Đào Duy Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: câu chuyện trên được kể ở ngôi thứ ba
Câu 2: theo câu chuyện trên người trồng cây hoa lan là ông
Câu 3: biện pháp tu từ được sử dụng trong câu sau là ẩn dụ Biện pháp của phép tu từ đó là nhằm tăng sức gợi hình gợi cảm
Câu 4: vì Hà đón những kỷ vật của ông mình
Câu 5: bài làm
Vai trò của gia đình đối với mỗi người là. Thứ không thể thiếu đối với em và bố mẹ. Em về nhà sau mỗi buổi học, còn bố ,mẹ thì về sau những giờ tăng ca. Nên gia đình là thứ không thể thiếu đối với mỗi người
Câu 1: bài làm
Thói bắt chước là một thói xấu gây ra nhiều tác hại cho con người trong cuộc sống. Người có thói bắt chước thường không có chính kiến, luôn phụ thuộc vào người khác và dễ đánh mất bản thân. Giống như chú Vẹt trong câu chuyện “Con vẹt nghèo”, vì chỉ biết bắt chước giọng hót của muôn loài mà cuối cùng không còn biết đâu là tiếng hót thật của mình. Bắt chước khiến con người không thể phát huy được năng lực và cá tính riêng, từ đó trở nên mờ nhạt, nghèo nàn về tư tưởng và sáng tạo. Thậm chí, người chỉ biết bắt chước còn dễ thất bại khi gặp tình huống đòi hỏi sự khác biệt và bản lĩnh. Cuộc sống sẽ chỉ thật sự có ý nghĩa khi mỗi người biết tự tin thể hiện bản thân và rèn luyện để tạo nên giá trị riêng. Vì vậy, chúng ta cần tránh thói bắt chước mù quáng và học cách làm chủ chính mình
Câu 2: Bài làm
Năm ngoái, vào dịp kỉ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22-12, trường cũ tổ chức cho học sinh khối lớp 5 đi tham quan Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Đó là lần đầu tiên em được tận mắt nhìn thấy nhiều hiện vật, vũ khí và hình ảnh gắn liền với những trang sử hào hùng của dân tộc. Chuyến đi hôm ấy đã để lại trong em một ấn tượng thật sâu sắc và đáng nhớ.
Sáng hôm đó, khi mặt trời vừa lên, chúng em đã tập trung đầy đủ ở sân trường trong tâm trạng háo hức. Chiếc xe chở đoàn lăn bánh, mang theo tiếng cười nói rộn rã. Chẳng mấy chốc, chúng em đã có mặt trước cổng bảo tàng. Ngay từ xa, em đã thấy lá cờ Tổ quốc tung bay phấp phới trên nền trời xanh, khiến lòng em bỗng trào dâng niềm tự hào khó tả.Bước vào khu trưng bày, em như được sống lại trong không khí hào hùng của các cuộc kháng chiến. Những khẩu pháo, xe tăng, máy bay chiến đấu cũ nằm sừng sững giữa sân gợi lên biết bao kỉ niệm oanh liệt. Cô hướng dẫn viên tận tình kể cho chúng em nghe về chiến thắng “Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, về những người chiến sĩ đã anh dũng hy sinh để bảo vệ Tổ quốc. Em chăm chú lắng nghe, lòng dâng lên niềm xúc động và biết ơn sâu sắc.Khi dừng lại trước tấm ảnh Bác Hồ cùng các chiến sĩ trong kháng chiến chống Pháp, em cảm nhận được ánh nhìn hiền từ nhưng kiên nghị của Người. Em hiểu rằng, chính nhờ sự lãnh đạo sáng suốt của Bác và tinh thần chiến đấu quả cảm của bao lớp cha anh mà hôm nay chúng em mới được sống trong hòa bình. Đặc biệt, khi nhìn thấy chiếc xe tăng mang số hiệu 390 – chiếc xe đã húc đổ cổng Dinh Độc Lập trưa 30-4-1975, em cảm nhận rõ ràng hơn giá trị thiêng liêng của độc lập, tự do.Kết thúc buổi tham quan, ai nấy đều lưu luyến không muốn rời. Trên đường về, em cứ mãi suy nghĩ về những điều đã thấy, đã nghe. Chuyến đi ấy không chỉ giúp em mở rộng hiểu biết về lịch sử dân tộc mà còn dạy em biết trân trọng cuộc sống hiện tại, biết ơn những người đã hi sinh để mang lại hòa bình hôm nay.
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại chuyến tham quan Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, em vẫn thấy lòng mình dâng tràn niềm tự hào. Đó thật sự là một trải nghiệm ý nghĩa, giúp em thêm yêu quê hương, đất nước và có ý thức hơn trong việc học tập, rèn luyện để xứng đáng với thế hệ cha anh đi trước
Câu 1: được kể ở ngôi thứ ba
Câu 2: những từ láy là: ộp ộp; quạc quạc
Câu 3: vì câu chuyện trên được nhân hóa các loại động giống như con người
Câu 4: em không đồng ý với hành động bắt chước của vẹt vì vẹt phải sáng tác ra giọng hát riêng của mình
Câu 5: em rút ra được bài học không nên kiêu ngạo trước mặt người khác vì làm thế sẽ bị quả báo
Bài làm
Trong cuộc sống, ai cũng có lúc buồn, và đôi khi những nỗi buồn ấy lại giúp ta lớn hơn. Em vẫn nhớ mãi lần em đánh mất con cún nhỏ của mình một kỷ niệm buồn nhưng rất có ý nghĩa.
Hồi đó, em được mẹ cho một con cún con màu đen tuyền, mắt sáng long lanh . Em đặt tên nó là Mun. Mun rất đáng yêu, thích ngồi cạnh em vẫy vẫy đuôi và thường chạy theo em mỗi khi em đi học về. Ngày nào hai đứa cũng chơi cùng nhau, em coi Mun như một người bạn thân. Một buổi chiều, em mải chơi ngoài sân nên quên không đóng cổng. Khi nhận ra thì Mun đã đi lạc mất. Em gọi khản cả giọng, chạy đi khắp nơi quanh nhà tìm nhưng không thấy. Tối đó em buồn lắm, chỉ biết ngồi khóc và trách mình đã quá vô ý. Vài ngày sau, em vẫn đi tìm và chờ mong Mun quay lại, nhưng nó không bao giờ trở về nữa. Em hiểu rằng vì mình sơ suất nên mới đánh mất người bạn nhỏ ấy. Từ lần đó, em học được bài học rằng khi yêu thương ai hay điều gì, ta phải biết chăm sóc và giữ gìn thật cẩn thận.
Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy một chú cún con, em lại nhớ đến Mun và cảm thấy vừa buồn vừa ấm lòng. Nhờ có trải nghiệm ấy, em đã biết sống cẩn thận hơn, biết quý trọng những gì thân thuộc xung quanh mình.
Câu 1: câu chuyện trên thuộc thể loại đồng thoại
Câu 2: theo văn bản hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh trên sườn núi cheo leo
Câu 3:
-xù xì nghĩa là một thứ gì đó nhiều mà không tả được
-ào ào một cơn gió thổi nhẹ nhàng
Câu 4: nhân vật tôi thể hiện những điều không sợ hãi và dũng cảm
Câu 5: em rút ra được bài học phải nên dũng cảm và kiên cường