Nguyễn Đăng Dũng
Giới thiệu về bản thân
bài làm
Nguyễn Khuyến đã có một thời gian dài gắn bó với chốn quan trường, phục vụ cho dân cho nước. Song ông sớm từ bỏ chốn danh lợi thị phi do bất mãn với chính quyền để về quê ở ẩn. Với tư cách là một người trong cuộc ông thấu hiểu với nỗi vất vả, khốn khó của người dân dưới ách áp bức của thực dân phong kiến. Bài thơ Chốn quê được sáng tác với cảm hứng như thế. Toàn bài thơ là nỗi lòng của ông về cuộc sống khốn khổ trăm đường của nhân dân, ông thương cảm, xót xa cho những cảnh bất hạnh quần quật quanh năm mà đói nghèo vẫn đeo bám.
Thật ra đề tài về cuộc sống khốn khó của người nông dân trước cách mạng tháng tám không hiếm. Phải nói rất nhiều, những tác phẩm truyện ngắn hiện thực của Nguyễn Công Hoan, Phạm Duy Tốn, những bài thơ của nhiều tác giả khác cùng thời với Nguyễn Khuyến đều đã phản ánh rất nhiều. Song đến với bài thơ Chốn quê của Nguyễn Khuyến chúng ta thấy một màu sắc rất riêng. Ông khai thác trên nền đề tài vốn đã cũ để thổi vào đó luồng gió mới. Cũng là cảnh khổ, cái đói nghèo, cái sự khốn cùng của nhân dân nhưng lại được Nguyễn Khuyến diễn tả một cách nhẹ nhàng, thấm thía. Với những thi liệu rất gần gũi, quen thuộc bài thơ đã mở ra một không khí của chốn làng quê, tuy đói nghèo nhưng vẫn không túng quẫn. Đó là cái nhìn trân trọng của nhà thơ với số phận của những người nông dân trước cách mạng:
Mấy năm làm ruộng vẫn chân thua,
Chiêm mất đằng chiêm, mùa mất mùa.
Phần thuế quan Tây, phần trả nợ,
Nửa công đứa ở, nửa thuê bò.
Những câu thơ như là ông đang nói hộ nỗi niềm của những người nông dân nghèo khổ trong xã hội. Họ như đang ngồi lại với nhau để bộc bạch sự khốn khó của mình. Đó là những cảnh nghèo vất vả trong nhiều năm, bán mặt cho đất bán lưng cho trời vẫn chẳng ăn thua nghĩa là công cốc, chả bỏ ra được gì. Bởi đâu do như vậy? Chẳng phải do người lao động không cố gắng mà vì rất nhiều lý do chủ quan và khách quan khác. Thứ nhất là do mùa màng thất bát, thời tiết không ủng hộ. Thứ hai là do thuế sưu quá nặng, thuế để nộp quan tây, thuế để nộp địa chủ. Thứ ba là công thuê mướn người làm nửa công cho đứa ở, nửa công thuê bò làm ruộng… thành thử trừ tất cả đi người nông dân chẳng còn lại là bao. Cả một mùa vất vả một nắng hai sương ngoài ruộng đồng, thứ họ nhận lại được chẳng đáng với công sức đã bỏ ra. Phép đối và liệt kê đã được sử dụng rất chuẩn chỉnh thể hiện những khó khăn chồng chất khó khăn của người lao động. Đồng thời cũng thể hiện thái độ trân trọng, cảm thông của nhà thơ với những lo toan của người nông dân.
Sớm trưa dưa muối cho qua bữa,
Chợ búa trầu chè chẳng dám mua.
Cần kiệm thế mà không khá nhỉ,
Bao giờ cho biết khỏi đường lo?
Bốn câu thơ cuối là tiếng thở dài của người lao động. Vì cuộc sống vất vả, khốn khó nên họ đã tằn tiện tiết kiệm từng đồng hào. Bữa ăn đạm bạc chẳng có gì “sớm trưa dưa muối” để cho qua bữa, những thú vui giản dị như trầu chè cũng chẳng dám mua. Mọi thứ đã tiết kiệm hết mức có thể ấy thế mà đời sống vẫn chẳng thay đổi, chẳng khấm khá hơn được.
Câu thơ cuối khép lại bài thơ bằng một câu hỏi tu từ “Bao giờ cho biết khỏi đường lo?” đầy tâm trạng của người lao động. Bao giờ cho hết đường lo đây, nếu xã hội vẫn bất công, chế độ thực dân phong kiến vẫn đàn áp như bây giờ thì đời sống của người nông dân sẽ chẳng bao giờ tốt hơn được.
Bài thơ miêu tả cảnh sống khốn khó của người nông dân bằng ngòi bút chân thực. Nhà thơ như sống cùng với họ, thấu hiểu tâm trạng và nỗi niềm của họ, nói thay nỗi lòng của họ bằng một giọng thơ ngậm ngùi, chua xót. Qua đó chúng ta cũng hiểu thêm về con người Nguyễn Khuyến, một nhà thơ của làng quê Việt Nam, luôn sống và thấu hiểu người dân bằng tất cả tấm lòng của mình.
Câu 1: tự sự
Câu 2: ngôi kể thứ nhất
Câu 3: tình mẫu tử, tình cảm gia đình
Câu 4: tự địa phương: đậu phộng
Từ toàn dân tương ứng: lạc
Câu 5: tình yêu thương, sự hiếu thảo và thấu hiểu sâu sắc
Câu 6:Tình cảm gia đình là món quà thiêng liêng và là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất trong cuộc đời mỗi con người. Đó là nơi chứa đựng tình yêu thương vô điều kiện, sự bao dung và che chở mà không bất cứ nơi nào có thể thay thế được. Khi đối mặt với những giông bão hay thất bại ngoài xã hội, gia đình luôn là "bến đỗ" bình yên nhất để chúng ta trở về tìm lại sự an ủi và động lực. Hơn thế nữa, tình cảm ấm áp từ cha mẹ, người thân còn là mạch nguồn nuôi dưỡng tâm hồn, giúp chúng ta hoàn thiện nhân cách và biết sống yêu thương hơn. Vì vậy, mỗi người cần phải biết trân trọng, nâng niu và dành thời gian quan tâm, chăm sóc để ngọn lửa yêu thương trong gia đình luôn bền chặt.
Câu 1:Bài thơ không chỉ là lời nhắn nhủ nhẹ nhàng của người cha về tình yêu thương gia đình, mà còn mở rộng ra tình yêu quê hương, thiên nhiên. Hình ảnh "cái cò", "cái vạc", "cái nông" hay "mẹ", "cha", "quê hương" đều rất đỗi thân thuộc, gần gũi với tuổi thơ mỗi người. Tác giả đã khéo léo lồng ghép những triết lý sống giản dị nhưng sâu sắc, nhắc nhở về cội nguồn, về sự biết ơn và trân trọng những giá trị truyền thống. Đọc bài thơ, người đọc không khỏi xúc động trước tình cảm chân thành, ấm áp và những bài học làm người đầu tiên mà người cha muốn truyền đạt cho con
Câu 2: Ý nghĩa của quê hương đối với cuộc đời mỗi người là một chủ đề sâu sắc và vô cùng quan trọng, được gợi lên một cách tinh tế qua những dòng thơ giản dị trong bài "Bài học đầu cho con" của tác giả Đỗ Trung Quân. Quê hương không chỉ là một khái niệm địa lý khô khan; nó là một phần máu thịt, là nguồn cội, và là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn mỗi chúng ta.
Trước hết, quê hương là nơi lưu giữ những kỷ niệm tuổi thơ tươi đẹp, là điểm tựa tinh thần vững chắc. Đối với mỗi người, những hình ảnh như "chùm khế ngọt", "cánh cò bay lả", hay "con đò nhỏ" không chỉ là cảnh vật, mà là những ký ức thiêng liêng, gắn bó với gia đình, người thân. Chính những điều bình dị, gần gũi ấy đã định hình nên nhân cách và tâm hồn ta. Khi trưởng thành, dù có đi đâu xa, những ký ức về quê hương vẫn luôn hiện hữu, trở thành nguồn động lực to lớn giúp ta vượt qua mọi khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Nó là sợi dây kết nối vô hình, kéo ta trở về với nguồn cội, với bản ngã của mình.
Hơn thế nữa, tình yêu quê hương giúp hình thành lối sống đẹp, có trách nhiệm. Bài học đầu tiên mà người cha dạy con không chỉ dừng lại ở tình cảm gia đình, mà mở rộng ra tình yêu thiên nhiên, yêu mảnh đất mình sinh ra. Khi nhận thức được giá trị của quê hương, mỗi cá nhân sẽ biết trân trọng những giá trị văn hóa, lịch sử truyền thống do cha ông để lại. Tình yêu đó biến thành hành động cụ thể: sự cố gắng học tập, lao động sáng tạo, đóng góp sức mình vào công cuộc xây dựng và bảo vệ quê hương, đất nước. Ngược lại, những người sống thờ ơ, lãng quên nguồn cội sẽ trở nên vô cảm, thiếu đi một phần quan trọng trong nhân cách con người.
Tóm lại, ý nghĩa của quê hương đối với cuộc đời mỗi người là không thể phủ nhận. Nó là điểm khởi đầu và cũng là điểm quay về. Trách nhiệm của mỗi chúng ta là phải trân trọng, gìn giữ và phát huy những giá trị tốt đẹp đó. Quê hương sẽ mãi là ngọn hải đăng soi đường, dẫn lối cho mỗi người trên hành trình cuộc đời.
Câu 1: Thể thơ lục bát
câu 2: Lời của người con/người cháu nói với cha/ông
Câu 3:Bốn hình ảnh được dùng để mô tả về quê hương bao gồm:
Mẹ: Quê hương được so sánh với mẹ.
Tình yêu thương: Nơi ta được yêu thương như tình yêu của mẹ dành cho con.
Nơi chôn rau cắt rốn: Mảnh đất mà mỗi người sinh ra và lớn lên.
Tâm hồn: Quê hương là một phần không thể thiếu để tạo nên một tâm hồn toàn vẹn.
Câu 4: Tác dụng của biện pháp tu từ so sánh:
Khẳng định giá trị duy nhất, không thể thay thế của quê hương: Hình ảnh so sánh "Quê hương mỗi người chỉ một / Như là chỉ một mẹ thôi" nhấn mạnh quê hương cũng thiêng liêng, duy nhất và không thể thay thế như người mẹ.
Gợi cảm xúc sâu sắc: Biện pháp so sánh giúp hình ảnh quê hương trở nên cụ thể, gần gũi, dễ cảm nhận hơn, khơi gợi tình cảm yêu thương, trân trọng quê hương sâu đậm trong lòng người đọc.
Nhấn mạnh trách nhiệm: Qua sự so sánh, tác giả nhắc nhở mỗi người về trách nhiệm phải yêu thương, bảo vệ và ghi nhớ cội nguồn của mình.
Câu 5: Suy nghĩ về hai dòng thơ:
Hai dòng thơ khẳng định một chân lý giản dị nhưng sâu sắc: Quê hương là duy nhất và thiêng liêng đối với mỗi người, giống như người mẹ.
Tình cảm dành cho quê hương cũng tự nhiên, mãnh liệt và không thể chia sẻ như tình mẫu tử.
Lời thơ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về lòng biết ơn, sự trân trọng và trách nhiệm gìn giữ, yêu thương nơi mình sinh ra và lớn lên.
Thiếu đi tình yêu quê hương, con người sẽ trở nên vô cảm, thiếu đi một phần quan trọng của tâm hồn.
Trong xã hội hiện đại, giới trẻ được xem là lực lượng nòng cốt, là tương lai của đất nước. Phần lớn thanh thiếu niên ngày nay sống năng động, có lý tưởng và trách nhiệm. Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn còn tồn tại lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ, trở thành vấn đề đáng lo ngại và cần được nhìn nhận nghiêm túc.
Lối sống vô trách nhiệm là cách sống thờ ơ với bản thân, gia đình và xã hội; không ý thức đầy đủ về nghĩa vụ, bổn phận của mình. Biểu hiện của lối sống này khá đa dạng: nhiều bạn trẻ lười học tập, thiếu mục tiêu sống rõ ràng, phó mặc tương lai cho may rủi; có người sống ích kỉ, chỉ biết hưởng thụ, không quan tâm đến cảm xúc và khó khăn của người khác. Một số bạn còn vi phạm nội quy trường lớp, luật giao thông, thiếu ý thức giữ gìn môi trường, thậm chí đổ lỗi cho hoàn cảnh khi mắc sai lầm thay vì dám chịu trách nhiệm về hành động của mình.
Nguyên nhân dẫn đến lối sống vô trách nhiệm trước hết xuất phát từ chính bản thân người trẻ: thiếu bản lĩnh, thiếu kỹ năng sống và chưa nhận thức được vai trò của mình. Bên cạnh đó, sự buông lỏng trong giáo dục gia đình, ảnh hưởng tiêu cực từ mạng xã hội, lối sống thực dụng, chạy theo vật chất cũng góp phần hình thành cách sống thờ ơ, vô trách nhiệm. Ngoài ra, việc một số bạn được cha mẹ bao bọc quá mức khiến họ ỷ lại, không biết tự lập và chịu trách nhiệm cho bản thân.
Hậu quả của lối sống vô trách nhiệm là vô cùng nghiêm trọng. Đối với cá nhân, người sống thiếu trách nhiệm dễ thất bại trong học tập, công việc và đánh mất niềm tin của người khác. Đối với gia đình, họ trở thành gánh nặng, gây lo lắng và buồn phiền cho người thân. Về lâu dài, nếu lối sống này lan rộng, nó sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển chung của xã hội, làm suy giảm chất lượng nguồn nhân lực và các giá trị đạo đức tốt đẹp.
Trước thực trạng đó, mỗi bạn trẻ cần tự nhìn lại bản thân, rèn luyện ý thức trách nhiệm từ những việc nhỏ nhất như học tập nghiêm túc, giữ lời hứa, tuân thủ quy định chung. Gia đình và nhà trường cần quan tâm giáo dục đạo đức, kỹ năng sống, tạo điều kiện để người trẻ được trải nghiệm, va chạm và trưởng thành. Bản thân em nhận thức rằng sống có trách nhiệm chính là cách để hoàn thiện bản thân và góp phần xây dựng xã hội tốt đẹp hơn.
Tóm lại, lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ là vấn đề đáng báo động. Mỗi người trẻ cần thay đổi nhận thức và hành động, bởi chỉ khi sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và cộng đồng, chúng ta mới xứng đáng là chủ nhân tương lai của đất nước.
Câu 1:Ngôi kể thứ ba.
Câu 2:Nhân vật thông minh, hài hước (hoặc nhân vật mưu trí).
Câu 3: Phê phán thói học vẹt, coi trọng hình thức hơn nội dung, đồng thời đề cao giá trị thiết thực của cuộc sống vật chất (cơm ăn, áo mặc) so với những thứ phù phiếm, vô bổ (tiếng chữ, tiếng sách không giúp no bụng).
Câu 4: Sử dụng thủ pháp nói lái, chơi chữ và tạo tình huống bất ngờ, mâu thuẫn giữa lời nói và thực tế.
Cau 5:Nhằm mục đích giải trí, phê phán những thói hư tật xấu trong xã hội phong kiến (như thói học đòi, hợm hĩnh, trọng hư danh), và đề cao trí tuệ dân gian, sự thông minh lém lỉnh của nhân vật.
Câu 6:Câu chuyện trên mang lại bài học sâu sắc về việc cần phải coi trọng giá trị thực chất hơn là vẻ hào nhoáng bên ngoài. Trạng Quỳnh đã dạy cho chúng ta rằng, dù theo đuổi học vấn hay sự nghiệp cao quý đến đâu, ta cũng không thể phủ nhận những nhu cầu thiết yếu của cuộc sống vật chất. Em rút ra bài học cho bản thân là phải luôn sống thực tế, cân bằng giữa việc học tập, phát triển tri thức với việc chăm lo sức khỏe và đời sống tinh thần. Đừng để sự khoe mẽ làm lu mờ đi những giá trị cơ bản và chân thật của chính mình.
Câu1:bài thơ được viết theo thể thơ bảy chữ Câu2: các từ ngữ hình ảnh miêu tả ở khổ thơ đầu là: -Từ ngữ:“xương rôn” ,“tiếng gà”. -Hình ảnh: “xương rôn tiếng gà”. Câu3:sắc thái của từ nhuộm trong dòng thơ bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh là:thấm vào, làm cho 1 vật mang màu sắc khác. Câu4: Cảm hứng chủ đạo của bài thơ:nỗi nhớ thương da diết và tình yêu sâu nặng, tha thiết của tác giả dành cho quê hương xứ Huế – nơi gắn bó với tuổi thơ và kỉ niệm thân thương. căn cứ vào: những hình ảnh, từ ngữ trong bài thơ gợi về huế, về những hi sinh của người dân huế trong chiến tranh. Câu5:mạch cảm xúc của bài thơ trên là:dòng hồi tưởng và nỗi nhớ da diết của tác giả khi ở xa quê, nhớ lại cảnh sắc thiên nhiên, con người, rồi lắng đọng trong niềm tự hào và tình yêu sâu nặng dành cho quê hương xứ Huế. Câu6:Từ câu thơ “Có bao người Huế không về nữa/ Gửi đá ven rừng chép chiến công”, em cảm nhận được sự hi sinh anh dũng của những người con xứ Huế trong cuộc chiến giành độc lập, tự do. Họ đã ngã xuống, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình. Sự hy sinh ấy thật cao cả và thiêng liêng. Là thế hệ trẻ, chúng em cần trân trọng quá khứ, học tập chăm chỉ và rèn luyện bản thân. Chỉ khi cố gắng học tập, sống tốt và có trách nhiệm với cộng đồng, chúng em mới góp phần giữ gìn và phát huy truyền thống yêu nước của cha anh.
Bài làm. Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em đã tổ chức một chuyến tham quan “về nguồn” đầy ý nghĩa tại Khu di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi. Đây là chuyến đi mà em mong đợi từ lâu, bởi em rất yêu thích lịch sử và luôn muốn được tận mắt nhìn thấy nơi cha ông ta đã chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Sáng hôm ấy, sân trường đông vui và rộn ràng hơn bao giờ hết. Từ rất sớm, ai cũng đã có mặt đầy đủ, khoác trên mình bộ đồng phục gọn gàng, đeo khăn quàng đỏ thắm. Những chiếc xe chở học sinh nối đuôi nhau rời cổng trường trong tiếng hò reo phấn khởi. Suốt chặng đường, chúng em hát vang những bài ca về quê hương, đất nước, xen lẫn tiếng cười nói vui vẻ. Cô giáo chủ nhiệm ngồi ở hàng ghế đầu, kể cho chúng em nghe những câu chuyện cảm động về các chiến sĩ năm xưa đã từng chiến đấu kiên cường trong lòng đất Củ Chi. Nghe cô kể, em cảm thấy trong lòng dâng lên niềm tự hào xen lẫn xúc động.
Khi đến nơi, trước mắt chúng em là khung cảnh xanh mát với những hàng tre, hàng trúc rì rào trong gió. Các cô chú hướng dẫn viên niềm nở chào đón và dẫn chúng em đi tham quan. Ấn tượng đầu tiên của em là miệng hầm nhỏ xíu, được ngụy trang khéo léo bằng lá cây và đất. Em thử chui xuống, cảm giác ban đầu thật hồi hộp và hơi sợ, vì bên dưới tối và chật hẹp, không khí oi bức. Thế nhưng, khi quen dần, em mới hiểu được phần nào sự gian khổ và kiên cường của những người lính từng sống trong môi trường thiếu thốn như thế. Có những đoạn đường hầm thấp đến mức em phải bò, đầu va vào vách đất, nhưng vẫn cảm thấy rất thú vị và khâm phục.
Sau khi tham quan, chúng em được xem một đoạn phim tư liệu kể lại quá trình xây dựng và chiến đấu trong địa đạo. Hình ảnh những người chiến sĩ trẻ tuổi, tay cầm súng mà ánh mắt vẫn sáng rực niềm tin, khiến em xúc động suýt rơi nước mắt. Bữa trưa hôm ấy, nhà trường chuẩn bị cho chúng em những món ăn giản dị như cơm nắm, khoai luộc, muối mè — đúng như khẩu phần của bộ đội năm xưa. Dù đơn sơ nhưng lại ngon lạ thường, có lẽ vì chúng em hiểu rằng mỗi hạt cơm ấy là kết tinh của tình yêu nước và ý chí bền bỉ của bao con người.
Buổi chiều, lớp em tham gia trò chơi “Tìm hiểu lịch sử quê hương”. Ai cũng hào hứng giơ tay trả lời, và mỗi lần đúng, cả lớp lại vỗ tay reo hò vang dội. Không khí thật vui vẻ và sôi nổi. Trước khi ra về, chúng em còn được chụp ảnh lưu niệm dưới tấm bảng ghi dòng chữ “Địa đạo Củ Chi – Di tích lịch sử quốc gia”. Nhìn bức ảnh, ai cũng nở nụ cười rạng rỡ mà trong lòng vẫn còn lâng lâng xúc động.
Trên đường trở về, ánh nắng chiều buông xuống óng vàng khắp cánh đồng. Cả xe im lặng một lúc lâu, có lẽ ai cũng đang suy nghĩ về chuyến đi vừa qua. Em thầm cảm ơn cô giáo và nhà trường đã cho em cơ hội được học một bài học quý giá không chỉ trong sách vở, mà bằng chính trải nghiệm và cảm xúc thật của mình.
Chuyến tham quan ấy đã để lại trong em những ấn tượng không bao giờ quên. Nó giúp em hiểu thêm về lịch sử dân tộc, trân trọng hơn cuộc sống hòa bình hôm nay, và tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với thế hệ cha anh đi trước.