Nguyễn Bảo Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Thông thường, sau những ngày tháng học tập và lao động mệt mỏi, con người thường tìm đến những chuyến du lịch để tìm lại sự cân bằng, thư thái. Đối với em, chuyến du lịch với bạn bè lớp 6A là những kỷ niệm và hành trang đáng nhớ. Đến tận bây giờ, em vẫn không thể nào quên được chuyến du lịch vui vẻ và bổ ích ấy.
Nhân ngày nghỉ Tết dương lịch, lớp em đã tổ chức một chuyến đi du lịch ở khu K9 và Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam tại Hà Nội. Cả lớp và cô giáo chủ nhiệm ai cũng vui bởi vì sau kỳ thi căng thẳng chúng em sẽ có những giây phút vui chơi và nô đùa cùng nhau. Tất cả lịch trình và địa điểm em chúng em đều đã nắm rõ, chắc hẳn chuyến du lịch sẽ rất vui và bổ ích. Buổi tối hôm ấy, em đã rất hồi hộp và chờ đợi chuyến du lịch ngày hôm sau. Những thực phẩm và dụng cụ cần thiết em đã chuẩn bị rất kĩ. Hôm sau, em thức dậy vào lúc 5 giờ để vệ sinh cá nhân, mọi thứ đã sẵn sàng. Đúng 5:30, chúng em bắt đầu đến trường tập trung, chiếc xe du lịch đã đến đón chúng em, cuộc hành trình đã bắt đầu. Ngồi trên xe, chúng em trò chuyện với nhau rất vui và dự đoán về chuyến du lịch sắp tới. Hướng dẫn viên du lịch của chúng em là chú Minh – một người rất vui tính và thân thiện. Chú đang nói cho chúng em nghe rất nhiều câu chuyện về địa điểm du lịch của lớp, bên cạnh đó, chúng em còn được thư giãn bằng một trò chơi mà chú Minh đã đưa ra, đó chính là “Lắng nghe và ghi nhớ” . Khi nghe chú thuyết trình về địa điểm du lịch, chúng em phải ghi nhớ, những ý chính, rồi khi được chú hỏi lại, bạn nào trả lời đúng sẽ được nhận quà. Em thấy đây là một trò chơi rất bổ ích, giúp chúng em ghi nhớ và có thêm nhiều hiểu biết về những địa điểm du lịch mà chú đã hướng dẫn. Cuối cùng cũng đến nơi, khung cảnh ở đây thật tuyệt làm sao! Những đồi núi hùng vĩ, cây cối trên núi thì xanh tươi mượt mà, những làn gió lướt nhẹ làm cho chúng đung đưa như đang rì rầm trò chuyện. Chúng em được ghé thăm khu di tích lịch sử K9, ở đó có rất nhiều binh sĩ, các chú trông rất oai phong và trang trọng. Cô giáo chủ nhiệm lớp và chú Minh đã dẫn chúng em đến tham quan ngôi nhà xưa của Bác Hồ, ngôi nhà thật đẹp và đã được sửa sang lại. Sau khi tham quan các khu di tích lịch sử, tất cả các bạn trong lớp đều cảm thấy đói nên chúng em được đi ăn trưa và nghỉ ngơi. Chúng em được dẫn đến nhà hàng “Quê Hương” để ăn trưa, đồ ăn ở đây rất ngon và đầy đủ chất dinh dưỡng. Sau khi ăn trưa, cả lớp được chú Minh dẫn đến một địa điểm để mua quà lưu niệm và các món đồ ăn vặt, em đã mua một vài món quà xinh xinh để mang về tặng cho gia đình. Sau khi ăn nhẹ và mua quà, chúng em trở về khách sạn đã được thuê để nghỉ trưa kết thúc một buổi sáng thật vui và ý nghĩa. Một buổi chiều đẹp trời lại đến, lớp chúng em lại được tham quan một địa điểm nữa đó chính là “ Làng văn hóa các dân tộc Việt Nam”. Vừa đến nơi, chúng em đã được chụp một bức ảnh kỉ niệm. Vào tham quan tháp Chăm, Đền Cổ và một số ngôi nhà của người dân tộc khác. Đi một vòng quanh khu di tích, chúng em đã dừng chân ở một bãi cỏ trống rất xanh và rộng, trên bãi cỏ đó có những đồ dùng cần thiết để cho chúng em chơi – thì ra là cô giáo và chú Minh đã chuẩn bị. Mỗi tổ sẽ tham gia một trò chơi, đội nào thắng cuộc sẽ giành được những món quà. Mọi người ai cũng chơi thật hào hứng và vui vẻ. Chẳng mấy mà đã kết thúc một ngày, chúng em phải trở về nhà. Trước khi lên xe, chú Minh đã chào tạm biệt chúng em và chúc lớp có thật nhiều thành tích cao trong học tập. Thế là một chuyến du lịch bổ ích đã khép lại, hôm ấy, phải rất muộn em mới về đến nhà. Em đã kể cho mọi người nghe về chuyến du lịch rất vui của mình cùng với các bạn, qua đây em cảm thấy mình trưởng thành và có thêm được nhiều những kiến thức bổ ích. Hi vọng rằng trong tương lai em sẽ có thêm nhiều chuyến du lịch như vậy cùng với các bạn trong lớp. Chuyến đi đó đã giúp chúng em của mở rộng tầm hiểu biết của mình, thêm nữa còn tăng thêm tình đoàn kết giữa các bạn trong lớp với nhau. Tất cả sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp in dấu trong tâm trí của mỗi thành viên trong lớp. Đối với bản thân em, đây là một chuyến hành trình cũng như một lần trải nghiệm đáng nhớ nhớ mà không bao giờ em quên
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng quý. Điều đó giúp chúng ta nhận ra nhiều bài học bổ ích cho chính mình. Và bản thân tôi cũng có được trải nghiệm như vậy. Tôi đã thi đỗ vào một trường cấp 2 chuyên của huyện. Điều đó khiến mọi người trong gia đình rất tự hào. Tôi cũng cảm thấy vô cùng sung sướng khi nhận được những lời khen ngợi. Nhưng cũng chính vì vậy mà khi vào năm học tôi trở nên chủ quan, chểnh mảng trong việc học tập. Trong lớp học mới, tôi quen được rất nhiều người bạn. Chúng tôi thường xuyên bày trò nghịch ngợm. Tất cả đều cho rằng mình cần được nghỉ ngơi sau những tháng ngày ôn thi vất vả và năm học đầu cấp kiến thức rất nhẹ nhàng. Tôi cũng cho rằng bản thân mình thông minh, đến cuối kì thi chỉ cần xem lại bài là có thể nắm được kiến thức. Một lần nọ, tôi đã bỏ học theo nhóm bạn đi chơi. Hôm đó, chúng tôi có tiết học của cô giáo chủ nhiệm. Chúng tôi đã đồng loạt viết giấy phép, ngụy tạo cả chữ ký phụ huynh để lên bàn cô rồi rủ nhau đi ra suối chơi. Nhưng cô giáo đã phát hiện ra. Cô nói rằng sẽ gọi điện trao đổi
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng quý. Điều đó giúp chúng ta nhận ra nhiều bài học bổ ích cho chính mình. Và bản thân tôi cũng có được trải nghiệm như vậy. Tôi đã thi đỗ vào một trường cấp 2 chuyên của huyện. Điều đó khiến mọi người trong gia đình rất tự hào. Tôi cũng cảm thấy vô cùng sung sướng khi nhận được những lời khen ngợi. Nhưng cũng chính vì vậy mà khi vào năm học tôi trở nên chủ quan, chểnh mảng trong việc học tập. Trong lớp học mới, tôi quen được rất nhiều người bạn. Chúng tôi thường xuyên bày trò nghịch ngợm. Tất cả đều cho rằng mình cần được nghỉ ngơi sau những tháng ngày ôn thi vất vả và năm học đầu cấp kiến thức rất nhẹ nhàng. Tôi cũng cho rằng bản thân mình thông minh, đến cuối kì thi chỉ cần xem lại bài là có thể nắm được kiến thức. Một lần nọ, tôi đã bỏ học theo nhóm bạn đi chơi. Hôm đó, chúng tôi có tiết học của cô giáo chủ nhiệm. Chúng tôi đã đồng loạt viết giấy phép, ngụy tạo cả chữ ký phụ huynh để lên bàn cô rồi rủ nhau đi ra suối chơi. Nhưng cô giáo đã phát hiện ra. Cô nói rằng sẽ gọi điện trao đổi
câu 1
Bài thơ " Nhớ Huế quê tôi "được viết theo thể thơ bảy chữ.
câu 2
Những từ ngữ ,hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là:
"Sông núi vươn dài tiếp núi sông": Gợi lên vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ, trùng điệp của xứ Huế. "Giọng hò mái đẩy vờn mây núi": Âm thanh đặc trưng của Huế, mang đậm nét văn hóa địa phương, gợi lên sự gần gũi, thân thương. "Man mát sông Hương lướt đỉnh đèo": Hình ảnh sông Hương thơ mộng, êm đềm, gắn liền với cảnh quan núi non của Huế. "Huế quê tôi ở giữa lòng": Thể hiện tình cảm gắn bó sâu sắc, Huế là nơi luôn hiện hữu trong tâm trí tác giả.
câu 3
Sắc thái nghĩa của từ "nhuộm" trong "Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh" là : Trong câu thơ này, từ "nhuộm" mang sắc thái nghĩa biến đổi, bao trùm, nhấn mạnh sự khốc liệt của chiến tranh. "Máu đỏ" ở đây là máu của những người con Huế đã ngã xuống trong các cuộc đấu tranh. "Đồng xanh" có thể hiểu là màu xanh của đồng lúa, của cảnh vật quê hương, hoặc cũng có thể ẩn dụ cho sự sống, cho đất đai. Hành động "nhuộm" cho thấy máu đã thấm đẫm, lan tỏa, thay đổi màu sắc của cảnh vật, làm cho màu xanh ban đầu trở nên đậm hoặc nhuốm màu đau thương. Nó nhấn mạnh sự hy sinh to lớn, sự mất mát, đau thương mà chiến tranh đã gây ra cho quê hương.
câu 4
Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là nỗi nhớ quê hương da diết và niềm tự hào về truyền thống đấu tranh, về sự hy sinh anh dũng của người dân Huế. Em căn cứ vào: Nhà thơ liên tục nhắc đến Huế với tình cảm "quê tôi", "ở giữa lòng", "mang Huế theo", thể hiện tình yêu sâu nặng. Các hình ảnh về sông, núi, giọng hò, con người Huế đều gợi lên nỗi nhớ thương. Bài thơ còn khắc họa hình ảnh những người con Huế đã hy sinh vì độc lập, tự do ("Có bao người Huế không về nữa / Gửi đá ven rừng chép chiến công", "Có mộ liệt sĩ nâng lòng đất"), thể hiện niềm tự hào về truyền thống cách mạng và sự cống hiến cao cả của họ.
câu 5
Mạch cảm xúc của bài thơ được thể hiện theo trình tự từ nỗi nhớ cá nhân đến niềm tự hào dân tộc và trách nhiệm với quê hương. Khổ 1-2: Nỗi nhớ Huế trỗi dậy mạnh mẽ, khắc khoải khi xa quê. Hình ảnh thiên nhiên, âm thanh, con người Huế hiện lên qua ký ức, gợi lên sự gắn bó, thân thương. Cảm giác dù đi đâu, làm gì thì Huế vẫn luôn ở trong tim. Khổ 3-4: Cảm xúc chuyển sang hướng rộng hơn, nhắc đến những người con Huế đã hy sinh trong công cuộc giải phóng quê hương. Nỗi nhớ cá nhân hòa quyện với nỗi tiếc thương, tri ân sự hy sinh cao cả của đồng bào. Hình ảnh "máu đỏ nhuộm đồng xanh", "mộ liệt sĩ" cho thấy sự mất mát, đau thương nhưng cũng là biểu tượng của lòng quả cảm. Khổ 5-6: Cảm xúc trở về với hiện tại và tương lai, với niềm trăn trở về quá khứ ("Nặng trĩu trăm năm bóng cổ thành", "Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh") và sự thôi thúc về trách nhiệm của thế hệ sau ("Bao độ thu về, thu lại qua / Huế tôi thăm thẳm nhớ con xa / Càng giục canh sương rộn tiếng gà"). Lời thơ cuối bài giục giã, thôi thúc, thể hiện sự mong mỏi về một tương lai tươi sáng và trách nhiệm giữ gìn, phát huy những giá trị tốt đẹp của quê hương.
câu 6
Những con người đã ngã xuống cho độc lập, tự do của Tổ quốc là những anh hùng, những người con ưu tú đã hy sinh xương máu để thế hệ sau được sống trong hòa bình. Câu thơ "Có bao người Huế không về nữa / Gửi đá ven rừng chép chiến công" khiến tôi cảm thấy lòng mình nặng trĩu trước sự mất mát to lớn ấy. Họ đã rời xa gia đình, quê hương, chôn chặt tuổi thanh xuân nơi chiến trường, chỉ còn lại những dấu ấn của chiến công trên đá ven rừng, hay sự nâng đỡ âm thầm của đất mẹ nơi mộ phần. Đó là sự hy sinh vô cùng cao cả, đáng trân trọng và biết ơn. Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng ta có trách nhiệm lớn lao trong việc gìn giữ và phát huy những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng máu xương. Chúng ta cần sống sao cho xứng đáng với những hy sinh ấy, không ngừng học tập, lao động, bảo vệ nền hòa bình, xây dựng đất nước giàu mạnh, và luôn ghi nhớ, tri ân công lao của các anh hùng liệt sĩ.