Nguyễn Đức Cường
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ “Chốn quê” của Nguyễn Khuyến là một trong những tác phẩm tiêu biểu thể hiện tình yêu sâu nặng của nhà thơ đối với quê hương. Với giọng điệu nhẹ nhàng, mộc mạc cùng những hình ảnh gần gũi, bài thơ đã khắc họa bức tranh làng quê bình dị, thanh bình và thể hiện tâm hồn gắn bó tha thiết của tác giả với nơi chôn nhau cắt rốn. Trước hết, bài thơ gợi lên một không gian làng quê yên ả và quen thuộc. Những hình ảnh thiên nhiên hiện lên giản dị như ao nước, bờ tre, mái nhà, cánh đồng… tất cả tạo nên một bức tranh quê thanh bình và gần gũi. Qua cách miêu tả tinh tế của nhà thơ, cảnh vật hiện lên vừa chân thực vừa giàu cảm xúc. Thiên nhiên nơi thôn quê không chỉ đẹp mà còn gợi cảm giác ấm áp, thân thuộc, khiến người đọc cảm nhận được sự bình yên của cuộc sống nơi làng quê. Không chỉ miêu tả cảnh vật, bài thơ còn thể hiện tình cảm sâu sắc của tác giả đối với quê hương. Quê hương trong cảm nhận của Nguyễn Khuyến không phải là nơi xa lạ mà là nơi gắn bó với bao kỉ niệm của cuộc đời. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay, chốn quê vẫn luôn là nơi bình yên để con người tìm về. Qua những câu thơ mộc mạc, ta cảm nhận được tình yêu quê hương chân thành và tha thiết của nhà thơ. Đó là tình cảm xuất phát từ sự gắn bó lâu dài với mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên. Bên cạnh đó, bài thơ còn thể hiện tâm hồn thanh cao, giản dị của Nguyễn Khuyến. Ông vốn là một nhà nho từng làm quan nhưng sau đó cáo quan về quê sống ẩn dật. Chính vì vậy, chốn quê trong thơ ông không chỉ là nơi ở mà còn là nơi để ông tìm lại sự thanh thản trong tâm hồn. Cuộc sống nơi thôn dã tuy đơn sơ nhưng lại mang đến cho con người cảm giác bình yên và tự do. Qua đó, nhà thơ như gửi gắm suy nghĩ rằng giá trị của cuộc sống không nằm ở sự giàu sang hay danh lợi, mà ở sự bình yên và thanh sạch trong tâm hồn. Về nghệ thuật, bài thơ gây ấn tượng bởi ngôn ngữ giản dị, giàu hình ảnh và giọng điệu nhẹ nhàng. Cách sử dụng từ ngữ mộc mạc, gần gũi với đời sống giúp cho bức tranh làng quê hiện lên tự nhiên và chân thực. Bên cạnh đó, sự kết hợp giữa miêu tả cảnh vật và bộc lộ cảm xúc đã làm cho bài thơ vừa có giá trị tả cảnh vừa giàu ý nghĩa biểu cảm. Tóm lại, “Chốn quê” là một bài thơ giàu cảm xúc thể hiện tình yêu tha thiết của Nguyễn Khuyến đối với quê hương. Qua những hình ảnh giản dị và giọng thơ chân thành, tác giả đã vẽ nên một bức tranh làng quê bình yên, đồng thời bộc lộ tâm hồn thanh cao và tình cảm sâu nặng với nơi mình gắn bó. Bài thơ không chỉ giúp người đọc cảm nhận vẻ đẹp của làng quê Việt Nam mà còn nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng và yêu quý quê hương của mình.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Tự sự. Câu 2. Truyện được kể theo ngôi thứ nhất (nhân vật “tôi”). Câu 3. Chủ đề của văn bản: Tình cảm gia đình ấm áp, sự quan tâm yêu thương của cha mẹ dành cho con và tình cảm của con đối với cha mẹ. Câu 4. Từ ngữ địa phương: đậu phộng. Từ ngữ toàn dân tương ứng: lạc. Câu 5. Chi tiết đó cho thấy nhân vật “tôi” rất yêu thương và quan tâm đến mẹ, không muốn mẹ buồn nên cố gắng ăn hết tô canh bí đỏ dù bản thân đã ngán. Điều này thể hiện sự hiếu thảo và tình cảm chân thành của người con dành cho mẹ. Câu 6. (Đoạn văn 5–7 câu) Tình cảm gia đình có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi con người. Gia đình là nơi chúng ta được sinh ra, lớn lên và luôn nhận được sự yêu thương, che chở. Nhờ có tình cảm của cha mẹ và người thân, mỗi người có thêm động lực để cố gắng trong học tập và cuộc sống. Gia đình cũng là nơi ta tìm về khi gặp khó khăn hay buồn bã. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng, giữ gìn và vun đắp tình cảm gia đình. Chỉ khi có một mái ấm yêu thương, con người mới cảm thấy hạnh phúc và vững vàng hơn trong cuộc sống.
câu 1
làm
Bài thơ "Bài học đầu cho con" của Đỗ Trung Quân như một lời ru êm dịu, đưa tâm hồn em trở về với cội nguồn yêu thương, giản dị của quê hương Việt Nam. Những hình ảnh thân thuộc như "Cánh đồng", "Cái cò, cái vạc, cái nông dân", "Con đò", "Bến nước" không chỉ là cảnh vật mà còn chứa đựng cả hồn cốt dân tộc, cả tình yêu và sự gắn bó sâu sắc. Em nhận ra rằng, bài học đầu tiên, quan trọng nhất, chính là tình yêu Tổ quốc, yêu những gì bình dị nhất của quê hương mình. Đó là bài học về lòng biết ơn, về sự trân trọng những giá trị truyền thống, về ý thức giữ gìn bản sắc văn hóa. Em cảm thấy mình cần phải học tập, rèn luyện để trở thành người có ích, góp phần xây dựng và phát triển quê hương, đất nước, để những giá trị thiêng liêng ấy mãi mãi xanh tươi như cánh đồng lúa, như dòng sông quê hương, như lời ru của mẹ.
câu2
làm
Quê hương là nơi mỗi con người được sinh ra, lớn lên và gắn bó bằng những kỉ niệm sâu nặng nhất. Qua bài thơ “Bài học đầu cho con” của Đỗ Trung Quân, ta càng thấm thía hơn ý nghĩa thiêng liêng của quê hương trong cuộc đời mỗi người.
Quê hương trước hết là cội nguồn yêu thương. Đó là nơi có mái nhà nhỏ, có cha mẹ tảo tần, có lời ru êm đềm theo ta suốt những năm tháng tuổi thơ. Những hình ảnh quen thuộc như dòng sông, con đò, cánh đồng, lũy tre… không chỉ là cảnh vật bình dị mà còn là một phần máu thịt trong tâm hồn con người. Quê hương nuôi dưỡng ta cả về thể xác lẫn tâm hồn, dạy ta những bài học đầu tiên về tình yêu thương, lòng nhân ái và cách làm người.
Không chỉ vậy, quê hương còn là điểm tựa tinh thần vững chắc. Dù đi đâu, làm gì, con người vẫn luôn mang theo hình bóng quê nhà. Khi thành công, quê hương là niềm tự hào; khi thất bại, quê hương là nơi dang rộng vòng tay chở che. Như trong bài thơ, quê hương được nhắc đến như một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: quê hương là điều không bao giờ được phép quên lãng.
Hơn thế nữa, tình yêu quê hương còn là nền tảng để hình thành tình yêu đất nước. Yêu quê hương từ những điều nhỏ bé nhất sẽ giúp con người sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng quá khứ, giữ gìn truyền thống và góp phần xây dựng tương lai. Người biết yêu quê hương là người biết sống nghĩa tình, thủy chung và có lý tưởng.
Tóm lại, quê hương có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với cuộc đời mỗi con người. Đó không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, hình thành nhân cách và neo giữ những giá trị thiêng liêng nhất. Mỗi chúng ta cần trân trọng, gìn giữ và bồi đắp tình yêu quê hương như một phần không thể thiếu của cuộc sống.
câu 1
làm
Bài thơ "Bài học đầu cho con" của Đỗ Trung Quân như một lời ru êm dịu, đưa tâm hồn em trở về với cội nguồn yêu thương, giản dị của quê hương Việt Nam. Những hình ảnh thân thuộc như "Cánh đồng", "Cái cò, cái vạc, cái nông dân", "Con đò", "Bến nước" không chỉ là cảnh vật mà còn chứa đựng cả hồn cốt dân tộc, cả tình yêu và sự gắn bó sâu sắc. Em nhận ra rằng, bài học đầu tiên, quan trọng nhất, chính là tình yêu Tổ quốc, yêu những gì bình dị nhất của quê hương mình. Đó là bài học về lòng biết ơn, về sự trân trọng những giá trị truyền thống, về ý thức giữ gìn bản sắc văn hóa. Em cảm thấy mình cần phải học tập, rèn luyện để trở thành người có ích, góp phần xây dựng và phát triển quê hương, đất nước, để những giá trị thiêng liêng ấy mãi mãi xanh tươi như cánh đồng lúa, như dòng sông quê hương, như lời ru của mẹ.
câu2
làm
Quê hương là nơi mỗi con người được sinh ra, lớn lên và gắn bó bằng những kỉ niệm sâu nặng nhất. Qua bài thơ “Bài học đầu cho con” của Đỗ Trung Quân, ta càng thấm thía hơn ý nghĩa thiêng liêng của quê hương trong cuộc đời mỗi người.
Quê hương trước hết là cội nguồn yêu thương. Đó là nơi có mái nhà nhỏ, có cha mẹ tảo tần, có lời ru êm đềm theo ta suốt những năm tháng tuổi thơ. Những hình ảnh quen thuộc như dòng sông, con đò, cánh đồng, lũy tre… không chỉ là cảnh vật bình dị mà còn là một phần máu thịt trong tâm hồn con người. Quê hương nuôi dưỡng ta cả về thể xác lẫn tâm hồn, dạy ta những bài học đầu tiên về tình yêu thương, lòng nhân ái và cách làm người.
Không chỉ vậy, quê hương còn là điểm tựa tinh thần vững chắc. Dù đi đâu, làm gì, con người vẫn luôn mang theo hình bóng quê nhà. Khi thành công, quê hương là niềm tự hào; khi thất bại, quê hương là nơi dang rộng vòng tay chở che. Như trong bài thơ, quê hương được nhắc đến như một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: quê hương là điều không bao giờ được phép quên lãng.
Hơn thế nữa, tình yêu quê hương còn là nền tảng để hình thành tình yêu đất nước. Yêu quê hương từ những điều nhỏ bé nhất sẽ giúp con người sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng quá khứ, giữ gìn truyền thống và góp phần xây dựng tương lai. Người biết yêu quê hương là người biết sống nghĩa tình, thủy chung và có lý tưởng.
Tóm lại, quê hương có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với cuộc đời mỗi con người. Đó không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, hình thành nhân cách và neo giữ những giá trị thiêng liêng nhất. Mỗi chúng ta cần trân trọng, gìn giữ và bồi đắp tình yêu quê hương như một phần không thể thiếu của cuộc sống.
làm
Cuộc sống ngày càng phát triển khiến con người trở nên lạnh lùng với những điều quen thuộc, gần gũi, trước hết là bản thân sau đó là gia đình, xã hội, đó là biểu hiện của lối sống “không chịu trách nhiệm” đáng bị chỉ trích và lên án. Ngược lại với những người sống có ý thức trách nhiệm, họ luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ học tập. Trong gia đình, họ luôn thực hiện đúng trách nhiệm của một người con hiếu thảo với ông bà, cha mẹ. Trong xã hội, họ là những công dân mẫu mực, có ý thức bảo vệ môi trường, giúp đỡ người khác khi gặp khó khăn và chỉ trích những hành vi tiêu cực gây ảnh hưởng xấu. Bên cạnh đó, là những người sống không chịu trách nhiệm. Biểu hiện của lối sống không chịu trách nhiệm là việc sống thản nhiên với chính bản thân. Học sinh, sinh viên không quan tâm đến học tập, mà chỉ quan tâm đến việc chơi điện tử, tham gia vào các vấn đề xã hội tiêu cực, dẫn đến sự suy thoái của đạo đức và phẩm chất con người. Các trang báo điện tử thường xuyên đăng tin về các trường hợp trẻ em bị bỏ rơi, bạo hành cha mẹ hoặc đuổi cha mẹ ra khỏi nhà. Đó là những người không chịu trách nhiệm với cha mẹ - những người đã sinh ra họ. Những lối sống đó hoàn toàn không tuân thủ chuẩn mực đạo đức xã hội. Trách nhiệm của cha mẹ là phải nuôi dạy con cái trở thành người có ích và trách nhiệm của con cái là phải báo hiếu và chăm sóc cha mẹ. Nếu ai đó vi phạm quy luật này, sẽ bị xã hội chỉ trích. Có lẽ những người đó mải mê theo đuổi danh vọng, tiền bạc mà đánh mất chính mình, mất đi những điều thân thuộc nhất, đó là gia đình, cha mẹ. Họ sống ích kỷ và thờ ơ với mọi thứ xung quanh. Cuối cùng, họ sẽ gặt hái được gì? Chỉ là sự thờ ơ và coi thường từ những người thân thiết với họ và từ xã hội, và rồi họ cũng sẽ không có gì trong tay khi họ bị bỏ rơi.
Lối sống không chịu trách nhiệm còn được thể hiện rộng rãi hơn trong việc chúng ta không quan tâm đến người xung quanh và gây tổn hại cho môi trường. Khi gặp một người già đang qua đường, bạn không chịu giúp đỡ dù có thể. Khi gặp một người cần 5 nghìn đồng để đi xe buýt vì đã mất ví, bạn quay lưng đi mà không nói một lời. Bạn ăn kem xong thì vứt vỏ ra đường. Dù là người cuối cùng ra khỏi lớp nhưng bạn vẫn không tắt đèn vì cho rằng đó không phải là việc của mình,... Có rất nhiều hành động khác thể hiện lối sống không chịu trách nhiệm. Những người có suy nghĩ và lối sống như vậy sẽ tạo ra văn hóa ứng xử không tốt, ảnh hưởng đến mọi người xung quanh. Là người không chịu trách nhiệm, bạn sẽ không thể thể hiện được trách nhiệm công dân khi sống trong xã hội và sẽ không bao giờ nhận được sự giúp đỡ từ người khác, và bạn sẽ nhanh chóng bị cô lập. Mỗi người chúng ta cần nhận thức đúng về suy nghĩ và lối sống có trách nhiệm. Bởi xã hội là một chuỗi mối quan hệ, chúng ta không thể sống một mình mà phải phụ thuộc vào nhau. Để khẳng định giá trị bản thân, trước hết bạn phải sống có trách nhiệm với chính mình bằng cách nỗ lực hoàn thiện bản thân, dám làm, dám chịu và luôn làm điều có ích, sau đó bạn phải có trách nhiệm với gia đình, luôn yêu thương, kính trọng ông bà, cha mẹ và làm tốt bổn phận của một người con. Đối với xã hội, bạn cần ý thức bảo vệ môi trường, giữ gìn của công và sẵn sàng giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn.
Chỉ như vậy, bạn mới trở thành một công dân tốt và cuộc sống của bạn mới mang ý nghĩa.
làm
Cuộc sống ngày càng phát triển khiến con người trở nên lạnh lùng với những điều quen thuộc, gần gũi, trước hết là bản thân sau đó là gia đình, xã hội, đó là biểu hiện của lối sống “không chịu trách nhiệm” đáng bị chỉ trích và lên án. Ngược lại với những người sống có ý thức trách nhiệm, họ luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ học tập. Trong gia đình, họ luôn thực hiện đúng trách nhiệm của một người con hiếu thảo với ông bà, cha mẹ. Trong xã hội, họ là những công dân mẫu mực, có ý thức bảo vệ môi trường, giúp đỡ người khác khi gặp khó khăn và chỉ trích những hành vi tiêu cực gây ảnh hưởng xấu. Bên cạnh đó, là những người sống không chịu trách nhiệm. Biểu hiện của lối sống không chịu trách nhiệm là việc sống thản nhiên với chính bản thân. Học sinh, sinh viên không quan tâm đến học tập, mà chỉ quan tâm đến việc chơi điện tử, tham gia vào các vấn đề xã hội tiêu cực, dẫn đến sự suy thoái của đạo đức và phẩm chất con người. Các trang báo điện tử thường xuyên đăng tin về các trường hợp trẻ em bị bỏ rơi, bạo hành cha mẹ hoặc đuổi cha mẹ ra khỏi nhà. Đó là những người không chịu trách nhiệm với cha mẹ - những người đã sinh ra họ. Những lối sống đó hoàn toàn không tuân thủ chuẩn mực đạo đức xã hội. Trách nhiệm của cha mẹ là phải nuôi dạy con cái trở thành người có ích và trách nhiệm của con cái là phải báo hiếu và chăm sóc cha mẹ. Nếu ai đó vi phạm quy luật này, sẽ bị xã hội chỉ trích. Có lẽ những người đó mải mê theo đuổi danh vọng, tiền bạc mà đánh mất chính mình, mất đi những điều thân thuộc nhất, đó là gia đình, cha mẹ. Họ sống ích kỷ và thờ ơ với mọi thứ xung quanh. Cuối cùng, họ sẽ gặt hái được gì? Chỉ là sự thờ ơ và coi thường từ những người thân thiết với họ và từ xã hội, và rồi họ cũng sẽ không có gì trong tay khi họ bị bỏ rơi.
Lối sống không chịu trách nhiệm còn được thể hiện rộng rãi hơn trong việc chúng ta không quan tâm đến người xung quanh và gây tổn hại cho môi trường. Khi gặp một người già đang qua đường, bạn không chịu giúp đỡ dù có thể. Khi gặp một người cần 5 nghìn đồng để đi xe buýt vì đã mất ví, bạn quay lưng đi mà không nói một lời. Bạn ăn kem xong thì vứt vỏ ra đường. Dù là người cuối cùng ra khỏi lớp nhưng bạn vẫn không tắt đèn vì cho rằng đó không phải là việc của mình,... Có rất nhiều hành động khác thể hiện lối sống không chịu trách nhiệm. Những người có suy nghĩ và lối sống như vậy sẽ tạo ra văn hóa ứng xử không tốt, ảnh hưởng đến mọi người xung quanh. Là người không chịu trách nhiệm, bạn sẽ không thể thể hiện được trách nhiệm công dân khi sống trong xã hội và sẽ không bao giờ nhận được sự giúp đỡ từ người khác, và bạn sẽ nhanh chóng bị cô lập. Mỗi người chúng ta cần nhận thức đúng về suy nghĩ và lối sống có trách nhiệm. Bởi xã hội là một chuỗi mối quan hệ, chúng ta không thể sống một mình mà phải phụ thuộc vào nhau. Để khẳng định giá trị bản thân, trước hết bạn phải sống có trách nhiệm với chính mình bằng cách nỗ lực hoàn thiện bản thân, dám làm, dám chịu và luôn làm điều có ích, sau đó bạn phải có trách nhiệm với gia đình, luôn yêu thương, kính trọng ông bà, cha mẹ và làm tốt bổn phận của một người con. Đối với xã hội, bạn cần ý thức bảo vệ môi trường, giữ gìn của công và sẵn sàng giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn.
Chỉ như vậy, bạn mới trở thành một công dân tốt và cuộc sống của bạn mới mang ý nghĩa.
Bài làm
Thông thường, sau những ngày tháng học tập và lao động mệt mỏi, con người thường tìm đến những chuyến du lịch để tìm lại sự cân bằng, thư thái. Đối với em, chuyến du lịch với trường lớp là những kỷ niệm và hành trang đáng nhớ. Đến tận bây giờ, em vẫn không thể nào quên được chuyến du lịch vui vẻ và bổ ích ấy.
Nhân ngày nghỉ 20/11, trường em đã tổ chức một chuyến đi du lịch ở khu K9 và Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam tại Hà Nội. Cả lớp và cô giáo chủ nhiệm ai cũng vui bởi vì sau kỳ thi căng thẳng chúng em sẽ có những giây phút vui chơi và nô đùa cùng nhau. Tất cả lịch trình và địa điểm em chúng em đều đã nắm rõ, chắc hẳn chuyến du lịch sẽ rất vui và bổ ích.
Buổi tối hôm ấy, em đã rất hồi hộp và chờ đợi chuyến du lịch ngày hôm sau. Những thực phẩm và dụng cụ cần thiết em đã chuẩn bị rất kĩ. Hôm sau, em thức dậy vào lúc 5 giờ để vệ sinh cá nhân, mọi thứ đã sẵn sàng. Đúng 5:30, chúng em bắt đầu đến trường tập trung, chiếc xe du lịch đã đến đón chúng em, cuộc hành trình đã bắt đầu.
Ngồi trên xe, chúng em trò chuyện với nhau rất vui và dự đoán về chuyến du lịch sắp tới. Hướng dẫn viên du lịch của chúng em là anh Tuấn – một người rất vui tính và thân thiện. Chú đang nói cho chúng em nghe rất nhiều câu chuyện về địa điểm du lịch của lớp, bên cạnh đó, chúng em còn được thư giãn bằng một trò chơi mà anh Tuấn đã đưa ra, đó chính là “Lắng nghe và ghi nhớ” . Khi nghe chú thuyết trình về địa điểm du lịch, chúng em phải ghi nhớ, những ý chính, rồi khi được chú hỏi lại, bạn nào trả lời đúng sẽ được nhận quà. Em thấy đây là một trò chơi rất bổ ích, giúp chúng em ghi nhớ và có thêm nhiều hiểu biết về những địa điểm du lịch mà chú đã hướng dẫn.
Cuối cùng cũng đến nơi, khung cảnh ở đây thật tuyệt làm sao! Những đồi núi hùng vĩ, cây cối trên núi thì xanh tươi mượt mà, những làn gió lướt nhẹ làm cho chúng đung đưa như đang rì rầm trò chuyện. Chúng em được ghé thăm khu di tích lịch sử K9, ở đó có rất nhiều binh sĩ, các chú trông rất oai phong và trang trọng. Cô giáo chủ nhiệm lớp và anh Tuấn đã dẫn chúng em đến tham quan ngôi nhà xưa của Bác Hồ, ngôi nhà thật đẹp và đã được sửa sang lại. Sau khi tham quan các khu di tích lịch sử, tất cả các bạn trong lớp đều cảm thấy đói nên chúng em được đi ăn trưa và nghỉ ngơi. Chúng em được dẫn đến nhà hàng “Quê Hương” để ăn trưa, đồ ăn ở đây rất ngon và đầy đủ chất dinh dưỡng. Sau khi ăn trưa, cả lớp được anh Tuấn dẫn đến một địa điểm để mua quà lưu niệm và các món đồ ăn vặt, em đã mua một vài món quà xinh xinh để mang về tặng cho gia đình. Sau khi ăn nhẹ và mua quà, chúng em trở về khách sạn đã được thuê để nghỉ trưa kết thúc một buổi sáng thật vui và ý nghĩa.
Một buổi chiều đẹp trời lại đến, lớp chúng em lại được tham quan một địa điểm nữa đó chính là “ Làng văn hóa các dân tộc Việt Nam”. Vừa đến nơi, chúng em đã được chụp một bức ảnh kỉ niệm. Vào tham quan tháp Chăm, Đền Cổ và một số ngôi nhà của người dân tộc khác. Đi một vòng quanh khu di tích, chúng em đã dừng chân ở một bãi cỏ trống rất xanh và rộng, trên bãi cỏ đó có những đồ dùng cần thiết để cho chúng em chơi – thì ra là cô giáo và anh Tuấn đã chuẩn bị. Mỗi tổ sẽ tham gia một trò chơi, đội nào thắng cuộc sẽ giành được những món quà. Mọi người ai cũng chơi thật hào hứng và vui vẻ.
Chẳng mấy mà đã kết thúc một ngày, chúng em phải trở về nhà. Trước khi lên xe, anh Tuấn đã chào tạm biệt chúng em và chúc lớp có thật nhiều thành tích cao trong học tập. Thế là một chuyến du lịch bổ ích đã khép lại, hôm ấy, phải rất muộn em mới về đến nhà. Em đã kể cho mọi người nghe về chuyến du lịch rất vui của mình cùng với các bạn, qua đây em cảm thấy mình trưởng thành và có thêm được nhiều những kiến thức bổ ích. Hi vọng rằng trong tương lai em sẽ có thêm nhiều chuyến du lịch như vậy cùng với các bạn trong lớp.
Chuyến đi đó đã giúp chúng em của mở rộng tầm hiểu biết của mình, thêm nữa còn tăng thêm tình đoàn kết giữa các bạn trong lớp với nhau. Tất cả sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp in dấu trong tâm trí của mỗi thành viên trong lớp. Đối với bản thân em, đây là một chuyến hành trình cũng như một lần trải nghiệm đáng nhớ nhớ mà không bao giờ em quên.
Bài làm
Trong hành trình khám phá những di tích lịch sử của đất nước, chuyến đi về nguồn tại Đền Xương Giang đã để lại trong tôi những ấn tượng và cảm xúc khó phai. Nằm giữa lòng thành phố Bắc Giang, khu di tích lịch sử chiến thắng Xương Giang không chỉ là một công trình kiến trúc uy nghiêm mà còn là minh chứng sống động cho một thời kỳ hào hùng của dân tộc.
Sáng hôm ấy, không khí trên xe đầy ắp tiếng nói cười và sự háo hức của cả lớp. Chúng tôi ai nấy đều mong chờ được tận mắt chứng kiến nơi đã làm nên chiến công vang dội trong lịch sử. Đặt chân đến khu di tích, một không gian rộng lớn, linh thiêng hiện ra trước mắt. Nổi bật giữa khuôn viên xanh mát là Đền Xương Giang, với kiến trúc độc đáo, uy nghi nhưng vẫn toát lên vẻ trang trọng, cổ kính.
Chúng tôi được lắng nghe thuyết minh viên kể về lịch sử Thành Xương Giang, do quân Minh xây dựng vào thế kỷ XV, trở thành một pháo đài kiên cố án ngữ con đường huyết mạch của chúng. Cô kể về cuộc khởi nghĩa Lam Sơn oanh liệt, dưới sự lãnh đạo của Lê Lợi và Nguyễn Trãi, đã làm nên chiến thắng Chi Lăng - Xương Giang vang dội năm 1427. Những câu chuyện về sự dũng cảm, mưu trí của quân dân Đại Việt khiến chúng tôi cảm thấy vô cùng tự hào và xúc động. Chiến thắng này không chỉ là đỉnh cao của nghệ thuật quân sự “lấy ít địch nhiều, lấy yếu thắng mạnh” mà còn chấm dứt 20 năm đô hộ tàn bạo của nhà Minh, mở ra một kỷ nguyên mới cho dân tộc.
Đặc biệt, bên trong đền, chúng tôi được chiêm ngưỡng những di vật, hình ảnh tái hiện lại trận chiến năm xưa. Tôi tưởng tượng ra cảnh các chiến sĩ Lam Sơn với ý chí quyết tử, không ngại gian khổ, hiểm nguy, đã chiến đấu kiên cường để giành lại độc lập cho Tổ quốc. Mỗi hiện vật đều mang trong mình một câu chuyện lịch sử, nhắc nhở chúng tôi về sự hy sinh cao cả của cha ông.
Sau khi thăm viếng đền, chúng tôi cùng nhau dâng hương tưởng niệm, bày tỏ lòng thành kính và biết ơn sâu sắc đến các bậc tiền nhân. Không gian thiêng liêng và trang trọng khiến mọi người đều trở nên tĩnh lặng, suy tư. Chuyến đi không chỉ là dịp để chúng tôi ôn lại lịch sử mà còn là cơ hội để gắn kết tình bạn, cùng nhau chia sẻ những cảm xúc và bài học quý giá.
Kết thúc chuyến tham quan, chúng tôi ra về với thật nhiều kỷ niệm và kiến thức bổ ích. Đền Xương Giang đã gieo vào lòng tôi niềm tự hào về truyền thống bất khuất của dân tộc và ý thức trách nhiệm phải gìn giữ, phát huy những giá trị lịch sử cao đẹp đó. Tôi nhận ra rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của bao thế hệ đi trước. Chuyến đi đã tiếp thêm động lực để tôi nỗ lực học tập và rèn luyện, xứng đáng với những gì cha ông đã gây dựng.
Câu 1:
Bài thơ " Nhớ Huế quê tôi " được viết theo thể thơ bảy chữ
Câu 2:
Những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là: "đèo cao nắng tắt," "giọng hò mái đẩy," "sông Hương lướt đỉnh đèo," và "buồm phá Tam Giang"
Câu 3:
Nghĩa của từ " nhuộm " trong dòng thơ " Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh " là:
-Nghĩa đen: "Nhuộm" là làm cho vật khác thấm màu, đổi màu.
-Sắc thái nghĩa trong câu thơ: Từ "nhuộm" được dùng với nghĩa chuyển, gợi lên sự mất mát, đau thương, sự đổ máu, hy sinh to lớn và dữ dội. Màu "máu đỏ" không chỉ đơn thuần là màu sắc mà còn là sự sống, là sinh mệnh đã ngã xuống, hòa quyện, thấm đẫm vào màu "đồng xanh" (màu của quê hương, của sự sống, của hòa bình).
Từ đó, nó khắc họa sâu sắc cái giá phải trả bằng máu xương của bao thế hệ người dân Huế, những người đã chiến đấu vì độc lập, tự do của quê hương.
Câu 4:
Cảm hứng chủ đạo: Tình yêu quê hương tha thiết và niềm tự hào sâu sắc về truyền thống đấu tranh bất khuất, kiên cường của con người và mảnh đất Huế.
-Căn cứ xác định:
+Tình cảm cá nhân: Nhan đề "Nhớ Huế quê tôi" và hình ảnh "Huế quê tôi ở giữa lòng" (khổ 1), "mang Huế theo" (khổ 2) thể hiện sự gắn bó, khắc khoải. Niềm tự hào về truyền thống cách mạng: Bài thơ ngợi ca những người con Huế "thức mãi chí xông pha", "Mở đường giải phóng về quê mẹ", sự hy sinh cao cả ("máu đỏ nhuộm đồng xanh", "Gửi đá ven rừng chép chiến công").
Câu 5:
Mạch cảm xúc của bài thơ "Nhớ Huế quê tôi" là từ nỗi nhớ hiện tại về Huế xa xôi, đến hồi tưởng về quá khứ với những kỷ niệm đẹp, và kết thúc bằng niềm tự hào về truyền thống dân tộc qua hình ảnh con người và quê hương.
Câu 6:
Hai câu thơ "Có bao người Huế không về nữa / Gửi đá ven rừng chép chiến công" đã vẽ nên một bức tranh đầy bi tráng về sự hy sinh của những người con xứ Huế cho nền độc lập, tự do của dân tộc. Họ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, và chỉ còn những tảng đá ven rừng kia là minh chứng cho một thời oanh liệt. Hình ảnh này khiến em xúc động và càng thêm trân trọng sự hy sinh cao cả ấy. Là thế hệ trẻ, chúng em ý thức được trách nhiệm của mình là phải sống sao cho xứng đáng với những gì cha ông đã đánh đổi. Chúng em sẽ không ngừng học tập, rèn luyện, giữ gìn và phát huy những truyền thống tốt đẹp của dân tộc, để những chiến công lẫy lừng ấy không bao giờ bị quên lãng, và để thế hệ tương lai sẽ không bao giờ phải chứng kiến những mất mát tương tự.