Nguyễn Minh Tuệ
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
-Bài thơ "Cảnh ngày hè" được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2:
-Những hình ảnh thiên nhiên được nhắc đến trong bôn dòng thơ đầu là: " hòe, thạch lựu, sen hồng".
Câu 3:
-Biện pháp tu từ được sử dụng trong hai câu thơ trên là: biện pháp tu từ đảo ngữ "lao xao chợ cá","dắng dỏi cầm ve"
-Tác dụng:
+ Làm câu thơ giàu nhạc tính, giàu nhạc điệu, tăng sức biểu đạt cho câu thơ.
+Nhấn mạnh âm thanh sống động của cuộc sống ngày hè.
+Làm nổi bật không khí nhộn nhịp, sôi động của cảnh vật và con người.
+Thể hiện tâm hồn thi sĩ hòa mình với cuộc sống đời thường và tình yêu thiên nhiên, yêu quê hương, đất nước của tác giả.
Câu 4:
-Trong hai câu thơ cuối tác giả đã bộc lộ tình cảm:
+Tấm lòng yêu nước thương dân sâu sắc.
+Nỗi niềm ước mong nhân dân được ấm no, hạnh phúc, đất nước thái bình, thịnh vượng.
-Qua đó làm nổi bật ý tưởng sống cao đẹp của một bậc hiền triết, yêu dân.
Câu 5:
-Chủ đề của bài thơ là: bài thơ thể hiện niềm vui, tình yêu tha thiết của Nguyễn Trãi đối với thiên nhiên, cuộc sống bình dị của nhân dân, đồng thời thể hiện ước nguyện dân giàu nước thịnh.
-Căn cứ: Thể hiện qua hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp "hoè, lựu, sen…" và khát vọng trong hai câu cuối: “Dẽ có Ngu cầm đàn một tiếng / Dân giàu đủ khắp đòi phương.”
Câu 6:
Đọc bài thơ "Cảnh ngày hè" của tác giả Nguyễn Trãi, người đọc cảm nhận được niềm vui giản dị mà tác giả gửi gắm trong thiên nhiên ngày hè. Em nhận ra rằng hạnh phúc không chỉ ở những điều lớn lao mà còn ở việc biết trân trọng vẻ đẹp bình dị quanh mình. Cuộc sống hiện đại có nhiều áp lực, vì thế chúng ta cần giữ tinh thần lạc quan, sống hòa hợp với thiên nhiên, biết dừng lại để cảm nhận, thưởng hoạn vẻ đẹp yên bình của thiên nhiên tươi đẹp đôi khi cũng bình dị: nắng, gió.... Khi tâm hồn an nhiên, hòa mình với thiên nhiên, biết yêu cái đẹp đời thường, chúng ta sẽ có nguồn năng lượng tích cực, sáng tạo và phát triên trong học tập.
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em được tham gia một chuyến tham quan về nguồn đầy ý nghĩa đến Khu di tích lịch sử Đền Hùng – Phú Thọ, nơi được xem là cái nôi của dân tộc Việt Nam. Dù chuyến đi đã qua khá lâu, nhưng mỗi khi nhớ lại, trong em vẫn vẹn nguyên cảm xúc tự hào và xúc động.
Sáng hôm ấy, khi mặt trời vừa nhô lên, sân trường đã ngập tràn tiếng cười nói rộn rã. Tất cả chúng em trong bộ đồng phục gọn gàng, mang theo balô, nước uống, mũ nón, ai nấy đều háo hức. Khi thầy cô điểm danh xong, đoàn xe bắt đầu lăn bánh. Từ ô cửa kính, em ngắm nhìn những con đường dài, những cánh đồng lúa xanh mướt trải rộng, những ngôi nhà nhỏ bình yên giữa làng quê. Không khí trong xe vui như một ngày hội, bạn thì hát, bạn kể chuyện, còn cô giáo chủ nhiệm vừa nhẹ nhàng dặn dò vừa kể cho chúng em nghe truyền thuyết về các vua Hùng.
Sau hơn hai tiếng đồng hồ, chúng em đã đến Khu di tích lịch sử Đền Hùng. Phía xa, núi Nghĩa Lĩnh hiện ra sừng sững giữa nền trời trong xanh, những rặng cây rì rào trong gió như đang khẽ hát bài ca ngàn năm của đất Tổ. Dưới sự hướng dẫn của cô giáo và bác hướng dẫn viên, chúng em bắt đầu leo lên đền. Những bậc đá rêu phong, những tán cây cổ thụ to lớn tỏa bóng mát khiến ai nấy đều cảm nhận được vẻ thiêng liêng và trầm mặc.
Khi đến Đền Thượng, nơi thờ các vua Hùng, chúng em xếp hàng ngay ngắn, trang nghiêm dâng nén hương tưởng nhớ công lao dựng nước của cha ông. Trong làn khói hương nghi ngút, em cảm thấy lòng mình bỗng lắng lại. Em thầm biết ơn các vị vua Hùng đã khai sinh ra đất nước, để hôm nay em được sống trong hòa bình và hạnh phúc. Sau lễ dâng hương, chúng em được tham quan Bảo tàng Hùng Vương, nơi lưu giữ nhiều hiện vật quý: trống đồng Đông Sơn, mũi tên đồng, đồ gốm cổ… Mỗi hiện vật như một mảnh ký ức sống động kể lại lịch sử oai hùng của dân tộc.
Buổi trưa, chúng em cùng nhau trải bạt dưới bóng cây, chia sẻ đồ ăn mang theo. Tiếng cười nói rộn vang khắp khu rừng, gió thổi nhẹ, lá cây xào xạc như cùng hòa nhịp niềm vui. Có bạn còn tranh thủ chụp ảnh kỷ niệm, ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ. Ai cũng thấy gần gũi và gắn bó hơn sau chuyến đi này.
Chiều về, ngồi trên xe, em lặng ngắm khung cảnh quê hương qua ô cửa. Dòng sông Hồng uốn lượn đỏ phù sa, những cánh đồng trải dài, những mái nhà ẩn hiện sau hàng tre… Tất cả tạo nên bức tranh quê Việt hiền hòa, tươi đẹp. Trong lòng em dâng lên niềm tự hào sâu sắc và một lời hứa thầm kín: sẽ cố gắng học thật giỏi, sống thật tốt để xứng đáng với công lao của tổ tiên, của các vua Hùng.
Chuyến tham quan về nguồn hôm ấy không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp em hiểu thêm về cội nguồn dân tộc, biết trân trọng quá khứ và yêu hơn đất nước mình. Đó là một kỉ niệm đẹp, một bài học quý giá mà em sẽ luôn mang theo trên hành trình trưởng thành