Dương Minh Hoàng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Minh Hoàng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tôi đã cung cấp một bài văn mẫu kể lại chuyến đi tham quan Văn Miếu - Quốc Tử Giám ở câu trả lời trước, đáp ứng chính xác yêu cầu của bạn về một bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử/văn hoá để lại ấn tượng sâu sắc, phù hợp để đăng trong tập san kỷ niệm. Bạn có thể tham khảo lại bài văn đó ở phản hồi trước. Hoặc nếu bạn muốn một bài văn với bối cảnh di tích khác, xin vui lòng cho biết địa điểm cụ thể.


Câu 4. Trong hai dòng thơ cuối, tác giả đã bộc lộ tình cảm, cảm xúc gì? Hai dòng thơ cuối (trong bài "Cảnh ngày hè" - Quốc âm thi tập): Nào đâu ca, vũ ở lầu Tây? Chân trời, góc bể một lòng đầy. Trong hai dòng thơ này, tác giả đã bộc lộ nỗi niềm khao khát mãnh liệt về một cuộc sống thái bình, thịnh trị, và một tấm lòng lo nước, thương dân sâu sắc: Sự khao khát: Tác giả mong muốn đất nước được thái bình đến mức ở khắp mọi nơi, từ lầu Tây cho đến chân trời góc bể, đâu đâu cũng vang lên tiếng ca, điệu múa vui tươi, thể hiện cuộc sống ấm no, hạnh phúc của người dân. Tấm lòng lo nước, thương dân: "Một lòng đầy" thể hiện tình cảm, nỗi niềm canh cánh bên lòng của Nguyễn Trãi đối với dân, với nước, dù đang ở ẩn nơi quê nhà nhưng vẫn không nguôi day dứt, mong mỏi đất nước được thanh bình, nhân dân được an vui. Đây là tình cảm cao cả của một bậc đại trượng phu, một người anh hùng dân tộc. Câu 5. Chủ đề của bài thơ là gì? Căn cứ vào đâu em xác định như vậy? Chủ đề của bài thơ "Cảnh ngày hè" là tình yêu thiên nhiên tha thiết hòa quyện với nỗi niềm lo nước, thương dân sâu sắc và khát vọng về một cuộc sống thái bình, thịnh trị. Em xác định chủ đề này dựa vào: Sáu câu thơ đầu: Miêu tả cảnh ngày hè rực rỡ, sống động, thể hiện tâm hồn thư thái, hòa mình vào thiên nhiên của tác giả ("Hòe lục đùn đùn tán rợp giương", "Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ"...). Hai câu thơ cuối (như đã phân tích ở Câu 4): Bộc lộ trực tiếp tấm lòng lo dân, lo nước, khao khát thái bình, cho thấy dù vui với thiên nhiên nhưng tác giả vẫn nặng lòng với vận mệnh đất nước. Câu 6. Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong thiên nhiên ngày hè, em rút ra được bài học gì cho bản thân trong việc giữ gìn tinh thần lạc quan, biết tận hưởng những điều bình dị quanh mình? Hãy viết đoạn văn (khoảng 5 – 7 dòng) trả lời cho câu hỏi trên. Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong thiên nhiên ngày hè, em rút ra được bài học quý giá về việc giữ gìn tinh thần lạc quan, biết tận hưởng những điều bình dị quanh mình. Cuộc sống hiện đại đầy áp lực, nhưng ta hoàn toàn có thể học cách dừng lại, quan sát và trân trọng vẻ đẹp của khoảnh khắc hiện tại: một hàng cây xanh mướt, tiếng ve ngân, hay đơn giản chỉ là bầu trời trong xanh. Tinh thần lạc quan không phải là phủ nhận khó khăn, mà là khả năng tìm thấy niềm vui ngay trong những điều nhỏ bé, thường ngày. Điều này giúp tâm hồn thanh thản hơn, có thêm năng lượng tích cực để đối mặt với thử thách. Em hiểu rằng, hạnh phúc không ở đâu xa, mà ở ngay trong chính những gì đang hiện hữu xung quanh ta. Câu 4, 5, 6 trong yêu cầu của bạn dường như đề cập đến một ngữ liệu cụ thể là bài thơ "Quốc tộ" (Vận nước) của Thiền sư Đỗ Pháp Thuận (chứ không phải bài thơ "Ngày hè" hay "Thuật hứng" của Nguyễn Trãi, dựa trên các dòng thơ dự kiến). Dưới đây là trả lời dựa trên giả định ngữ liệu là bài thơ "Quốc tộ": Nguyên văn bài thơ (phiên âm Hán Việt): Quốc tộ như đằng lạc, Nam thiên lí thái bình. Vô vi cư điện các, Xứ xứ tức đao binh. (Nghĩa là: Vận nước như dây mây leo, trời Nam muôn dặm thái bình. Cứ vô vi trên điện gác, khắp nơi tắt hết đao binh). Câu 4. Trong hai dòng thơ cuối, tác giả đã bộc lộ tình cảm, cảm xúc gì? Trong hai dòng thơ cuối: "Vô vi cư điện các / Xứ xứ tức đao binh" (Cứ vô vi trên điện gác / Khắp nơi tắt hết đao binh), tác giả Đỗ Pháp Thuận đã bộc lộ những tình cảm, cảm xúc: Khát vọng mãnh liệt về hòa bình: Tình cảm chủ đạo là ước mong tha thiết cho đất nước được thái bình, không còn chiến tranh, đao binh. Niềm tin vào đường lối trị quốc: Tác giả tin tưởng vào phương pháp "vô vi" (trị nước bằng sự tĩnh lặng, nhân từ, không can thiệp thô bạo) sẽ mang lại sự ổn định, thịnh trị lâu dài cho đất nước. Tấm lòng yêu nước, thương dân: Tình cảm xuất phát từ trái tim của một vị cao tăng luôn mong muốn nhân dân được sống trong cảnh yên vui, hạnh phúc, không phải chịu cảnh loạn lạc. Câu 5. Chủ đề của bài thơ là gì? Căn cứ vào đâu em xác định như vậy? Chủ đề của bài thơ: Bài thơ nói về vận mệnh của đất nước và kế sách giữ nước, dựng nước lâu bền, trong đó đề cao tư tưởng trị quốc bằng "vô vi" để mang lại hòa bình, thái bình muôn thuở. Căn cứ xác định: Nhan đề: Tên bài thơ là "Quốc tộ" (Vận nước) đã trực tiếp nói lên đối tượng chính được đề cập. Nội dung các câu thơ: Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh so sánh "Vận nước như dây mây leo" (ý nói sự gắn kết bền chặt), sau đó khẳng định "trời Nam muôn dặm thái bình" và đưa ra giải pháp "vô vi" để đạt được mục tiêu "khắp nơi tắt hết đao binh". Toàn bộ bài thơ xoay quanh vận mệnh quốc gia, độc lập dân tộc và phương pháp trị an. Câu 6. Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy

Trong kho tàng ký ức tuổi thơ, chuyến tham quan Văn Miếu - Quốc Tử Giám vẫn luôn là một kỷ niệm đẹp đẽ và để lại trong em những ấn tượng sâu sắc nhất về truyền thống hiếu học của dân tộc Việt Nam. Mở đầu cho chuyến hành trình đáng nhớ ấy là một buổi sáng mùa xuân đầy nắng, khi thầy cô và các bạn trong lớp em cùng nhau lên xe, hướng về thủ đô Hà Nội. Tiếng cười nói râm ran, những câu chuyện vui đùa làm cho quãng đường di chuyển trở nên ngắn lại. Em cảm thấy vô cùng háo hức, bởi đã được nghe kể nhiều về ngôi trường đại học đầu tiên của Việt Nam, nơi sản sinh ra biết bao nhân tài cho đất nước. Khi đoàn xe dừng lại, một khung cảnh uy nghi, cổ kính hiện ra trước mắt em. Văn Miếu - Quốc Tử Giám không chỉ là một công trình kiến trúc mà còn là biểu tượng rực rỡ của nền giáo dục nước nhà. Bước qua cổng Văn Miếu, em như lạc vào một thế giới khác, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Con đường lát gạch Bát Tràng dẫn lối qua các khoảng sân xanh mướt, những hàng cây cổ thụ rợp bóng mát. Mùi hương trầm thoang thoảng tạo nên một không gian trang nghiêm, thanh tịnh. Điểm nhấn nổi bật nhất và để lại ấn tượng mạnh mẽ nhất trong em chính là khu vực 82 tấm bia Tiến sĩ đặt trên lưng những chú rùa đá oai nghiêm. Mỗi tấm bia được khắc chữ Hán tinh xảo, ghi tên, tuổi, quê quán của các vị tiến sĩ đỗ đạt qua các triều đại. Em đã dừng lại rất lâu để đọc những dòng chữ ấy, cảm nhận sự tôn vinh của cha ông đối với tri thức. Hình ảnh những chú rùa - biểu tượng cho sự trường tồn, vững chãi - cõng trên mình bia đá như nhắc nhở thế hệ sau về truyền thống hiếu học và trọng dụng nhân tài của dân tộc. Em thấy lòng mình trào dâng niềm tự hào và sự biết ơn sâu sắc đối với công lao của các bậc tiền nhân. Sau khi tham quan khu bia đá, chúng em đến Đại Thành Môn và khu đền thờ, nơi thờ Khổng Tử và các bậc hiền triết, cũng như Chu Văn An, người thầy tiêu biểu của Việt Nam. Không khí ở đây vô cùng trang trọng. Em cùng các bạn thắp nén hương thơm, cầu mong cho việc học tập được thuận lợi và bày tỏ lòng thành kính với các vị hiền tài. Chứng kiến nhiều người, từ các em nhỏ đến các bậc phụ huynh, đều thành tâm cầu may mắn trong học hành, em càng thấm thía hơn giá trị của sự học trong văn hóa người Việt. Kết thúc chuyến đi, dù đã thấm mệt nhưng ai nấy đều rạng rỡ. Chuyến tham quan Văn Miếu - Quốc Tử Giám không chỉ giúp em mở mang kiến thức lịch sử mà quan trọng hơn, nó đã khơi dậy trong em tình yêu quê hương, đất nước và ý chí phấn đấu trong học tập. Em tự hứa với bản thân sẽ cố gắng noi gương các bậc tiền bối, rèn luyện đạo đức và học tập thật tốt để mai sau có thể góp sức xây dựng đất nước, xứng đáng với truyền thống vẻ vang của dân tộc. Kỷ niệm về chuyến đi này sẽ mãi là một dấu son trong tâm trí em.

Niềm hy vọng là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn con người giữa giông bão cuộc đời, mang đến sức mạnh để vượt qua mọi nghịch cảnh. Dù trong hoàn cảnh nào, sự hiện diện của hy vọng vẫn như tiếng pháo "bùng" trong đêm tối, báo hiệu một ngày mới tốt đẹp hơn đang đến. Nó tiếp thêm nghị lực để chúng ta đứng dậy sau vấp ngã, thay đổi và tin tưởng vào tương lai, để cuộc sống không bao giờ ngừng trôi đi về phía trước.

Tâm trạng của tác giả trong bài thơ "Chợ Đồng" là sự pha trộn tinh tế giữa nỗi buồn man mác, suy tư về thời gian, và một chút niềm hy vọng mong manh vào mùa xuân sắp tới.