Nguyễn Đình Quang Bình
Giới thiệu về bản thân
Kỉ Niệm Đáng Nhớ: Lần Đầu Tiên Dọn Vườn Trường Thời Tiểu học của tôi chứa đựng vô vàn kỉ niệm, nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất có lẽ là buổi lao động dọn dẹp khu vườn nhỏ sau lớp học vào cuối năm lớp Ba. Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được niềm vui của sự hợp tác và thành quả chung. Hôm đó, cô giáo phân công tổ tôi phụ trách nhổ cỏ và dọn dẹp các luống hoa. Ban đầu, ai nấy đều ngại ngùng, nhìn khu vườn cỏ mọc um tùm, đất đá lộn xộn mà chỉ muốn trốn. Tuy nhiên, khi bắt tay vào làm, không khí lại trở nên vô cùng sôi nổi. Chúng tôi chia thành từng nhóm nhỏ: nhóm thì dùng cuốc nhỏ xới đất, nhóm thì dùng tay nhổ từng búi cỏ dại cứng đầu. Tôi được giao nhiệm vụ cắt tỉa lá khô cho mấy cây hoa mười giờ. Dưới cái nắng chiều nhẹ nhàng, tiếng cười nói, tiếng ríu rít bàn bạc xen lẫn tiếng xẻng xới đất tạo nên một bản nhạc vui tai. Có lúc, bạn Minh vô tình làm đổ xô nước, mọi người cùng bật cười rồi lại nhanh chóng giúp bạn lau dọn. Mặc dù tay chân lấm lem bùn đất, áo quần dính đầy mồ hôi, nhưng ai cũng cảm thấy rất hào hứng. Chúng tôi không chỉ làm việc mà còn kể cho nhau nghe những câu chuyện tiếu lâm, hát vang những bài hát đội ca. Khoảng một giờ sau, khi cả nhóm lùi lại nhìn khu vườn, một cảm giác tự hào dâng lên khó tả. Khu vườn đã thay đổi hoàn toàn: cỏ dại được dọn sạch, các luống hoa được vun vén gọn gàng, những chiếc lá vàng đã không còn. Dù mệt, nhưng nhìn thấy không gian xanh sạch đẹp, ai cũng cảm thấy công sức mình bỏ ra thật sự có ý nghĩa. Kỉ niệm này dạy cho tôi bài học quý giá về sức mạnh của tập thể. Nó không chỉ là buổi lao động đơn thuần, mà còn là khoảnh khắc chúng tôi gắn kết, học cách chia sẻ công việc và cùng nhau tận hưởng niềm vui khi tạo ra được một điều tốt đẹp cho ngôi trường thân yêu.
Kỉ Niệm Đáng Nhớ: Lần Đầu Tiên Dọn Vườn Trường Thời Tiểu học của tôi chứa đựng vô vàn kỉ niệm, nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất có lẽ là buổi lao động dọn dẹp khu vườn nhỏ sau lớp học vào cuối năm lớp Ba. Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được niềm vui của sự hợp tác và thành quả chung. Hôm đó, cô giáo phân công tổ tôi phụ trách nhổ cỏ và dọn dẹp các luống hoa. Ban đầu, ai nấy đều ngại ngùng, nhìn khu vườn cỏ mọc um tùm, đất đá lộn xộn mà chỉ muốn trốn. Tuy nhiên, khi bắt tay vào làm, không khí lại trở nên vô cùng sôi nổi. Chúng tôi chia thành từng nhóm nhỏ: nhóm thì dùng cuốc nhỏ xới đất, nhóm thì dùng tay nhổ từng búi cỏ dại cứng đầu. Tôi được giao nhiệm vụ cắt tỉa lá khô cho mấy cây hoa mười giờ. Dưới cái nắng chiều nhẹ nhàng, tiếng cười nói, tiếng ríu rít bàn bạc xen lẫn tiếng xẻng xới đất tạo nên một bản nhạc vui tai. Có lúc, bạn Minh vô tình làm đổ xô nước, mọi người cùng bật cười rồi lại nhanh chóng giúp bạn lau dọn. Mặc dù tay chân lấm lem bùn đất, áo quần dính đầy mồ hôi, nhưng ai cũng cảm thấy rất hào hứng. Chúng tôi không chỉ làm việc mà còn kể cho nhau nghe những câu chuyện tiếu lâm, hát vang những bài hát đội ca. Khoảng một giờ sau, khi cả nhóm lùi lại nhìn khu vườn, một cảm giác tự hào dâng lên khó tả. Khu vườn đã thay đổi hoàn toàn: cỏ dại được dọn sạch, các luống hoa được vun vén gọn gàng, những chiếc lá vàng đã không còn. Dù mệt, nhưng nhìn thấy không gian xanh sạch đẹp, ai cũng cảm thấy công sức mình bỏ ra thật sự có ý nghĩa. Kỉ niệm này dạy cho tôi bài học quý giá về sức mạnh của tập thể. Nó không chỉ là buổi lao động đơn thuần, mà còn là khoảnh khắc chúng tôi gắn kết, học cách chia sẻ công việc và cùng nhau tận hưởng niềm vui khi tạo ra được một điều tốt đẹp cho ngôi trường thân yêu.
II. PHẦN VIẾT (6.0 điểm)
Đề bài: Viết bài văn (khoảng 300 – 400 chữ) kể về một trải nghiệm buồn có ý nghĩa đối với bản thân em.
Ai cũng có những kỷ niệm buồn trong đời, nhưng có những nỗi buồn lại giúp ta trưởng thành hơn. Với em, trải nghiệm buồn nhất chính là lần em làm mất chú mèo nhỏ mà em rất yêu quý.
Chú mèo ấy tên là Miu, em nuôi từ khi nó còn bé xíu. Ngày nào em đi học về, Miu cũng chạy ra cổng kêu “meo meo” như chào đón. Một buổi chiều, em mải chơi ngoài sân nên quên đóng cổng. Khi nhớ ra, Miu đã chạy đi mất. Em cùng mẹ đi tìm khắp nơi, gọi khản cả giọng mà chẳng thấy. Đêm hôm đó, em nằm khóc mãi vì thương và hối hận. Suốt nhiều ngày sau, em không dám chơi nhiều nữa, chỉ mong Miu quay về. Nhưng rồi em hiểu rằng có lẽ nó đã đi xa. Em chỉ còn biết giữ lại hình ảnh Miu trong tim và tự nhủ phải cẩn thận hơn, biết trân trọng những gì mình đang có.
Dù đó là một kỷ niệm buồn, nhưng nhờ nó em đã học được cách chịu trách nhiệm với hành động của mình. Em cũng nhận ra rằng tình yêu thương luôn cần đi cùng với sự quan tâm và chăm sóc. Chính nỗi buồn ấy đã giúp em lớn lên và sống tốt hơn từng ngày.
II. PHẦN VIẾT (6.0 điểm)
Đề bài: Viết bài văn (khoảng 300 – 400 chữ) kể về một trải nghiệm buồn có ý nghĩa đối với bản thân em.
Ai cũng có những kỷ niệm buồn trong đời, nhưng có những nỗi buồn lại giúp ta trưởng thành hơn. Với em, trải nghiệm buồn nhất chính là lần em làm mất chú mèo nhỏ mà em rất yêu quý.
Chú mèo ấy tên là Miu, em nuôi từ khi nó còn bé xíu. Ngày nào em đi học về, Miu cũng chạy ra cổng kêu “meo meo” như chào đón. Một buổi chiều, em mải chơi ngoài sân nên quên đóng cổng. Khi nhớ ra, Miu đã chạy đi mất. Em cùng mẹ đi tìm khắp nơi, gọi khản cả giọng mà chẳng thấy. Đêm hôm đó, em nằm khóc mãi vì thương và hối hận. Suốt nhiều ngày sau, em không dám chơi nhiều nữa, chỉ mong Miu quay về. Nhưng rồi em hiểu rằng có lẽ nó đã đi xa. Em chỉ còn biết giữ lại hình ảnh Miu trong tim và tự nhủ phải cẩn thận hơn, biết trân trọng những gì mình đang có.
Dù đó là một kỷ niệm buồn, nhưng nhờ nó em đã học được cách chịu trách nhiệm với hành động của mình. Em cũng nhận ra rằng tình yêu thương luôn cần đi cùng với sự quan tâm và chăm sóc. Chính nỗi buồn ấy đã giúp em lớn lên và sống tốt hơn từng ngày.
a) Đúng. Tên tệp thường bao gồm tên chính và phần mở rộng, ngăn cách nhau bằng dấu chấm b) Đúng. Khi bạn cài đặt một chương trình, máy tính sẽ tự động tạo các tệp và thư mục để lưu trữ toàn bộ thông tin của chương trình đó. c) Sai. Bạn không thể di chuyển, đổi tên hoặc xóa bất kỳ tệp hoặc thư mục nào một cách tùy ý, đặc biệt là các tệp và thư mục hệ thống hoặc đang được chương trình sử dụng. d) Đúng. Thư mục chứa các thư mục khác (còn gọi là thư mục con) được gọi là thư mục mẹ. e) Đúng. Việc tổ chức dữ liệu theo cấu trúc thư mục mẹ và thư mục con giúp việc lưu trữ có hệ thống, dễ dàng quản lý và tìm kiếm dữ liệu. f) Đúng. Một thư mục có thể chứa nhiều loại tệp khác nhau (ví dụ: một thư mục có thể chứa cả tệp văn bản, hình ảnh, và video). g) Sai. Trong cùng một thư mục, bạn không thể tạo hai thư mục con có cùng tên. Mỗi thư mục con phải có một tên duy nhất để tránh nhầm lẫn. h) Đúng. Bạn có thể thực hiện các thao tác tạo, sao chép, di chuyển, đổi tên, xóa thư mục bằng nhiều cách khác nhau, ví dụ sử dụng chuột, menu ngữ cảnh, hoặc các phím tắt. i) Đúng. Khi đổi tên tệp, bạn có thể thay đổi phần tên chính, nhưng phần mở rộng của tệp (ví dụ: .txt, .jpg) thường không nên thay đổi vì nó xác định loại tệp. j) Sai. Khi sao chép tệp, một bản sao của tệp sẽ được tạo ra ở vị trí mới, còn tệp gốc vẫn tồn tại ở vị trí ban đầu. k) Đúng. Khi di chuyển tệp, tệp gốc sẽ bị xóa khỏi vị trí cũ và xuất hiện ở vị trí mới.
Độ dài: Mật khẩu nên có ít nhất 8 ký tự, tuy nhiên, độ dài càng lớn càng tốt. Các mật khẩu dài 12-15 ký tự được coi là an toàn hơn. Sự đa dạng: Mật khẩu nên bao gồm sự kết hợp giữa chữ cái (cả chữ hoa và chữ thường), số và ký tự đặc biệt (!, @, #, $, v.v.). Điều này làm tăng độ phức tạp và khó đoán.
Có nhiều cách để sao lưu dữ liệu máy tính, bao gồm sử dụng ổ cứng ngoài (External Hard Drive - EHD), lưu trữ đám mây (Cloud Storage), hoặc phần mềm thứ ba chuyên dụng.
Để đặt tên tệp và thư mục giúp việc tìm kiếm dữ liệu dễ dàng và nhanh chóng, chúng ta nên đặt tên ngắn gọn, mô tả nội dung, sử dụng ký tự không dấu, thay khoảng trắng bằng dấu gạch dưới _, và có thể đính kèm thông tin thời gian hoặc các chi tiết liên quan để phân loại rõ ràng hơn
Để bảo vệ dữ liệu trên máy tính, chúng ta cần sao lưu dữ liệu thường xuyên, sử dụng mật khẩu mạnh, cài đặt và cập nhật phần mềm diệt virus và tường lửa, cập nhật hệ điều hành và phần mềm, sử dụng mạng an toàn, cẩn trọng với tệp và thiết bị lạ, và cân nhắc sử dụng các biện pháp mã hóa nâng cao.