Nguyễn Thị Quỳnh Như
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Trong xã hội hiện đại, giới trẻ được xem là lực lượng nòng cốt, là chủ nhân tương lai của đất nước. Bên cạnh rất nhiều bạn trẻ sống có lý tưởng, biết phấn đấu, có trách nhiệm với bản thân và cộng đồng, vẫn còn tồn tại một bộ phận không nhỏ giới trẻ lựa chọn lối sống vô trách nhiệm. Thực trạng này đang trở thành vấn đề đáng lo ngại, ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển của cá nhân và xã hội.
Lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ hiện nay được biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau. Trong học tập, nhiều bạn có thái độ lười biếng, học tập đối phó, quay cóp, gian lận trong thi cử, không có ý thức tự giác trau dồi kiến thức. Trong cuộc sống, một số bạn trẻ chỉ biết hưởng thụ, chạy theo những thú vui nhất thời như game, mạng xã hội, ăn chơi mà quên đi bổn phận của mình đối với gia đình và xã hội. Khi mắc sai lầm, họ thường trốn tránh trách nhiệm, đổ lỗi cho hoàn cảnh hoặc người khác, không dám đối diện và sửa chữa lỗi lầm của bản thân.
Nguyên nhân dẫn đến lối sống vô trách nhiệm ấy xuất phát từ nhiều phía. Trước hết là do chính bản thân người trẻ thiếu ý thức rèn luyện, chưa nhận thức đầy đủ về vai trò, trách nhiệm của mình trong cuộc sống. Bên cạnh đó, sự nuông chiều, thiếu quan tâm hoặc buông lỏng giáo dục từ gia đình cũng khiến một số bạn trẻ hình thành thói quen ỷ lại, không biết tự chịu trách nhiệm. Ngoài ra, mặt trái của xã hội hiện đại, đặc biệt là ảnh hưởng tiêu cực từ mạng xã hội, lối sống thực dụng, đề cao hưởng thụ cũng tác động mạnh mẽ đến suy nghĩ và hành động của giới trẻ.
Hậu quả của lối sống vô trách nhiệm là vô cùng nghiêm trọng. Đối với bản thân người trẻ, lối sống này khiến họ dễ đánh mất cơ hội học tập, việc làm, không có định hướng rõ ràng cho tương lai. Đối với gia đình, những người sống vô trách nhiệm có thể trở thành gánh nặng, gây buồn phiền và thất vọng cho cha mẹ. Về mặt xã hội, nếu ngày càng nhiều người trẻ sống thiếu trách nhiệm, xã hội sẽ thiếu đi nguồn nhân lực chất lượng, các giá trị đạo đức truyền thống bị mai một, sự phát triển bền vững của đất nước bị ảnh hưởng.
Tuy nhiên, cần khẳng định rằng lối sống vô trách nhiệm không phải là bản chất của giới trẻ. Vẫn có rất nhiều bạn trẻ sống đẹp, sống có ước mơ, hoài bão, sẵn sàng cống hiến cho cộng đồng. Chính vì vậy, việc phê phán lối sống vô trách nhiệm không nhằm phủ nhận vai trò của giới trẻ mà để mỗi người nhìn lại bản thân, tự điều chỉnh hành vi và cách sống của mình.
Để khắc phục thực trạng này, trước hết mỗi bạn trẻ cần nâng cao ý thức tự giác, sống có mục tiêu, biết chịu trách nhiệm với lời nói và hành động của bản thân. Gia đình cần quan tâm, giáo dục con em bằng tình yêu thương nhưng không nuông chiều. Nhà trường và xã hội cần tạo môi trường lành mạnh, định hướng đúng đắn để giúp giới trẻ phát triển toàn diện cả về trí tuệ lẫn nhân cách.
Đối với chính bản thân em, em luôn tự huấn luyện bản thân mình thành người sống có trách nhiệm. Việc mình là thì mình nhận, nơi sống luôn phải dọn dẹp ngăn nắp, trong học tập thì phải làm bài tập đầy đủ và học bài cũ.
Tóm lại, lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ là vấn đề đáng phê phán và cần sớm được khắc phục. Là thế hệ tương lai của đất nước, mỗi bạn trẻ cần ý thức rõ vai trò của mình, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội, từ đó góp phần xây dựng một xã hội văn minh, tốt đẹp hơn.
Bài làm
Trong xã hội hiện đại, giới trẻ được xem là lực lượng nòng cốt, là chủ nhân tương lai của đất nước. Bên cạnh rất nhiều bạn trẻ sống có lý tưởng, biết phấn đấu, có trách nhiệm với bản thân và cộng đồng, vẫn còn tồn tại một bộ phận không nhỏ giới trẻ lựa chọn lối sống vô trách nhiệm. Thực trạng này đang trở thành vấn đề đáng lo ngại, ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển của cá nhân và xã hội.
Lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ hiện nay được biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau. Trong học tập, nhiều bạn có thái độ lười biếng, học tập đối phó, quay cóp, gian lận trong thi cử, không có ý thức tự giác trau dồi kiến thức. Trong cuộc sống, một số bạn trẻ chỉ biết hưởng thụ, chạy theo những thú vui nhất thời như game, mạng xã hội, ăn chơi mà quên đi bổn phận của mình đối với gia đình và xã hội. Khi mắc sai lầm, họ thường trốn tránh trách nhiệm, đổ lỗi cho hoàn cảnh hoặc người khác, không dám đối diện và sửa chữa lỗi lầm của bản thân.
Nguyên nhân dẫn đến lối sống vô trách nhiệm ấy xuất phát từ nhiều phía. Trước hết là do chính bản thân người trẻ thiếu ý thức rèn luyện, chưa nhận thức đầy đủ về vai trò, trách nhiệm của mình trong cuộc sống. Bên cạnh đó, sự nuông chiều, thiếu quan tâm hoặc buông lỏng giáo dục từ gia đình cũng khiến một số bạn trẻ hình thành thói quen ỷ lại, không biết tự chịu trách nhiệm. Ngoài ra, mặt trái của xã hội hiện đại, đặc biệt là ảnh hưởng tiêu cực từ mạng xã hội, lối sống thực dụng, đề cao hưởng thụ cũng tác động mạnh mẽ đến suy nghĩ và hành động của giới trẻ.
Hậu quả của lối sống vô trách nhiệm là vô cùng nghiêm trọng. Đối với bản thân người trẻ, lối sống này khiến họ dễ đánh mất cơ hội học tập, việc làm, không có định hướng rõ ràng cho tương lai. Đối với gia đình, những người sống vô trách nhiệm có thể trở thành gánh nặng, gây buồn phiền và thất vọng cho cha mẹ. Về mặt xã hội, nếu ngày càng nhiều người trẻ sống thiếu trách nhiệm, xã hội sẽ thiếu đi nguồn nhân lực chất lượng, các giá trị đạo đức truyền thống bị mai một, sự phát triển bền vững của đất nước bị ảnh hưởng.
Tuy nhiên, cần khẳng định rằng lối sống vô trách nhiệm không phải là bản chất của giới trẻ. Vẫn có rất nhiều bạn trẻ sống đẹp, sống có ước mơ, hoài bão, sẵn sàng cống hiến cho cộng đồng. Chính vì vậy, việc phê phán lối sống vô trách nhiệm không nhằm phủ nhận vai trò của giới trẻ mà để mỗi người nhìn lại bản thân, tự điều chỉnh hành vi và cách sống của mình.
Để khắc phục thực trạng này, trước hết mỗi bạn trẻ cần nâng cao ý thức tự giác, sống có mục tiêu, biết chịu trách nhiệm với lời nói và hành động của bản thân. Gia đình cần quan tâm, giáo dục con em bằng tình yêu thương nhưng không nuông chiều. Nhà trường và xã hội cần tạo môi trường lành mạnh, định hướng đúng đắn để giúp giới trẻ phát triển toàn diện cả về trí tuệ lẫn nhân cách.
Đối với chính bản thân em, em luôn tự huấn luyện bản thân mình thành người sống có trách nhiệm. Việc mình là thì mình nhận, nơi sống luôn phải dọn dẹp ngăn nắp, trong học tập thì phải làm bài tập đầy đủ và học bài cũ.
Tóm lại, lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ là vấn đề đáng phê phán và cần sớm được khắc phục. Là thế hệ tương lai của đất nước, mỗi bạn trẻ cần ý thức rõ vai trò của mình, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội, từ đó góp phần xây dựng một xã hội văn minh, tốt đẹp hơn.
Bài làm
Tối hôm trước ngày khởi hành, cả lớp em ai cũng háo hức chuẩn bị đồ đạc: mũ nón, nước uống, máy ảnh và cả những tấm bảng tên nhỏ xinh ghi dòng chữ “8A – Trường THCS Lãng Sơn ”. Cô chủ nhiệm còn dặn dò chúng em giữ trật tự, giữ vệ sinh chung và đặc biệt là phải thể hiện tinh thần tự hào, tôn trọng khi tham quan khu di tích. Em đã trằn trọc mãi mới ngủ được vì tưởng tượng ra không biết nơi mình sắp đến sẽ như thế nào – những căn hầm bí mật có thật sự nhỏ hẹp như trong phim không, và liệu mình có cảm nhận được “hơi thở” của lịch sử hay không?
Sáng hôm sau, mới hơn năm giờ, sân trường đã rộn ràng tiếng cười nói. Trời tháng ba nắng nhẹ, gió thổi mát rượi. Những chiếc xe chở học sinh lần lượt lăn bánh, mang theo niềm háo hức của chúng em hướng về Củ Chi. Dọc đường, thầy hướng dẫn viên kể cho chúng em nghe về lịch sử hình thành của địa đạo, về những năm tháng kháng chiến gian khổ mà người dân Củ Chi đã trải qua. Mỗi câu chuyện khiến em càng thêm nôn nóng được tận mắt thấy mảnh đất ấy.Trên xe, các bạn hát vang những bài ca cách mạng: “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”, “Cô gái mở đường”,… Tiếng hát hòa cùng tiếng gió, tiếng bánh xe lăn đều trên đường, khiến không khí trên xe thật sôi nổi nhưng cũng chan chứa tự hào.
Khi xe dừng lại, trước mắt em là một vùng đất xanh rợp bóng cây, những con đường nhỏ rải đầy lá khô. Dưới ánh nắng sớm, khu di tích như khoác lên mình một vẻ trầm mặc, linh thiêng. Hướng dẫn viên – chú bộ đội đã nghỉ hưu – đón chúng em bằng nụ cười hiền hậu. Chú kể: “Ngày xưa, cả vùng này là chiến trường ác liệt. Dưới lòng đất kia là hệ thống địa đạo dài hàng trăm cây số – nơi bộ đội ta sinh hoạt, chiến đấu suốt bao năm trời.”Chúng em được dẫn đi xem cửa hầm bí mật, nơi chỉ vừa một người chui lọt. Có bạn thử chui xuống, vừa bước được vài bậc đã phải vội trèo lên vì tối và ngột ngạt. Em nhìn xuống, tưởng tượng đến những người chiến sĩ phải sống trong điều kiện như thế, bỗng thấy sống mũi cay cay. Dưới lòng đất ấy, họ đã ăn, ngủ, họp hành, chiến đấu, và có người đã vĩnh viễn nằm lại, để hôm nay chúng em được hít thở trong không khí bình yên.Sau khi tham quan hệ thống hầm, chúng em được xem những hiện vật còn lưu giữ: vũ khí, bếp Hoàng Cầm, bàn may quân phục, cả những tấm ảnh đen trắng ghi lại khoảnh khắc chiến đấu của bộ đội ta. Mỗi hình ảnh là một câu chuyện, một nỗi xúc động không thể diễn tả bằng lời. Khi đoàn đến Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ, mọi người đều im lặng. Tiếng gió thổi nhẹ qua hàng tre, lá cờ Tổ quốc bay phần phật trong nắng, khiến khung cảnh càng thêm trang nghiêm. Em lặng lẽ cúi đầu, lòng dâng lên niềm biết ơn sâu sắc với những con người đã ngã xuống để bảo vệ non sông.
Buổi trưa, chúng em ăn cơm hộp dưới bóng cây cổ thụ. Cô giáo nói vui: “Hôm nay chúng ta cùng trải nghiệm như những người lính năm xưa nhé!” Mọi người vừa ăn vừa cười nói vui vẻ, nhưng ai cũng giữ thái độ tôn trọng, không xả rác bừa bãi. Sau giờ ăn, chúng em được tham gia trò chơi mô phỏng vượt chướng ngại vật, học cách băng bó vết thương, dựng lán trại. Dù chỉ là trò chơi, nhưng em cảm nhận được phần nào sự khó khăn mà cha ông ta đã trải qua.Buổi chiều, trước khi ra về, cả lớp cùng nhau chụp ảnh lưu niệm trước tượng đài liệt sĩ. Trong bức ảnh ấy, ai cũng nở nụ cười nhưng trong ánh mắt đều có chút lắng đọng – một cảm xúc vừa tự hào, vừa xúc động.
Trên đường trở về, em tựa đầu vào cửa sổ xe, nhìn dòng người qua lại và nghĩ đến những điều đã trải qua trong ngày. Em nhận ra rằng đằng sau cuộc sống yên bình hôm nay là biết bao máu xương, hi sinh thầm lặng. Nếu không có những con người dũng cảm ấy, có lẽ sẽ không có một Việt Nam tươi đẹp như bây giờ. Chuyến đi về nguồn không chỉ giúp em hiểu hơn về lịch sử mà còn dạy em bài học về lòng biết ơn, về trách nhiệm của thế hệ trẻ: phải học tập thật tốt, sống có lý tưởng, có ước mơ, để góp phần xây dựng đất nước phồn vinh.Khi xe dừng lại ở cổng trường, mặt trời đã khuất sau rặng tre, nhưng trong lòng em vẫn rực sáng niềm tự hào. Những câu chuyện hôm nay sẽ mãi là kỉ niệm khó quên trong đời học sinh của em.
Chuyến tham quan về nguồn nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em không chỉ được vui chơi, được học hỏi mà còn được “sống lại” với một phần lịch sử hào hùng của dân tộc. Qua chuyến đi ấy, em càng thêm yêu quê hương, yêu Tổ quốc, và thầm hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh của cha anh. Dẫu thời gian có trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại chuyến đi hôm ấy, em vẫn nghe vang trong tim mình.
câu 1
Bài thơ "Nhớ huế quê tôi" được viết theo thể thơ: 7 chữ.
câu 2
những từ ngữ hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là: vươn dài; xa, xa lắm; ở giữa.
câu 3
Từ "nhuộm" trong dòng thơ "Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh"mang sắc thái biểu cảm sâu sắc, gợi lên nhiều tầng ý nghĩa. Nghĩa gốc của “nhuộm” là làm cho vật này thấm màu của vật khác, nhưng trong ngữ cảnh này, nhà thơ đã chuyển nghĩa, dùng “nhuộm” để gợi tả sự thấm đẫm, lan tỏa của máu người chiến sĩ vào lòng đất quê hương. Hình ảnh “máu đỏ nhuộm đồng xanh” không chỉ diễn tả cảnh chiến trường khốc liệt, nơi máu người đổ xuống trên ruộng đồng xanh tươi, mà còn mang ý nghĩa ẩn dụ thiêng liêng: máu của những người ngã xuống đã hòa vào đất mẹ, làm nên màu xanh của sự sống, của hòa bình hôm nay. Từ “nhuộm” vì thế vừa gợi cảm giác đau thương vừa thể hiện niềm tự hào của con người trong công cuộc bảo vệ Tổ quốc. Qua cách dùng từ tinh tế ấy, nhà thơ đã làm nổi bật vẻ đẹp bi tráng của sự hi sinh và khẳng định mối gắn bó thiêng liêng giữa con người với đất nước.
câu 4Cảm hứng chủ đạo của bài thơ “Nhớ Huế quê tôi” là tình yêu tha thiết, nỗi nhớ da diết và lòng tri ân sâu nặng đối với quê hương xứ Huế cùng những con người đã hi sinh vì Tổ quốc. Cảm hứng ấy được thể hiện qua những hình ảnh đậm đà hồn quê như “sông núi vươn dài tiếp núi sông”, “cò bay thẳng cánh nối đồng không”, gợi lên vẻ đẹp hiền hòa, thơ mộng của Huế. Nỗi nhớ được bộc lộ sâu sắc khi tác giả phải xa quê, mang “Huế theo” trong từng bước đường gian khổ. Đặc biệt, cảm xúc tri ân được thể hiện qua những câu thơ tưởng nhớ những người con xứ Huế “gửi đá ven rừng chép chiến công”, “bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh”, làm cho bài thơ vừa thấm đẫm nỗi thương nhớ, vừa ngời sáng niềm tự hào. Chính qua những hình ảnh, cảm xúc và giọng điệu ấy, ta nhận ra cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình yêu quê hương gắn liền với niềm biết ơn và tự hào dân tộc.
câu 5
Mạch cảm xúc của bài thơ “Nhớ Huế quê tôi” triển khai theo trình tự hồi tưởng và dâng trào của nỗi nhớ quê hương. Mở đầu là cảm xúc tự hào, yêu thương khi tác giả gợi lại vẻ đẹp hiền hòa, thơ mộng của Huế qua hình ảnh sông núi, cánh đồng, dòng sông quê hương. Tiếp đó, cảm xúc chuyển sang nỗi nhớ da diết và khắc khoải của người con xa quê, mang theo hình bóng Huế trong suốt những năm tháng dài gian khổ. Ở phần giữa, mạch cảm xúc được nâng lên thành niềm xúc động và lòng tri ân sâu sắc, khi nhà thơ tưởng nhớ những người con xứ Huế đã ngã xuống, lấy máu mình “nhuộm đồng xanh” để bảo vệ quê hương. Cuối bài, cảm xúc lắng lại trong nỗi nhớ tha thiết và niềm tự hào bền vững, khi tác giả khẳng định tình yêu không phai nhòa với mảnh đất quê nhà. Như vậy, toàn bài là một dòng cảm xúc chân thành, hòa quyện giữa yêu thương – nhớ nhung – tự hào – biết ơn, tạo nên âm hưởng vừa sâu lắng vừa tha thiết.
câu 6
Câu thơ “Có bao người Huế không về nữa / Gửi đá ven rừng chép chiến công” gợi lên hình ảnh thiêng liêng về những con người đã hi sinh trọn đời cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ ra đi, để lại tuổi xuân, máu xương nơi chiến trường, nhưng tên tuổi và chiến công của họ vẫn được khắc sâu trong lòng đất mẹ, trong ký ức của nhân dân. Sự hi sinh ấy là biểu tượng cho lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và ý chí bất khuất của dân tộc Việt Nam. Nhờ có họ, chúng ta mới được sống trong hòa bình, hạnh phúc hôm nay. Là thế hệ trẻ, chúng ta phải biết trân trọng, biết ơn và tiếp nối truyền thống ấy bằng những hành động cụ thể: học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm, cống hiến cho xã hội và bảo vệ Tổ quốc trong thời đại mới. Giữ gìn hòa bình, phát huy tinh thần yêu nước chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã ngã xuống.