Nguyễn Bích Thủy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Bích Thủy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trần Tế Xương là một trong những nhà thơ trào phúng xuất sắc nhất của văn học Việt Nam trung đại. Thơ ông không chỉ phản ánh hiện thực xã hội Việt Nam đương thời với những biến động dữ dội dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, mà còn đả kích mạnh mẽ những thói hư tật xấu, những lố lăng, kệch cỡm của con người. Bài thơ "Giễu ông đồ Bốn ở phố Hàng Sắt" là một minh chứng tiêu biểu cho tài năng trào phúng của Tú Xương, nhắm vào hạng người "trưởng giả học làm sang", dốt nát mà lại thích khoe mẽ, tự xưng danh phận."Ông đồ" là danh xưng kính trọng dành cho những người có học thức Nho học, dù chưa đỗ đạt cao nhưng vẫn được xã hội coi trọng. Tuy nhiên, ở đây, Tú Xương lại đặt nghi vấn về tư cách "đồ" của nhân vật Bốn. Các câu hỏi liên tiếp "ở nơi mô?", "sao cũng gọi đồ?" thể hiện sự ngạc nhiên, mỉa mai của tác giả. Tú Xương vờ như không biết, để rồi tự đưa ra những lý giải hài hước, bông đùa: là do "người yêu" hay "mẹ đẻ" gọi mà thành tên. Điều này nhấn mạnh rằng danh xưng "ông đồ" của Bốn không xuất phát từ thực chất học vấn, mà chỉ là sự gán ghép vô căn cứ, lố bịch.Trang phục "đĩnh đạc" (chỉnh tề, sang trọng) của Bốn dường như đối lập với giọng nói "nhà nhàng" (nhẹ nhàng, chậm rãi) nhưng lại "nhác giọng Ngô" (giọng người Trung Quốc, có thể hiểu là nói tiếng Hán bồi hoặc giọng địa phương khó nghe). Sự kết hợp này tạo nên một hình ảnh đầy mâu thuẫn: cố tỏ ra thanh cao, trí thức nhưng lại lộ rõ vẻ phàm tục, quê kệch. Y phục không làm nên thầy tu, và vẻ ngoài hào nhoáng không che giấu được sự thiếu học thức bên trong.Sau bao nhiêu lời đồn đoán, chân dung thật của "ông đồ" chỉ là "thằng bán sắt". Việc sử dụng từ "thằng" thay cho "ông đồ", "cậu" là một cách hạ thấp nhân phẩm nhân vật một cách thâm thúy, lột trần bản chất thật của kẻ khoác lác. Nghề "bán sắt" là một nghề buôn bán bình dân, không có gì đáng chê trách, nhưng cái đáng cười ở đây là sự dối trá, mượn danh "ông đồ" để đánh lừa thiên hạ. Câu thơ cuối miêu tả ngoại hình cụ thể, có phần xấu xí ("mũi nó gồ gồ, rỗ rỗ mo"), càng làm tăng thêm tính chất biếm họa, châm chọc đối tượng.Với thể thơ thất ngôn tứ tuyệt giản dị, ngôn ngữ đời thường mà tinh tế, nghệ thuật trào phúng bậc thầy (đối lập, nói quá, sử dụng từ ngữ dân dã, hạ thấp đối tượng), bài thơ "Giễu ông đồ Bốn ở phố Hàng Sắt" của Trần Tế Xương là một bức tranh biếm họa sinh động về một loại người trong xã hội cũ. Tác phẩm không chỉ mang lại tiếng cười sảng khoái mà còn chứa đựng giá trị phê phán sâu sắc, thể hiện tấm lòng yêu ghét phân minh của nhà thơ trước những hiện tượng chướng tai gai mắt của thời đại.



Qua từng lời dạy của ông bài, cha mẹ, thầy cô, qua từng bài học trong mỗi trang sách, em càng yêu và tự hào về quê hương, đất nước mình hơn. Em trân trọng những chiến thắng lịch sử vẻ vang của dân tộc, em tự hào bởi thế hệ cha ông đi trước anh dũng, kiên cường, đã chiến đấu để mang lại nền độc lập tự do cho dân tộc. Em yêu thiên nhiên, cảnh đẹp quê hương mình, yêu hoà bình và trân quý tự do hôm nay. Là một học sinh, em luôn cố gắng, nỗ lực học tập để sau này giúp nước, giúp đời. Chăm ngoan, học giỏi, nghe lời thầy cô, ông bà bố mẹ, cố gắng trở thành một người con ngoan, trò giỏi. Em cùng bạn bè bảo vệ môi trường, chăm sóc hoa cỏ, tham gia các hoạt động tình nguyện,...để góp sức nhỏ của mình xây dựng nước nhà văn minh, giàu đẹp. Em tin rằng mỗi việc làm dù nhỏ bé của mình nhưng nếu có ích thì đều có ý nghĩa. Chúng ta là những học sinh, thế hệ mầm non của đất nước, hãy phát huy lòng yêu nước của mình mọi lúc, mọi nơi các bạn nhé!

bài thơ ''chạy giặc'' gửi gắm thông điệp về lòng yêu nước,tinh thần bất khuất của dân tộc ta trước sự xâm lược của kẻ thù,đồng thời phản ánh đến nỗi đau thương,hoảng loạn của nhân dân nam bộ khi giặc đến tàn phá cuộc sống yên bình