Lê Phương Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Phương Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm

Nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập trường, nhà trường chúng em đã tổ chức một chuyến tham quan về nguồn kết hợp trải nghiệm thực tế tại hai địa điểm nổi tiếng của miền Bắc: Đền Chu Văn An ở Hải Dương và Công viên Rồng (Dragon Park) ở Hạ Long, Quảng Ninh. Đây là chuyến đi mà em sẽ không bao giờ quên – vừa ý nghĩa, vừa tràn ngập niềm vui.

Sáng sớm hôm ấy, khi sương còn phủ nhẹ trên sân trường, tất cả học sinh đã tập trung đông đủ. Ai cũng mặc đồng phục, đeo khăn quàng đỏ và mang theo ba lô nhỏ. Tiếng nói cười, tiếng gọi nhau rộn ràng làm không khí thêm náo nức. Khi tiếng còi xe vang lên, mọi người vẫy tay chào thầy cô, rồi chiếc xe lăn bánh, đưa chúng em bắt đầu hành trình đầy hứng khởi.

Điểm đến đầu tiên là Đền Chu Văn An, nằm trên núi Phượng Hoàng thuộc xã Văn An, thị xã Chí Linh, tỉnh Hải Dương. Con đường lên đền quanh co, rợp bóng cây xanh. Gió từ núi thổi về mang theo hương rừng thơm mát khiến ai cũng thấy khoan khoái. Khi đến nơi, em ấn tượng bởi không gian cổ kính, tĩnh lặng. Đền được xây bằng gỗ lim, mái ngói rêu phong, giữa khung cảnh núi non trùng điệp.

Dưới sự hướng dẫn của cô giáo và bác thuyết minh, chúng em được nghe kể về thầy Chu Văn An – người thầy mẫu mực của muôn đời, đã từ quan vì bất mãn với triều đình, giữ trọn khí tiết thanh cao, để lại tấm gương sáng cho bao thế hệ học trò noi theo. Khi dâng hương trước tượng thầy, em cảm thấy lòng mình lắng lại. Trong khói hương nghi ngút, em thầm hứa sẽ luôn cố gắng học tập và rèn luyện đạo đức, để không phụ lòng thầy cô và cha mẹ – cũng như noi gương người thầy vĩ đại ấy.

Sau khi tham quan và chụp ảnh lưu niệm tại đền, đoàn chúng em tiếp tục hành trình đến thành phố Hạ Long – điểm đến thứ hai của chuyến đi. Trên xe, cả lớp hát vang những bài ca tuổi trẻ, tiếng cười nói giòn tan khiến con đường dường như ngắn lại. Khi đến nơi, khung cảnh vịnh Hạ Long hiện ra thật tráng lệ: biển xanh, mây trắng, gió thổi lồng lộng, xa xa là những hòn đảo nhấp nhô như bức tranh thủy mặc.

Chúng em được vào Công viên Rồng – Dragon Park, nơi có rất nhiều trò chơi hiện đại và hấp dẫn. Ngay từ cổng vào, em đã choáng ngợp bởi những vòng tàu lượn cao vút, những trò cảm giác mạnh đầy thử thách. Em cùng nhóm bạn thử sức với “Phi long thần tốc” – trò tàu lượn siêu tốc khiến ai nấy đều hét toáng lên vì sợ mà cũng vì thích thú. Tiếp đó là những trò nhẹ nhàng hơn như đu quay, xe điện đụng, vòng quay kỳ diệu. Tiếng cười vang lên không dứt, gương mặt ai cũng rạng rỡ.

Buổi trưa, chúng em cùng nhau ăn trưa tại khu ẩm thực trong công viên. Mọi người vừa ăn vừa kể lại cảm giác “thót tim” khi chơi tàu lượn hay lúc lạc nhau rồi lại tìm được nhau. Chiều đến, cả lớp cùng đi dạo quanh khu bờ biển, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống trên vịnh. Mặt trời đỏ rực dần khuất sau những dãy núi đá, để lại ánh vàng óng ánh trên mặt nước – một khung cảnh tuyệt đẹp mà em sẽ nhớ mãi.

Khi xe đưa chúng em trở về, ai cũng lưu luyến, không nỡ rời xa. Cả đoàn mệt nhưng vẫn tràn đầy niềm vui. Trên xe, bạn lớp trưởng cất tiếng hát, những câu hát ngân vang trong buổi chiều gió nhẹ: “Tuổi trẻ ơi, ước mơ đâu xa vời…”. Em nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy con đường quê đang dần hiện ra, lòng chợt ấm áp lạ thường.

Chuyến đi ấy không chỉ mang lại cho em những giờ phút thư giãn, mà còn giúp em hiểu thêm về truyền thống hiếu học, lòng tôn sư trọng đạo của dân tộc, đồng thời trân trọng hơn cuộc sống hòa bình và tuổi trẻ tươi đẹp của mình. Đó thật sự là một kỉ niệm sâu sắc, vừa thiêng liêng vừa rộn ràng tiếng cười – hành trang quý giá theo em trên con đường trưởng thành.

Câu 1:

Bài thơ ''Nhớ Huế quê tôi'' được viết theo thể thơ bảy chữ.

Câu 2:

Từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương Huế trong khổ thơ thứ nhất:

“Sông núi vươn dài”, “cò bay thẳng cánh”, “đồng không”, “Huế quê tôi ở giữa lòng”.
→ Những hình ảnh ấy gợi vẻ đẹp bao la, thanh bình, gắn bó máu thịt của quê hương trong lòng tác giả.

Câu 4: - Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là:Nỗi nhớ tha thiết và niềm tự hào sâu nặng về quê hương Huế – vùng đất giàu truyền thống yêu nước, anh hùng và thủy chung.
Căn cứ để xác định điều này là: toàn bài thơ chan chứa cảm xúc nhớ thương từ cảnh sắc thiên nhiên, giọng nói, con người Huế cho đến lòng biết ơn, tự hào trước những người con xứ Huế đã hi sinh vì Tổ quốc. Giọng thơ vừa trữ tình vừa hào hùng, thể hiện rõ tình yêu quê hương hòa quyện với tình yêu đất nước.

Câu 5:

Mạch cảm xúc của bài thơ diễn biến tự nhiên theo dòng hồi tưởng và nỗi nhớ của tác giả:

  • Khổ 1: Gợi cảnh sông núi, đồng ruộng – mở ra nỗi nhớ da diết về quê hương.
  • Khổ 2: Nỗi nhớ được cụ thể hóa bằng những hình ảnh, âm thanh thân thuộc của Huế – giọng hò, sông Hương, đèo núi.
  • Khổ 3 và 4: Cảm xúc chuyển sang niềm tự hào, xúc động khi nhắc đến những người con xứ Huế đã hi sinh cho độc lập tự do, dựng xây quê hương.
  • Hai khổ cuối: Lắng lại trong nỗi nhớ thương khôn nguôi, kết thúc bằng tình yêu sâu nặng dành cho Huế – biểu tượng của quê hương, của Tổ quốc.

Toàn bộ mạch thơ như một dòng cảm xúc liền mạch, vừa thiết tha, tri ân, vừa tự hào và hướng về tương lai.

Câu 6:

Câu thơ “Có bao người Huế không về nữa/ Gửi đá ven rừng chép chiến công” khiến ta xúc động và khâm phục vô cùng. Đó là lời tri ân chân thành dành cho những người con xứ Huế đã ngã xuống vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ ra đi, để lại sau lưng bao khát vọng dang dở, nhưng máu đào của họ đã thấm vào lòng đất mẹ, làm nên những trang sử vàng bất diệt. Sự hi sinh ấy không chỉ là nỗi đau mà còn là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn cho các thế hệ mai sau. Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng ta cần xứng đáng với sự hi sinh ấy – chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, nuôi dưỡng lý tưởng và khát vọng cống hiến. Đồng thời, mỗi người phải biết giữ gìn, phát huy truyền thống yêu nước, tinh thần đoàn kết, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, tươi đẹp hơn.