Nguyễn Thị Quỳnh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính truyện là tự sự.
Câu 2:
Ngôi kể trong truyện là: ngôi thứ nhất .
Câu 3:
Chủ đề của văn bản là: Sự nỗ lực vượt khó trong học tập và tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái.
Câu 4:
Từ ngữ địa phương trong câu văn là : rau om
Từ ngữ toàn dân tương ứng là : rau ngò om
Câu 5:
ở chi tiết này gợi lên suy nghĩ về tình yêu thương con vô bờ bến và sự nhạy cảm , tinh tế trong cách thể hiện tình yêu thương , đôi khi là sự hi sinh thầm lặng của người con dành cho người mẹ.
Câu 6:
Đoạn trích cho thấy tình cảm gia đình là vô cùng quan trọng, là nguồn động lực và chỗ dựa vững chắc. Dù cha nghiêm khắc hay mẹ dịu dàng lo lắng, tất cả đều là biểu hiện của yêu thương. Sự quan tâm này giúp nhân vật “tôi” vượt qua khó khăn và đạt được thành công, khẳng định gia đình là nền tảng cho mỗi người.
Câu 1 bài thơ “Bài học đầu cho con” của Đỗ Trung Quân, lòng tôi trào dâng những cảm xúc thân thương và sâu lắng. Hình ảnh quê hương trong thơ ông hiện lên không chỉ là nơi tôi sinh ra và lớn lên, mà còn là người thầy đầu tiên, dạy tôi những bài học quý giá nhất về tình yêu thương và sự gắn bó. Giống như trong các bài thơ khác của tác giả, quê hương là “chùm khế ngọt”, là “đường đi học”, là những ký ức tuổi thơ tươi đẹp mà ta không bao giờ quên. Những điều giản dị ấy đã khắc sâu vào tâm hồn, định hình nên nhân cách và bản sắc của tôi hôm nay. Bài học đầu tiên ấy nhắc nhở tôi rằng, dù đi xa đến đâu, thành công đến mức nào, tôi vẫn mãi là đứa con của mảnh đất này, cần phải trân trọng cội nguồn và luôn hướng về để vun đắp cho quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.
câu 2:
Quê hương – hai tiếng gọi thiêng liêng và ấm áp, là bến đỗ tinh thần không thể thiếu trong hành trình cuộc đời mỗi con người. Dù đi đến chân trời góc bể nào, hình bóng quê hương vẫn luôn là miền ký ức đẹp đẽ nhất, là nơi neo giữ tâm hồn ta trước những biến động. Quê hương không chỉ đơn thuần là địa danh mà còn là nơi ta được sinh ra, lớn lên, nơi những giá trị văn hóa, truyền thống đầu tiên được trao truyền.
Trước hết, quê hương là nguồn cội và là tấm gương định hình nhân cách. Nơi đây dạy ta những bài học đầu đời về tình yêu thương qua hình ảnh gia đình, qua tình làng nghĩa xóm chân chất. Những phong tục, tập quán, giọng nói, và cảnh sắc thân thuộc đã tạo nên bản sắc riêng, là nét “dấu ấn” đậm nét trong tính cách mỗi người. Hơn nữa, quê hương chính là điểm tựa tinh thần vững vàng nhất. Sau những mệt mỏi, sóng gió nơi xứ người, chỉ có về quê, nhìn thấy khói lam chiều hay nghe tiếng gọi quen thuộc là ta lại tìm thấy sự bình yên, lấy lại cân bằng để tiếp tục bước tới.
Tình yêu quê hương không chỉ dừng lại ở sự hoài niệm hay cảm xúc. Nó còn là trách nhiệm và hành động cụ thể. Chính tình cảm sâu nặng này đã thôi thúc những người con xa quê hướng về, gửi gắm công sức và trí tuệ để xây dựng quê nhà ngày càng giàu đẹp hơn. Như nhà thơ từng viết, lòng yêu làng xóm chính là cơ sở để hình thành tình yêu Tổ quốc rộng lớn. Ngược lại, những ai sống vô tâm, quay lưng, thậm chí chê bai cội nguồn mình đã sinh ra, xem nhẹ văn hóa quê nhà, đều là những hành vi đáng lên án, bởi điều đó chứng tỏ họ đã tự cắt đứt sợi dây liên kết căn bản nhất của đời người.
Tóm lại, quê hương là di sản vô giá, là sức mạnh nội tại giúp con người sống có ý nghĩa và cao đẹp hơn. Là thế hệ hôm nay, chúng ta cần trân trọng những gì đã được trao tặng. Hãy cố gắng học tập, rèn luyện để mai sau có thể dùng tài năng của mình cống hiến cho sự phát triển của quê hương, để nơi chôn nhau cắt rốn luôn mãi là niềm tự hào.
Câu 1:
Thể thơ cua bài thơ trên là thể thơ năm chữ
Câu 2 :
Bài thơ là lời của người con nói với người mẹ về quê hương
Câu 3:
4 hình ảnh được dùng để mô tả về quê hương là: “ chùm khế ngọt ”, “ Con diều biếc / Tuổi thơ con thả trên đồng ” , “ Cầu tre nhỏ / Mẹ về nó lá nghiêng che”, “Vòng tay ấm / con nằm ngủ giữa mưa đêm”.
Nhận xét của em là những hình ảnh cụ thể , giản dị , thân thuộc , mang đậm chất đồng quê Việt Nam.Chúng không phải là những khái niệm hoá thành những vật thể , hành động , mùi vị , giúp người đọc dễ dàng cảm nhận và yêu quý quê hương từ những điều nhỏ bé nhất .
Câu 4:
Biên pháp tu từ chủ đạo và xuyên suốt bài thơ là phép so sánh :
Tác dụng:
+ Tạo cấu trúc và nhịp điệu: cấu trúc điệp ngữ “ Quê hương là …” tạo nên nhịp điệu đều đặn .
+ Làm rõ bản chất : tác giả dùng phép so sánh để liệt kê , định nghĩa quê hương bằng những hình ảnh cụ thể, hữu tình.
+ Tăng tính gợi cảm
Câu 5:
Suy nghĩ của em về hai câu thơ “Quê hương mỗi người chỉ một/ Như là chỉ một mẹ thôi ” là : Quê hương, ai cũng chỉ có một. Nó không chỉ là nơi ta sinh ra và lớn lên , mà còn là cả một phần tâm hồn , là những kí ức không thể nào quên. Mẹ là người yêu thương, che trở ta vô điều kiện , quê hương cũng vậy , luôn rang rộng vòng tay đón ta trr về ùu ta có đi đâu, về đâu .
Cuộc sống của chúng ta được dệt nên từ vô vàn trải nghiệm , những chuyến đi.mỗi hành trình đều mang những câu chuyện, những bai học và kỉ niệm đáng nhớ.Với tôi chuyến đi di tích lịch sử Xương Giang cùng lớp học cách đây không lâu là một dấu ấn khó phai , một lần nữa khắc sâu trong tôi niềm tự hào về truyền thống lịch sử hào hùng của dân tộc.
Trời bắt đầu vào hè , thời tiết mát mẻ ,trong veo, Xương Giang hiện lên ánh nắng dịu dàng của mùa hè . Ngay từ khi nhận thông báo về chuyến đi, cả lớp tôi không giấu nổi sự háo hức .Xương Giang , một cái tên gắn liền với những trang sử oai hùng , một minh chứng sống động cho tinh thần quật cường của cha ông trong công cuộc xây dung và giữ nước. Việc được trực tieep đặt chân đến mảnh đất này là một cơ hội quý báu để chúng tôi tìm hiểu, khám phá và thêm tình yêu lịch sử quê hương.
Buổi sáng hôm ấy, chúng tôi tập trung tại sân trường từ sớm. Tiếng cười nói rộn rã , xen lẫn sự mong chờ hiện rõ trên từng khuôn mặt. Chiếc xe lăn bánh, đưa chúng tôi rời xa những con đường quen thuộc của phố thị, tiền về Xương Giang, về những vị anh hùng đã làm nên chiến công hiển hách tại mảnh đất này. Khi xe dừng lại trước cổng di tích, chúng tôi âhnh chóng xuống xe , không giấu được sự choáng ngợp trước vẻ uy nghiêm và cổ kính của Xương Giang. Khác với những gì tôi tưởng tượng, khu di tích không chỉ là những tàn tích nhuộm màu ờii gian mà còn là một không gian xanh mát ,yên bình được bao quanh bởi những bức tường cổ kính vững trãi.
Đầu tiên chúng tôi được dẫn đến thành Xương Giang . Dù trải qua bao nhiêu năm tháng của lịch sử , những gì còn lại của thành vẫn toát lên vẻ vững trãi , kiên cố. Cô hướng dẫn viên đã chỉ cho chúng tôi xem những dấu tích còn lại của tường thành, những tàn tích của hào nước xưa. Chúng tôi lắng nghe với sự chăm chú , cố gắng hình dung ra hình ảnh hào hùng năm xưa, cha ông đã dũng cảm chiến đấu để bao vệ nefn độc lập. Cảm giác tự hào xen lẫn mỗi người, chúng tôi được đến tham đền thờ các vị anh hùng dân tộc.
Sau khi chuyến đi kết thúc chuyến đi , chúng tôi cảm thấy rất tự hào và biết on những người đã hi sinh và nằm xuống. Chuyến đi không chỉ là cơ hội để chúng tôi tìm hiểu về lịch sử mà còn là niềm tự hào trong sự tiếc nuối của chuyến đi về Xuơng Giang.
câu1: bài thơ " nhớ Huế quê tôi" được viết theo thể thơ: bảy chữ.
câu 2: những từ ngữ,hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là : Sông núi vươn dài , núi sông, cò bay thẳng cánh, đồng không , Huế quê tôi ở giữa lòng .thể hiện tình cảm gắn bó sâu sắc , Huế là nơi luôn hiện huu trong tâm trí tác giả.
câu 3: trong câu thơ này " nhuộm" mang sắc thái nghĩa biến đổi ,bao trùm , nhấn mạnh sự khốc liệt của chiến tranh."Bao lần máu đỏ nhuộm xanh" nó nhấn manh sự hi sinh to lớn, sự mất mát, đau thương của chiến tranh đã gây ra những người anh hùng đã nằm xuống và quê hương, đất nước.
câu 4:
Cảm hứng chủ đạo cua bài thơ là nỗi nhớ quê hương da diết và niềm tự hào về truyền thống đâu tranh , về sự hi sinh anh hùng của người dân Huế.
Cắn cứ vào :nhà tơ liên tục nhắc đến Huế với tình cảm "quê tôi"," ở giữa lòng người ","mang Huế theo " th ể hiện tình yêu sâu nặng, các hình ảnh về sông núi, giọng hò, con người Huế đều gi lên nỗi nhớ thương. Bài thơ còn ắcc hoạ hình ảnh những người con Huế hi sinh vì độc lập, tự do .
câu 5 :
Mạch cảm xúc của bài thơ được triển khai theo 1 trình tự hofi tưởng và tự hào về quê hương Huế, gắn liền với những kỉ niệm và truyền thống cách mạng.
khổ 1: mở đầu bang lời tình cảm khẳng định mãnh liệt, sâu đậm: Huế không xa xôi mà nằm" ở giữa lòng " tác giả, la su hoà quyện của sông núi và đồng không.
khổ 2 : cảm xúc chuyển sang những hồi tưởng gắn bó,gần gũi như sông hương, giọng hò mái đẩy , mang theo Hu ế vượt mọi không gian cách trở .
khổ 3 và 4: mạch cảm xúc vỡ oà thành niềm tự hào khi nghĩ về người con xứ Huế khieen cường, bất khuất, có " ý chí xông pha ", dấn thân" mở đường giải phóng ". Đặc biệt cảm xúc và trân trọng những hi sinh cao cả cho độc lập ,tự do.
khổ 5 : cảm xúc lắng đọng , trầm buồn khi nhắc đến những năm tháng đau thương,máu lửa của lịch sử Huế , nhưng vẫn ánh lên niềm hi vọng , khí thế chuyển mình của đất nước.
khổ 6:kết thúc bằng cảm xúc khắc khoải , nhớ thương quê mẹ, xen lẫn sự chờ mong , hoàn thành xứ mệnh.Mạch cảm xúc hồi tưởng – tự hào – trầm hùng – khắc khoải tạo nên bức chân dung tơ mộng nhưng cũng đầy bi tráng về mảnh đất và con người Huế.
câu 6 :
Những con người đã ngã xuống cho đôc lập tự do của tổ quốc là những anh hùng, những người con ưu tú đã hi sinh vì sương máu để thế hệ sau được sống hoà bình. Câu thơ " có bao người Huế không về nữa/ Gửi đá ven rừng chép chiến công " khiến tôi cảm thấy lòng nặng trĩu trước su mất mát to lớn ấy. Họ đã rời xa gia đình, quê hương, chôn chặt thanh xuân nơi chiến trường, chỉ còn lại những dấu ấn cua chiến công trên đá ven rừng, hay sự nâng đỡ âm thầm của đất mẹ nơi mộ phần . Đó là sự hi sinh vô cùng cao cả, đáng trân trọng và biết ơn.