu thị. Buổi chiều thứ bảy, tôi đã đi siêu thị cùng mẹ. Tôi cảm thấy rất háo hức vì trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon.

Sau khi mẹ gửi xe xong thì hai mẹ con cùng vào siêu thị. Buổi trưa, siêu thị khá đông người. Mẹ đẩy xe để đồ còn tôi đi bên cạnh. Mẹ đã yêu cầu tôi phải theo sát mẹ không sẽ bị lạc. Nhưng khi đi đến quầy đồ ăn vặt, tôi thấy rất nhiều món đồ hấp dẫn. Vì vậy, tôi đã đứng lại để xem. Một lúc sau, tôi đã không thấy mẹ đâu. Lúc này, tôi cảm thấy rất sợ hãi và lo lắng. Rất nhiều người đang đi qua lại. Tôi chạy đi tìm mẹ nhưng vẫn không tìm thấy.

Tôi bật khóc nức nở. May mắn, một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe. Sau đó, cô đưa tôi đến chỗ chú bảo vệ. Chú đã đọc loa phát thanh thông báo để mẹ có thể nghe thấy. Khoảng mười phút sau, mẹ đã đến. Tôi chạy tới ôm chầm lấy mẹ. Còn mẹ không tỏ ra tức giận mà chỉ xoa đầu tôi và nói: “Không sao con, mẹ đây rồi!”. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ toát ra vẻ lo lắng mà vô cùng hối hận.

Trải nghiệm đáng nhớ đã dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Tôi tự dặn bản thân cần phải cẩn thận hơn, nghe lời mẹ để sự việc như trên không xảy ra nữa.

Câu1: Bài làm


Câu2: Bài làm. Cuộc sống không chỉ có niềm vui, mà còn có nỗi buồn. Và chắc hẳn trong cuộc đời nhiều người từng trải qua những kỉ niệm buồn.

Vào năm học lớp hai, tôi đã có một trải nghiệm đáng nhớ là bị lạc trong siêu thị. Buổi chiều thứ bảy, tôi đã đi siêu thị cùng mẹ. Tôi cảm thấy rất háo hức vì trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon.

Sau khi mẹ gửi xe xong thì hai mẹ con cùng vào siêu thị. Buổi trưa, siêu thị khá đông người. Mẹ đẩy xe để đồ còn tôi đi bên cạnh. Mẹ đã yêu cầu tôi phải theo sát mẹ không sẽ bị lạc. Nhưng khi đi đến quầy đồ ăn vặt, tôi thấy rất nhiều món đồ hấp dẫn. Vì vậy, tôi đã đứng lại để xem. Một lúc sau, tôi đã không thấy mẹ đâu. Lúc này, tôi cảm thấy rất sợ hãi và lo lắng. Rất nhiều người đang đi qua lại. Tôi chạy đi tìm mẹ nhưng vẫn không tìm thấy.

Tôi bật khóc nức nở. May mắn, một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe. Sau đó, cô đưa tôi đến chỗ chú bảo vệ. Chú đã đọc loa phát thanh thông báo để mẹ có thể nghe thấy. Khoảng mười phút sau, mẹ đã đến. Tôi chạy tới ôm chầm lấy mẹ. Còn mẹ không tỏ ra tức giận mà chỉ xoa đầu tôi và nói: “Không sao con, mẹ đây rồi!”. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ toát ra vẻ lo lắng mà vô cùng hối hận.

Trải nghiệm đáng nhớ đã dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Tôi tự dặn bản thân cần phải cẩn thận hơn, nghe lời mẹ để sự việc như trên không xảy ra nữa.