Ong Thị Hồng Thái

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ong Thị Hồng Thái
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Phân tích hai vợ chồng người thầy bói (150 chữ) Bạn nên tập trung vào việc họ đại diện cho kiểu người "thầy bói xem voi". Dù bản thân khiếm khuyết (mù, điếc), họ lại quá tự tin vào những gì mình cảm nhận được mà quên mất rằng thế giới vốn đa dạng. Cuộc tranh cãi của họ vừa đáng cười, vừa đáng trách, gửi gắm bài học về việc tránh thái độ chủ quan, bảo thủ trong cuộc sống.

Câu 2:

​Đề bài: Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn. ​Trong kỷ nguyên số, chưa bao giờ con người lại có thể kết nối với nhau dễ dàng đến thế chỉ bằng một cú chạm. Thế nhưng, đằng sau sự hào nhoáng của hàng ngàn "lượt thích" và "người theo dõi" là một thực trạng đáng suy ngẫm: mạng xã hội dường như đang khiến con người trở nên cô đơn hơn trong chính thế giới của mình. ​Trước hết, mạng xã hội tạo ra sự "kết nối ảo nhưng xa cách thật". Chúng ta có thể dành hàng giờ để lướt bảng tin, tương tác với những người lạ mặt ở cách nửa vòng trái đất, nhưng lại quên mất việc trò chuyện với người thân đang ngồi ngay bên cạnh. Những cuộc đối thoại trực tiếp, nơi con người có thể cảm nhận được ánh mắt, nụ cười và hơi ấm của nhau, dần bị thay thế bởi những dòng tin nhắn khô khan và những biểu tượng cảm xúc vô hồn. Khi sự tương tác thiếu đi chiều sâu của cảm xúc thực, lòng người dễ rơi vào trạng thái trống rỗng. ​Thứ hai, mạng xã hội là nơi trưng bày những "vỏ bọc hoàn hảo". Trên Facebook hay Instagram, ai cũng muốn khoe ra những khoảnh khắc hạnh phúc, thành đạt nhất. Khi nhìn vào đó, con người dễ nảy sinh tâm lý so sánh (FOMO - sợ bị bỏ lại phía sau). Chúng ta cảm thấy cuộc sống của mình tầm thường, đơn điệu hơn người khác, từ đó nảy sinh sự tự ti và tự thu mình lại trong cái kén của sự cô đơn. Ta cô đơn vì cảm thấy không ai hiểu được nỗi buồn của mình giữa một thế giới mà ai cũng đang tỏ ra hạnh phúc. ​Tuy nhiên, cũng cần công tâm nhìn nhận rằng mạng xã hội không phải là "thủ phạm" duy nhất. Nó chỉ là một công cụ; cô đơn hay không phụ thuộc vào cách chúng ta làm chủ công cụ đó. Nếu biết sử dụng mạng xã hội để tìm kiếm những cộng đồng tích cực, để học hỏi và sẻ chia, nó sẽ trở thành cầu nối tuyệt vời. ​Tóm lại, mạng xã hội có thể mở rộng vòng kết nối nhưng không thể thay thế được sự thấu cảm giữa người với người. Để không bị nhấn chìm trong sự cô đơn của thời đại số, mỗi chúng ta cần biết "ngắt kết nối để kết nối" — buông điện thoại xuống để lắng nghe nhịp đập của cuộc sống thực tại và sưởi ấm những mối quan hệ bằng sự hiện diện chân thành nhất.

Câu 1: Thời gian trong truyện có đặc điểm gì? ​Trả lời: Thời gian trong truyện mang tính phiếm chỉ, ước lệ (không xác định rõ năm tháng cụ thể), thường thấy trong truyện dân gian với cụm từ "Một hôm". Điều này giúp bài học của truyện có giá trị phổ quát, đúng với mọi thời đại. ​Câu 2: Nêu điểm chung của hai nhân vật chính trong truyện. ​Trả lời: Điểm chung của hai vợ chồng là: ​Cả hai đều là người thầy bói. ​Cả hai đều mang khiếm khuyết về cơ thể (chồng mù, vợ điếc). ​Cả hai đều phiến diện, bảo thủ và chủ quan: Chỉ tin vào cảm quan hạn hẹp của bản thân mà phủ nhận hoàn toàn ý kiến của người khác. ​Câu 3: Sự kiện chính trong truyện là gì? ​Trả lời: Hai vợ chồng người thầy bói đi đường gặp một đám ma. Người vợ (điếc) nhìn thấy cờ phướn nhưng không nghe thấy tiếng trống kèn, người chồng (mù) nghe thấy tiếng trống kèn nhưng không thấy cờ. Cả hai tranh cãi dữ dội về việc đám ma đó chỉ có cờ hay chỉ có trống, cho đến khi có người vào can ngăn và giải thích. ​Câu 4: Xác định đề tài của truyện và trình bày căn cứ xác định. ​Trả lời: * Đề tài: Sự nhận thức về thế giới khách quan và sự bảo thủ, phiến diện của con người. ​Căn cứ xác định: Dựa vào tình huống truyện (cuộc tranh cãi giữa hai người có khiếm khuyết) và nhân vật (người mù, người điếc) để phê phán thói nhìn nhận sự việc một cách lệch lạc, thiếu toàn diện. ​Câu 5: Viết đoạn văn về ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác": Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến trên. Mỗi người trong chúng ta đều có những giới hạn nhất định về tri thức và trải nghiệm, giống như người chồng mù và người vợ điếc trong câu chuyện. Nếu chỉ khăng khăng giữ lấy cái "tôi" cá nhân, chúng ta sẽ mãi kẹt trong cái nhìn phiến diện và sai lầm. Việc lắng nghe không chỉ giúp ta thu thập thêm thông tin mà còn thể hiện sự tôn trọng đối với người đối diện. Ví dụ minh họa: Khi nhìn vào con số 6 nằm dưới đất, người đứng ở trên sẽ thấy số 6 nhưng người đứng đối diện lại thấy số 9. Cả hai đều đúng ở góc độ của mình, và chỉ khi họ đổi vị trí hoặc lắng nghe nhau, họ mới hiểu được bản chất toàn diện của vấn đề.

Câu 1: Phân tích hai vợ chồng người thầy bói (khoảng 150 chữ) Hai nhân vật vợ chồng người thầy bói trong văn bản là đại diện tiêu biểu cho thói bảo thủ và cách nhìn nhận vấn đề phiến diện. Dù mang khiếm khuyết (người mù, người điếc), họ lại không ý thức được giới hạn của bản thân mà trái lại, vô cùng tự tin vào những gì mình cảm nhận được. Người vợ chỉ thấy hình ảnh (cờ) nên phủ nhận âm thanh, người chồng chỉ nghe thấy tiếng trống nên khẳng định không có cờ. Cuộc tranh cãi nảy lửa giữa họ cho thấy một thực tế nực cười: thay vì bổ sung cho nhau để hiểu trọn vẹn về "đám ma", họ lại dùng cái "biết" nửa vời của mình để bác bỏ người kia. Qua đó, tác giả dân gian phê phán những người có cái nhìn hạn hẹp, chủ quan, luôn cho mình là đúng mà không chịu lắng nghe để thấy được bức tranh toàn cảnh của cuộc sống.

Câu 2

Trong kỷ nguyên số, chưa bao giờ con người có thể kết nối với nhau dễ dàng đến thế. Chỉ cần một cú chạm, chúng ta có thể biết bạn bè đang làm gì, ở đâu. Thế nhưng, một nghịch lý đang tồn tại: càng kết nối nhiều trên không gian ảo, con người dường như càng cảm thấy cô đơn hơn trong thế giới thực. Ý kiến "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn" vì thế đã trở thành một hồi chuông cảnh tỉnh đáng suy ngẫm. Thực tế, mạng xã hội (MXH) đang dần thay thế những tương tác trực tiếp bằng những tương tác "số". Thay vì gặp gỡ để cảm nhận ánh mắt, nụ cười hay tông giọng của nhau, chúng ta hài lòng với những dòng tin nhắn khô khan hay những cái "like" vô cảm. Sự cô đơn bắt nguồn từ việc chúng ta có hàng nghìn "bạn bè" trên Facebook, nhưng lại chẳng tìm nổi một người để tâm sự khi gặp biến cố. Những mối quan hệ hời hợt đó không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn, vốn chỉ có thể được xoa dịu bằng sự thấu cảm trực tiếp giữa người với người. Hơn nữa, MXH là nơi trưng bày những sự hào nhoáng. Con người thường có xu hướng khoe ra những mặt tốt đẹp nhất, những chuyến du lịch sang chảnh hay những bữa ăn đắt tiền. Khi lướt điện thoại và vô tình so sánh cuộc đời bình thường của mình với sự lung linh của người khác, chúng ta dễ nảy sinh tâm lý tự ti, đố kỵ. Cảm giác bị bỏ lại phía sau (hội chứng FOMO) khiến chúng ta tự thu mình lại, cảm thấy lạc lõng ngay cả khi đang ở trong một cộng đồng trực tuyến đông đúc. Tuy nhiên, không thể phủ nhận MXH là một công cụ tuyệt vời nếu biết sử dụng đúng cách. Nó giúp ta tìm thấy những người cùng chí hướng và giữ liên lạc với người thân ở xa. MXH bản chất là trung tính; nó khiến chúng ta cô đơn hay hạnh phúc tùy thuộc hoàn toàn vào bản lĩnh của người sử dụng. Tóm lại, mạng xã hội chỉ là một phần của cuộc sống, không phải là tất cả. Để không rơi vào cái bẫy của sự cô đơn, chúng ta cần học cách "ngắt kết nối" ảo để "kết nối" thật. Hãy hạ chiếc điện thoại xuống, bước ra ngoài và lắng nghe nhịp đập của cuộc đời, bởi sự ấm áp của một cái nắm tay luôn chân thật hơn vạn lượt tương tác trên màn hình.

Câu 1: Thời gian trong truyện có đặc điểm gì? Trả lời: Thời gian trong truyện mang tính phiếm chỉ (không xác định cụ thể năm nào, tháng nào), thường thấy trong truyện dân gian qua cụm từ "Một hôm". Điều này giúp tập trung sự chú ý vào bài học và tình huống hài hước hơn là bối cảnh lịch sử. Câu 2: Nêu điểm chung của hai nhân vật chính trong truyện. Trả lời: Cả hai đều có khiếm khuyết về cơ thể (chồng mù, vợ điếc) và đều có tính cách bảo thủ, chủ quan. Họ chỉ tin vào những gì mình cảm nhận được từ giác quan duy nhất còn lại mà phủ nhận hoàn toàn thực tế khách quan và ý kiến của người khác. Câu 3: Sự kiện chính trong truyện là gì? Trả lời: Hai vợ chồng người thầy bói đi trên đường gặp một đám ma; vì mỗi người chỉ nhận biết được một phần của sự việc (vợ thấy cờ, chồng nghe tiếng trống) nên đã xảy ra tranh cãi nảy lửa, cuối cùng phải nhờ người sáng mắt phân xử. Câu 4: Xác định đề tài của truyện và trình bày căn cứ xác định. Đề tài: Truyện cười (phê phán sự thiếu hiểu biết và tính bảo thủ). Căn cứ: Dựa vào tình huống gây cười (hai người khiếm khuyết cãi nhau về một sự việc hiển nhiên), nhân vật có khiếm khuyết nhưng lại tự tin thái quá, và kết thúc có lời phân xử làm rõ sự thật khách quan một cách hài hước. Câu 5: Viết đoạn văn (5 - 7 dòng) về việc lắng nghe và tôn trọng góc nhìn người khác.

Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến trên. Trong cuộc sống, mỗi người đứng ở một vị trí khác nhau sẽ có những cách nhìn nhận sự việc khác nhau, giống như người vợ thấy cờ còn người chồng nghe tiếng trống. Nếu chúng ta chỉ khăng khăng bảo vệ cái tôi của mình mà không lắng nghe, chúng ta sẽ trở nên phiến diện và mù quáng. Việc tôn trọng góc nhìn của người khác không chỉ giúp ta có cái nhìn toàn diện, khách quan hơn về sự vật mà còn giúp hóa giải những mâu thuẫn không đáng có, xây dựng mối quan hệ tốt đẹp. Ví dụ, khi thảo luận nhóm, việc lắng nghe ý kiến trái chiều giúp cả đội tìm ra phương án tối ưu nhất thay vì chỉ làm theo ý một cá nhân.

Câu 1:Phân tích nhân vật chủ nhà trong văn bản "Cháy nhà" ​Trong truyện ngụ ngôn "Cháy nhà", nhân vật chủ nhà là hình ảnh đại diện cho kiểu người bảo thủ, thiếu định kiến và có cái nhìn hạn hẹp. Ngay từ đầu, sự thiếu hiểu biết của ông thể hiện qua việc dựng bếp sát mái nhà và chất củi dễ cháy – một hành động cực kỳ nguy hiểm. Khi nhận được lời khuyên chân thành từ ông hàng xóm, thay vì lắng nghe để phòng họa, ông lại tỏ thái độ giận dữ và mê tín khi cho rằng đó là lời "nói gở". Sự cố chấp này đã dẫn đến hậu quả tất yếu là ngôi nhà bị cháy. Đáng trách hơn, sau khi tai họa xảy ra, ông vẫn không nhận thức được sai lầm của mình mà còn oán giận người khuyên, cho rằng họ là nguyên nhân gây ra vận đen. Phải đến khi được người khác phân tích thấu đáo, ông mới hiểu ra giá trị của lời khuyên đúng lúc. Qua nhân vật này, tác giả dân gian đã phê phán thói bảo thủ, đồng thời nhắc nhở chúng ta bài học về sự cầu thị: phải biết lắng nghe những ý kiến trái chiều nhưng đúng đắn để tránh tai họa cho bản thân.

Câu 2:

Trong hành trình trưởng thành, chúng ta thường nhận được rất nhiều lời khuyên từ người thân, bạn bè và xã hội. Tuy nhiên, quan điểm cho rằng: "Trong mọi hoàn cảnh, con người cần phải lắng nghe và làm theo tất cả lời khuyên của người khác" là một cái nhìn phiến diện và thiếu tính thực tế. Tôi hoàn toàn phản đối ý kiến này. ​Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng mỗi cá nhân là một bản thể độc lập với những thế mạnh, ước mơ và hoàn cảnh sống khác nhau. Lời khuyên của người khác thường được đúc kết từ kinh nghiệm cá nhân của họ. Điều đó có thể đúng với họ nhưng chưa chắc đã là phương án tối ưu cho chúng ta. Nếu cứ nhắm mắt "làm theo tất cả", chúng ta chẳng khác nào một con rối, đánh mất đi bản sắc và quyền tự quyết đối với cuộc đời mình. ​Thứ hai, việc tuân thủ mọi lời khuyên sẽ triệt tiêu khả năng tư duy phản biện. Khi đứng trước một thử thách, nếu chỉ chờ đợi sự chỉ dẫn của người khác, chúng ta sẽ trở nên thụ động và sợ hãi trách nhiệm. Hãy nhớ đến câu chuyện "Đẽo cày giữa đường" – một minh chứng điển hình cho việc không có chính kiến và lắng nghe mọi ý kiến xung quanh một cách mù quáng, dẫn đến kết cục trắng tay. ​Hơn nữa, không phải lời khuyên nào cũng mang tính xây dựng. Có những lời khuyên xuất phát từ sự thiếu hiểu biết, hoặc thậm chí là vì lợi ích cá nhân của người nói. Nếu không biết chọn lọc, chúng ta rất dễ sa chân vào những quyết định sai lầm. ​Tuy nhiên, phản đối việc làm theo "tất cả" không đồng nghĩa với việc bảo thủ, khăng khăng theo ý mình. Lắng nghe là một nghệ thuật. Chúng ta nên lắng nghe bằng sự cầu thị, sau đó dùng lý trí để phân tích, đối chiếu với thực tế của bản thân để chọn ra điều phù hợp nhất. ​Tóm lại, lời khuyên chỉ nên là một kênh tham khảo, không phải là mệnh lệnh. Bạn có thể lắng nghe cả thế giới, nhưng người cuối cùng đưa ra quyết định và chịu trách nhiệm về nó phải chính là bản thân bạn. Hãy giữ cho mình một cái đầu lạnh và một trái tim kiên định để làm chủ con thuyền cuộc đời mình.

Câu 1. Đề tài của truyện là gì? ​Trả lời: Đề tài của truyện là về sự tiếp nhận lời khuyên, cách ứng xử giữa người với người và bài học về lòng biết ơn trong cuộc sống. ​Câu 2. Người hàng xóm tốt bụng đã khuyên chủ nhà điều gì? ​Trả lời: Người hàng xóm đã đưa ra lời khuyên mang tính phòng ngừa tai họa: ​Nên dời bếp đi chỗ khác (vì bếp đặt quá sát mái nhà). ​Hoặc xếp củi ra sân (để tránh xa nguồn lửa). ​Câu 3. Nhận xét về nhân vật người chủ nhà trong truyện. ​Trả lời: ​Ban đầu: Ông ta là người bảo thủ, nóng nảy và thiếu tầm nhìn. Khi nhận được lời khuyên đúng đắn, ông không những không nghe mà còn tỏ ý giận dỗi và cho rằng đó là lời nói "gở". ​Sau đó: Sau khi hỏa hoạn xảy ra, ông lại là người thiếu sáng suốt khi không nhận ra ai mới là người thực sự giúp mình thoát khỏi tai họa lớn nhất. ​Cuối cùng: Ông vẫn còn điểm tích cực là biết hối lỗi và nhận ra cái sai của mình sau khi được người khác phân tích. ​Câu 4. Nội dung chính của truyện là gì? ​Trả lời: Truyện kể về việc một người chủ nhà không nghe lời khuyên ngăn ngừa hỏa hoạn của hàng xóm dẫn đến cháy nhà. Sau khi dập tắt được lửa, ông ta mời tiệc những người chữa cháy nhưng lại oán giận người đã khuyên mình. Qua đó, truyện phê phán những kẻ bảo thủ, coi trọng cái ơn nhất thời mà quên đi cái ơn sâu nặng (phòng bệnh hơn chữa bệnh). ​Câu 5: Qua câu chuyện "Cháy nhà", em rút ra được bài học quý giá về việc lắng nghe và lòng biết ơn. Thứ nhất, chúng ta cần biết lắng nghe những lời góp ý chân thành từ người khác, đừng vì tự ái cá nhân mà gạt bỏ những cảnh báo đúng đắn. Thứ hai, bài học về "phòng bệnh hơn chữa bệnh" luôn đúng; người giúp ta ngăn chặn tai họa từ sớm mới là người có công lớn nhất. Cuối cùng, chúng ta cần có cái nhìn sáng suốt để tri ân đúng người, đúng việc, tránh thái độ oán hận sai lầm đối với những người thực lòng muốn tốt cho mình.

BÀI 2 Câu 1. (2,0 điểm) (Viết đoạn văn khoảng 150 chữ) Phở là một món ăn rất quen thuộc đối với người Việt Nam. Mỗi sáng, được thưởng thức một bát phở nóng hổi, thơm mùi nước dùng trong veo, tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu. Phở hấp dẫn không chỉ bởi sợi bánh mềm, thịt ngọt mà còn bởi hương vị đậm đà, tinh tế của các loại gia vị. Qua văn bản Phở của Nguyễn Tuân, tôi càng hiểu rõ hơn giá trị của món ăn này. Phở không chỉ là một món ăn bình thường mà còn là nét đẹp văn hóa, là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Dù đi đâu xa, hương vị phở vẫn luôn gợi cho tôi cảm giác thân thương và gần gũi. Câu 2. (4,0 điểm) (Viết bài văn biểu cảm về một sự việc mà em nhớ mãi) Trong cuộc đời học sinh của em, có một sự việc khiến em nhớ mãi, đó là lần đầu tiên em đạt điểm cao trong một bài kiểm tra Toán. Hôm ấy, khi cô giáo phát bài, em vừa hồi hộp vừa lo lắng vì sợ kết quả không tốt. Khi nhìn thấy số điểm cao được ghi trên bài, em cảm thấy vô cùng vui sướng và tự hào. Em nhớ đến những buổi tối chăm chỉ làm bài tập và cố gắng hiểu bài dù rất mệt. Về nhà, em khoe với bố mẹ và nhận được những lời động viên ấm áp. Sự việc ấy giúp em hiểu rằng chỉ cần nỗ lực và kiên trì thì sẽ đạt được kết quả tốt. Đó là một kỉ niệm đẹp mà em sẽ không bao giờ quên.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản là thuyết minh, kết hợp với miêu tả và biểu cảm. Câu 2. Theo tác giả, việc đặt tên các quán phở thường theo các quy luật: Theo tên người bán Theo địa điểm/quán Theo đặc điểm riêng của phở (cách nấu, hương vị…) Câu 3. Tác giả nói về phở trên nhiều phương diện: Nguồn gốc Cách nấu Hương vị Giá trị văn hóa → Qua đó cho thấy tác giả có cái nhìn trân trọng, tinh tế và đầy tự hào về món phở. Câu 4. Đề tài: Món phở Hà Nội Chủ đề: Ca ngợi phở – một món ăn truyền thống đặc sắc, mang hồn cốt văn hóa dân tộc. Câu 5. Qua văn bản, tác giả thể hiện tình yêu, sự trân trọng và niềm tự hào sâu sắc đối với món phở – món ăn thấm đượm tinh thần dân tộc Việt Nam.

Trong truyện “Bầy chim chìa vôi”, nhân vật gây ấn tượng mạnh với em nhất chính là Mon – một cậu bé hồn nhiên, nhân hậu nhưng cũng rất kiên quyết và mạnh mẽ. Dù chỉ là một đứa trẻ, Mon lại có một tấm lòng cao đẹp khiến người đọc không thể nào quên. Mon là một cậu bé giản dị, yêu thiên nhiên và đặc biệt yêu thương bầy chim chìa vôi sống gần nhà. Cậu thường quan sát chúng từng chút một: cách chúng làm tổ, mớm mồi cho nhau hay rủ nhau bay trên bầu trời. Từ tình yêu trong trẻo đó, ta thấy Mon là người biết trân trọng sự sống, dù đó chỉ là những sinh vật bé nhỏ. Trái tim Mon càng trở nên đẹp hơn khi bầy chim gặp nạn. Trước hành động tàn nhẫn của Vu – đứa trẻ thích phá tổ chim, Mon không chỉ đau xót mà còn tỏ rõ thái độ phản đối quyết liệt. Khi Vu dùng gậy để phá tổ, Mon đã cố gắng ngăn cản, đôi lúc căng thẳng tới mức gần như muốn khóc. Điều này cho thấy Mon có lòng dũng cảm và luôn bảo vệ điều đúng đắn. Không chỉ mạnh mẽ, Mon còn rất tinh tế và giàu cảm xúc. Khi nhìn thấy chim mẹ hoảng loạn, chim non bị rơi xuống đất, Mon đau đớn như chính mình bị tổn thương. Cậu cố gắng cứu lấy những con chim còn sống, nâng niu chúng bằng đôi tay nhỏ bé. Hình ảnh ấy khiến người đọc cảm nhận rõ ràng tình thương của Mon – một tình thương trong sáng, không vụ lợi, không tính toán. Mon cũng là nhân vật thể hiện rõ sự đối lập với cái ác. Một bên là Vu độc ác, thích gây hại; bên kia là Mon nhân hậu, bảo vệ sự sống. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp rằng: cái thiện, dù nhỏ bé, vẫn luôn có giá trị và cần được trân trọng. Nhân vật Mon khiến em cảm phục bởi sự hồn nhiên nhưng đầy lòng trắc ẩn. Mon không chỉ yêu thiên nhiên mà còn dám đứng lên trước cái xấu. Cậu chính là hình mẫu đẹp của trẻ em – biết yêu, biết giữ gìn và bảo vệ những điều xung quanh mình.

Câu 1. Xác định thể loại của văn bản trên. ➤ Bút kí – tùy bút (viết về đời sống, cảm nhận rất tinh tế, giàu chất trữ tình). --- Câu 2. Theo tác giả, điều gì làm nên “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội? ➤ Tác giả cho rằng “nghệ thuật ăn quà” của người Hà Nội được tạo nên bởi: Sự tinh tế trong cách chế biến món ăn, Vị thanh nhẹ, tao nhã đặc trưng, Sự khéo léo của người bán hàng rong, Và thói quen thưởng thức chậm rãi, cảm nhận bằng cả vị giác lẫn cảm xúc. --- Câu 3. Câu văn “Con dao cắt, sáng như nước, và lưỡi dưa ngọt như đường phèn.” sử dụng biện pháp tu từ gì? Nêu tác dụng? ➤ Biện pháp tu từ: So sánh. “Sáng như nước” → miêu tả sự tinh khiết, sắc bén. “Ngọt như đường phèn” → nhấn mạnh vị ngon thanh mát của miếng dưa. ➤ Tác dụng: Làm hình ảnh trở nên sinh động và hấp dẫn, Gợi ra sự tinh tế trong ẩm thực Hà Nội, Tăng sức gợi cảm cho câu văn. Câu 4. Chủ đề của văn bản trên là gì? ➤ Ca ngợi vẻ đẹp tinh tế, thanh nhã của hàng quà rong và văn hóa ẩm thực Hà Nội. Từ đó thể hiện tình yêu da diết của tác giả với những nét đẹp bình dị của Hà Nội. Câu 5. Nhận xét về cái tôi trữ tình của tác giả được thể hiện trong văn bản? ➤ Cái tôi trữ tình của Thạch Lam: Nhạy cảm, tinh tế trước những vẻ đẹp nhỏ bé của đời sống. Hiền hòa, nhẹ nhàng, yêu tha thiết Hà Nội. Tinh tế trong cảm nhận hương vị món ăn. Luôn hướng đến sự giản dị nhưng đầy tình cảm sâu sắc.