Đỗ Quang Minh
Giới thiệu về bản thân
chịu thôi chứ sao
Topic 1:
I live in a cosy house. The living room has a blue sofa, soft rug and a big window. I read books and listen to the radio there. Upstairs are two bedrooms and a bathroom. My favourite room is the garden because I can play games outside.
Topic 2:
My best friend is Linh. She is kind and funny. She has long black hair and bright eyes. We go to school together every day. At lunch, we talk and laugh a lot. Linh likes music and drawing. I love spending time with her because she always makes me happy.
Topic 3:
Subject: My School
Hi Khoa,
How are you? I want to tell you about my school. It is big and clean, with a lovely garden and a football field. My teachers are kind, and my friends are funny. My favourite subject is Science. I really enjoy studying here!
Best,
Minh
1. James is very kind and likes helping people.
2. People are waiting for the school bus at the moment.
1. How about inviting Mark to the party?
2. There is a wardrobe, a bookshelf and a bed in my bedroom.
3. The apple tree is in front of the dogs.
Câu 1:
Thói bắt chước trong cuộc sống có thể gây ra nhiều tác hại nghiêm trọng đối với con người. Khi chỉ biết bắt chước người khác, con người sẽ mất đi cá tính riêng và không phát huy được khả năng sáng tạo của bản thân. Bắt chước còn khiến con người dễ mắc sai lầm nếu noi theo những hành vi xấu, thiếu suy nghĩ. Ngoài ra, thói quen này còn làm giảm giá trị của bản thân, vì người khác sẽ đánh giá thấp sự độc lập và tự tin của mình. Trong học tập và công việc, những người chỉ biết bắt chước khó đạt được thành công bền vững, bởi họ không rèn luyện được kỹ năng tự lập. Vì vậy, thay vì bắt chước, mỗi người nên học hỏi, tham khảo nhưng đồng thời biết phát triển ý tưởng riêng và giữ vững cá tính của mình. Chỉ khi biết tự tạo dấu ấn riêng, con người mới thật sự trưởng thành và được mọi người trân trọng.
Câu 2:
Mỗi người trong chúng ta đều có những trải nghiệm đáng nhớ, nhưng đối với em, một trải nghiệm đã để lại dấu ấn sâu sắc chính là lần em tham gia chương trình từ thiện của trường. Đó là một ngày cuối tuần nắng ấm, em cùng các bạn trong lớp đến thăm các cụ già neo đơn tại trung tâm dưỡng lão gần nhà.
Khi vừa bước vào cổng, em đã cảm nhận được không khí ấm áp nhưng cũng hơi trống trải. Những nụ cười chào đón của các cụ khiến em cảm thấy vừa hồi hộp vừa háo hức. Em được phân công giúp các cụ vệ sinh, sắp xếp phòng và trò chuyện cùng các cụ. Lúc đầu, em còn e ngại, không biết nên nói chuyện với các cụ như thế nào, vì em sợ các cụ sẽ không thích mình. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt hiền hậu và nụ cười trìu mến của các cụ, em dần cảm thấy thoải mái và tự tin hơn.
Điều làm em nhớ nhất là lúc một cụ ông ngồi bên cửa sổ, tay run run nhưng vẫn cố gắng kể cho em nghe về tuổi thơ của mình. Câu chuyện giản dị nhưng chứa đựng bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu tâm tư của một đời người. Em lắng nghe và thấy lòng mình như ấm lại. Cụ còn nắm tay em và nói: “Cháu là niềm vui của ông hôm nay.” Lời nói ấy khiến em vừa xúc động vừa tự hào.
Qua trải nghiệm này, em học được nhiều điều quý giá. Em nhận ra rằng sự quan tâm, chia sẻ và lắng nghe là món quà quý giá mà không cần tiền bạc. Em cũng hiểu rằng, đôi khi chỉ một hành động nhỏ thôi cũng có thể mang lại niềm vui lớn lao cho người khác. Trở về nhà, em cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và ấm áp hơn bao giờ hết.
Kỷ niệm này sẽ mãi in sâu trong tâm trí em. Nó không chỉ dạy em về lòng biết ơn, sự quan tâm đến người khác mà còn giúp em trưởng thành hơn, biết trân trọng những gì mình đang có. Em tin rằng, những trải nghiệm như thế sẽ là hành trang quý báu theo em suốt cuộc đời.
Câu 1:
Thói bắt chước trong cuộc sống có thể gây ra nhiều tác hại nghiêm trọng đối với con người. Khi chỉ biết bắt chước người khác, con người sẽ mất đi cá tính riêng và không phát huy được khả năng sáng tạo của bản thân. Bắt chước còn khiến con người dễ mắc sai lầm nếu noi theo những hành vi xấu, thiếu suy nghĩ. Ngoài ra, thói quen này còn làm giảm giá trị của bản thân, vì người khác sẽ đánh giá thấp sự độc lập và tự tin của mình. Trong học tập và công việc, những người chỉ biết bắt chước khó đạt được thành công bền vững, bởi họ không rèn luyện được kỹ năng tự lập. Vì vậy, thay vì bắt chước, mỗi người nên học hỏi, tham khảo nhưng đồng thời biết phát triển ý tưởng riêng và giữ vững cá tính của mình. Chỉ khi biết tự tạo dấu ấn riêng, con người mới thật sự trưởng thành và được mọi người trân trọng.
Câu 2:
Mỗi người trong chúng ta đều có những trải nghiệm đáng nhớ, nhưng đối với em, một trải nghiệm đã để lại dấu ấn sâu sắc chính là lần em tham gia chương trình từ thiện của trường. Đó là một ngày cuối tuần nắng ấm, em cùng các bạn trong lớp đến thăm các cụ già neo đơn tại trung tâm dưỡng lão gần nhà.
Khi vừa bước vào cổng, em đã cảm nhận được không khí ấm áp nhưng cũng hơi trống trải. Những nụ cười chào đón của các cụ khiến em cảm thấy vừa hồi hộp vừa háo hức. Em được phân công giúp các cụ vệ sinh, sắp xếp phòng và trò chuyện cùng các cụ. Lúc đầu, em còn e ngại, không biết nên nói chuyện với các cụ như thế nào, vì em sợ các cụ sẽ không thích mình. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt hiền hậu và nụ cười trìu mến của các cụ, em dần cảm thấy thoải mái và tự tin hơn.
Điều làm em nhớ nhất là lúc một cụ ông ngồi bên cửa sổ, tay run run nhưng vẫn cố gắng kể cho em nghe về tuổi thơ của mình. Câu chuyện giản dị nhưng chứa đựng bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu tâm tư của một đời người. Em lắng nghe và thấy lòng mình như ấm lại. Cụ còn nắm tay em và nói: “Cháu là niềm vui của ông hôm nay.” Lời nói ấy khiến em vừa xúc động vừa tự hào.
Qua trải nghiệm này, em học được nhiều điều quý giá. Em nhận ra rằng sự quan tâm, chia sẻ và lắng nghe là món quà quý giá mà không cần tiền bạc. Em cũng hiểu rằng, đôi khi chỉ một hành động nhỏ thôi cũng có thể mang lại niềm vui lớn lao cho người khác. Trở về nhà, em cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và ấm áp hơn bao giờ hết.
Kỷ niệm này sẽ mãi in sâu trong tâm trí em. Nó không chỉ dạy em về lòng biết ơn, sự quan tâm đến người khác mà còn giúp em trưởng thành hơn, biết trân trọng những gì mình đang có. Em tin rằng, những trải nghiệm như thế sẽ là hành trang quý báu theo em suốt cuộc đời.
Câu 1:
Thói bắt chước trong cuộc sống có thể gây ra nhiều tác hại nghiêm trọng đối với con người. Khi chỉ biết bắt chước người khác, con người sẽ mất đi cá tính riêng và không phát huy được khả năng sáng tạo của bản thân. Bắt chước còn khiến con người dễ mắc sai lầm nếu noi theo những hành vi xấu, thiếu suy nghĩ. Ngoài ra, thói quen này còn làm giảm giá trị của bản thân, vì người khác sẽ đánh giá thấp sự độc lập và tự tin của mình. Trong học tập và công việc, những người chỉ biết bắt chước khó đạt được thành công bền vững, bởi họ không rèn luyện được kỹ năng tự lập. Vì vậy, thay vì bắt chước, mỗi người nên học hỏi, tham khảo nhưng đồng thời biết phát triển ý tưởng riêng và giữ vững cá tính của mình. Chỉ khi biết tự tạo dấu ấn riêng, con người mới thật sự trưởng thành và được mọi người trân trọng.
Câu 2:
Mỗi người trong chúng ta đều có những trải nghiệm đáng nhớ, nhưng đối với em, một trải nghiệm đã để lại dấu ấn sâu sắc chính là lần em tham gia chương trình từ thiện của trường. Đó là một ngày cuối tuần nắng ấm, em cùng các bạn trong lớp đến thăm các cụ già neo đơn tại trung tâm dưỡng lão gần nhà.
Khi vừa bước vào cổng, em đã cảm nhận được không khí ấm áp nhưng cũng hơi trống trải. Những nụ cười chào đón của các cụ khiến em cảm thấy vừa hồi hộp vừa háo hức. Em được phân công giúp các cụ vệ sinh, sắp xếp phòng và trò chuyện cùng các cụ. Lúc đầu, em còn e ngại, không biết nên nói chuyện với các cụ như thế nào, vì em sợ các cụ sẽ không thích mình. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt hiền hậu và nụ cười trìu mến của các cụ, em dần cảm thấy thoải mái và tự tin hơn.
Điều làm em nhớ nhất là lúc một cụ ông ngồi bên cửa sổ, tay run run nhưng vẫn cố gắng kể cho em nghe về tuổi thơ của mình. Câu chuyện giản dị nhưng chứa đựng bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu tâm tư của một đời người. Em lắng nghe và thấy lòng mình như ấm lại. Cụ còn nắm tay em và nói: “Cháu là niềm vui của ông hôm nay.” Lời nói ấy khiến em vừa xúc động vừa tự hào.
Qua trải nghiệm này, em học được nhiều điều quý giá. Em nhận ra rằng sự quan tâm, chia sẻ và lắng nghe là món quà quý giá mà không cần tiền bạc. Em cũng hiểu rằng, đôi khi chỉ một hành động nhỏ thôi cũng có thể mang lại niềm vui lớn lao cho người khác. Trở về nhà, em cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và ấm áp hơn bao giờ hết.
Kỷ niệm này sẽ mãi in sâu trong tâm trí em. Nó không chỉ dạy em về lòng biết ơn, sự quan tâm đến người khác mà còn giúp em trưởng thành hơn, biết trân trọng những gì mình đang có. Em tin rằng, những trải nghiệm như thế sẽ là hành trang quý báu theo em suốt cuộc đời.
Câu 1. Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2. Hai từ láy có trong truyện Con vẹt nghèo: khấp khởi, bì bộp,...
Câu 3. Vì:
– Là truyện viết cho trẻ em.
– Có nhân vật là loài vật được nhân cách hoá. Các nhân vật vừa mang đặc tính vốn có của loài vật, vừa mang đặc điểm của con người.
Câu 4.
- Em không đồng tình vói hành động của Vẹt
- Vì Vẹt chỉ bắt chước mà không hiểu điều mình nói, nên không thật sự học được gì.
Câu 5.
Em rút ra bài học cho bản thân từ câu chuyện Con vẹt nghèo là:
– Hãy tạo ra bản sắc riêng, giá trị riêng cho bản thân chứ đừng bắt chước người khác.
– Đừng ảo tưởng về bản thân, đừng huênh hoang, coi thường người khác.
– ...
không biết
cái này nộp kiểu gì hả cô