Nguyễn Mạnh Tùng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Mạnh Tùng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong nền văn học Việt Nam cuối thế kỉ XIX, thơ trào phúng của Trần Tế Xương (Tú Xương) nổi bật bởi tiếng cười sắc sảo, giàu sức chiến đấu. Một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất thể hiện rõ phong cách ấy là bài thơ “Vịnh khoa thi Hương”. Tác phẩm không chỉ đem lại tiếng cười châm biếm mà còn bộc lộ thái độ phê phán sâu cay đối với nền khoa cử phong kiến đang trên đà suy thoái.


Ngay từ những câu thơ đầu, Tú Xương đã dựng lên khung cảnh một khoa thi tưởng chừng trang nghiêm nhưng thực chất lại vô cùng lố lăng, hỗn tạp:


“Nhà nước ba năm mở một khoa,

Trường Nam thi lẫn với trường Hà.”


Câu thơ gợi lên sự cẩu thả, chắp vá trong việc tổ chức thi cử. Khoa thi – vốn là con đường duy nhất để tuyển chọn nhân tài – lại bị tiến hành một cách qua loa, thiếu nghiêm túc. Qua đó, tác giả ngầm chê trách một bộ máy phong kiến rệu rã, mất đi ý nghĩa cao đẹp ban đầu.


Tiếng cười trào phúng càng trở nên rõ nét hơn khi nhà thơ miêu tả hình ảnh sĩ tử và quan trường trong cảnh thi cử:


“Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ,

Ậm ọe quan trường miệng thét loa.”


Chỉ bằng vài nét chấm phá, Tú Xương đã phơi bày bộ mặt nhếch nhác, kém cỏi của những người tham gia khoa thi. Các sĩ tử hiện lên luộm thuộm, thiếu tư cách, còn quan trường thì hách dịch, hình thức, ồn ào mà rỗng tuếch. Cách dùng từ gợi hình, giàu sắc thái mỉa mai khiến tiếng cười bật ra đầy chua chát.


Không dừng lại ở đó, Tú Xương còn phê phán sâu sắc sự sa đọa của xã hội thực dân nửa phong kiến, khi những giá trị truyền thống bị đảo lộn:


“Lọng cắm rợp trời quan sứ đến,

Váy lê phấp phới mụ đầm ra.”


Hình ảnh quan sứ và mụ đầm xuất hiện giữa trường thi cho thấy sự lệ thuộc, nhục nhã của triều đình phong kiến trước thực dân Pháp. Tiếng cười ở đây mang tính đả kích mạnh mẽ, tố cáo một nền khoa cử không còn giữ được bản sắc và chủ quyền dân tộc.


Kết thúc bài thơ, Tú Xương bộc lộ nỗi xót xa, đau đớn của một nhà nho yêu nước trước cảnh suy tàn của xã hội:


“Nhân tài đất Bắc nào ai đó,

Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà.”


Đằng sau tiếng cười trào phúng là nỗi lòng đau đáu của tác giả trước vận mệnh đất nước và thân phận của tầng lớp trí thức chân chính. Tiếng cười không chỉ để chế giễu mà còn để thức tỉnh, để cảnh báo và bày tỏ niềm day dứt sâu xa.


Tóm lại, “Vịnh khoa thi Hương” là một tác phẩm thơ trào phúng xuất sắc, tiêu biểu cho tài năng và nhân cách của Trần Tế Xương. Bằng tiếng cười châm biếm sắc bén, ngôn ngữ giàu hình ảnh và cảm xúc chân thành, bài thơ đã trở thành một “vũ khí” mạnh mẽ để phê phán cái xấu, cái giả dối của xã hội phong kiến đương thời, đồng thời thể hiện tấm lòng yêu nước thầm kín nhưng sâu sắc của nhà thơ.


Theo em, ý kiến cho rằng tiếng cười là một thứ vũ khí chống lại cái chưa hay, chưa đẹp là hoàn toàn đúng. Tiếng cười trong văn học và đời sống không chỉ mang lại niềm vui mà còn phê phán những thói hư tật xấu của con người. Qua tiếng cười châm biếm, mỉa mai, cái xấu, cái lạc hậu bị vạch trần một cách nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Nhờ đó, con người có thể tự nhìn lại bản thân để sửa đổi và hoàn thiện hơn. Tiếng cười vì thế trở thành một phương tiện giáo dục hiệu quả và giàu tính nhân văn.


-Chỉ người phụ nữ còn trẻ, đã lập gia đình, thường là đã có con

-Mang sắc thái trang trọng, lịch sự, có phần văn chương, không mang nghĩa suồng sã hay bình dân.

-Gợi hình ảnh một người phụ nữ trưởng thành, chín chắn, dịu dàng, đằm thắm.

Việc dùng từ “thiếu phụ” (thay vì “người phụ nữ” hay “cô gái”) giúp làm nổi bật độ tuổi, hoàn cảnh gia đình và tạo không khí nhẹ nhàng, giàu tính miêu tả cho câu văn.