Nguyễn Nhật Hải
Giới thiệu về bản thân
Nhân kỷ niệm ngày thành lập trường, vừa qua lớp chúng mình đã có một chuyến tham quan về nguồn đầy ý nghĩa tại Khu di tích K9 - Đá Chông. Đây không chỉ là một chuyến đi dã ngoại thông thường mà còn là một hành trình tìm về lịch sử, để lại trong lòng mình những kỷ niệm sâu sắc khó quên.
Sáng hôm ấy, từ 6 giờ, sân trường đã nhộn nhịp tiếng cười nói. Bạn nào cũng diện bộ đồng phục chỉnh tề, gương mặt rạng rỡ niềm háo hức. Sau gần hai tiếng di chuyển trên xe, khi những dãy núi trùng điệp của vùng đất Ba Vì hiện ra, cả lớp đồng thanh reo hò vì vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên.
Điểm dừng chân đầu tiên là nơi đặt phiến đá chông lịch sử. Dưới sự hướng dẫn tận tình của cô hướng dẫn viên, chúng mình được nghe kể về những ngày tháng Bác Hồ làm việc tại đây. Từng gốc cây, lối sỏi, căn nhà sàn gỗ đều toát lên vẻ giản dị mà tôn nghiêm. Mình nhớ nhất khoảnh khắc cả lớp đứng thầm lặng trước ngôi nhà kính – nơi từng giữ gìn thi hài của Bác. Trong không gian tĩnh mịch giữa rừng cây xào xạc, mình cảm nhận rõ lòng biết ơn vô hạn đối với vị cha già kính yêu của dân tộc.
Sau phần lễ trang trọng, hoạt động thú vị nhất chính là lúc cả lớp cùng nhau ngồi lại bên bãi cỏ xanh mướt để dùng bữa trưa "dã chiến". Chúng mình chia sẻ cho nhau từng chiếc bánh, ngụm nước, cùng nhau chơi những trò chơi tập thể vang động cả một góc rừng. Những mâu thuẫn nhỏ nhặt trên lớp bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự đoàn kết và những nụ cười giòn giã.
Chuyến đi kết thúc khi nắng chiều đã nhạt màu trên những tán lá. Trên đường về, dù ai cũng mệt nhưng niềm vui vẫn lấp lánh trong ánh mắt. Chuyến tham quan đã giúp mình hiểu rằng: Lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách khô khan mà nó hiện hữu ngay trong hơi thở của hiện tại, trong niềm tự hào của thế hệ trẻ hôm nay.
Kỉ niệm về chuyến đi "về nguồn" lần này sẽ là một trang hồi ký đẹp trong tập san của lớp, nhắc nhở chúng mình phải cố gắng học tập để xứng đáng với truyền thống của ngôi trường thân yêu và công lao của cha ông đi trước.
Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn xen lục ngôn.
Câu 2: Những hình ảnh thiên nhiên được nhắc đến trong bốn dòng thơ đầu là:
- Hòe lục: Cây hòe với màu lá xanh thẫm.
- Thạch lựu: Hoa lựu đỏ rực trước hiên nhà.
- Hồng liên: Hoa sen hồng trong ao đã tỏa ngát hương thơm.
Câu 3: Tác dụng của biện pháp tu từ đảo ngữ (Lao xao chợ cá, Dắng dỏi cầm ve):
- Làm nổi bật những âm thanh đặc trưng của cuộc sống (tiếng ồn ào từ làng chài và tiếng ve ngân như tiếng đàn).
- Gợi lên một khung cảnh tràn đầy sức sống, sự nhộn nhịp, vui tươi của đời sống con người và vạn vật lúc chiều tà.
Câu 4: Trong hai dòng thơ cuối, tác giả bộc lộ:
- Tâm hồn yêu nước, thương dân: Mong muốn có được chiếc đàn của vua Thuấn để gảy khúc Nam phong, cầu cho nhân dân khắp mọi nơi được giàu đủ, ấm no.
- Lý tưởng sống cao đẹp: Luôn đặt hạnh phúc của nhân dân lên trên hết.
Câu 5:
Chủ đề: Vẻ đẹp tâm hồn của Nguyễn Trãi – một con người yêu thiên nhiên tha thiết và luôn cháy bỏng khát vọng về một cuộc sống thái bình cho nhân dân.
- Căn cứ: Dựa vào bức tranh thiên nhiên ngày hè rực rỡ, đầy sức sống ở phần đầu và lời ước nguyện về cuộc sống "dân giàu đủ" ở cuối bài thơ.
Câu 6: Đoạn văn về tinh thần lạc quan (5-7 dòng)
Từ niềm vui giản dị của Nguyễn Trãi, em rút ra bài học rằng niềm hạnh phúc thực sự không ở đâu xa mà nằm ngay trong những điều bình thường quanh ta. Để giữ vững tinh thần lạc quan, chúng ta cần học cách mở lòng để lắng nghe, quan sát và trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên cũng như những âm thanh đời thường của cuộc sống. Thay vì mãi chạy theo những giá trị vật chất xa hoa, việc biết đủ và tận hưởng những khoảnh khắc yên bình sẽ giúp tâm hồn ta luôn thư thái. Sự lạc quan chính là liều thuốc giúp chúng ta vượt qua khó khăn và lan tỏa năng lượng tích cực đến mọi người xung quanh.