Bùi Phương Thảo
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính của truyện là: Tự sự.
Câu 2:
Ngôi kể trong truyện: Ngôi thứ nhất.
Câu 3:
Chủ đề của văn bản là: Tình cảm gia đình.
Câu 4:
- Từ ngữ địa phương: Đậu phộng
- Từ ngữ toàn dân tương ứng: Lạc
Câu 5:
Chi tiết “Thấy mẹ buồn, tôi cũng buồn lây. Nhưng tôi chẳng biết cách nào an ủi mẹ. Tôi đành phải nín thở nuốt trọn một tô canh bí đỏ cho mẹ vui lòng.” gợi cho em suy nghĩ về tình cảm của nhân vật tôi dành cho mẹ là: Cho thấy nhân vật "tôi" rất yêu thương và quan tâm đến mẹ, thấy mẹ buồn lòng cũng buồn theo và cố gắng làm cho mẹ vui lòng, an tâm, thể hiện sự thấu hiểu của người con đối với mẹ.
Câu 6:
Tình cảm gia đình có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi con người. Gia đình là nơi ta được sinh ra, được nuôi dưỡng và nhận được sự yêu thương, che chở ta trên mỗi chặng đường mình đi. Những lời động viên, sự quan tâm của cha mẹ giúp chúng ta có thêm động lực để học tập và cố gắng trong cuộc sống. Khi gặp khó khăn, gia đình luôn là điểm tựa vững chắc giúp ta vượt qua thử thách. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng, yêu thương và quan tâm đến các thành viên trong gia đình.
Câu 1:
Bài làm
Sau khi đọc bài thơ "Bài học đầu cho con" của tác giả Đỗ Trung Quân, em cảm thấy vô cùng xúc động và ấm áp. Tác phẩm như một làn gió nhẹ thổi vào tâm hồn, khơi gợi trong em suy nghĩ sâu sắc về nghĩa của quê hương trong cuộc đời mỗi con người. Khi đọc đến câu thơ: "Quê hương là vòng tay ấm/ Con nằm ngủ giữa mưa đêm", em như thấy hình ảnh quê hương hiện lên như vòng tay chở che, yêu thương của mẹ dành cho con. Những hình ảnh ấy gợi trong em cảm xúc ấm áp, bình yên và sâu lắng. Qua đó, em hiểu rằng tác giả muốn nói với chúng ta quê hương là nơi của tình thương gia đình, là vòng tay che chở dịu dàng mà ta luôn mang theo suốt đời và cũng là điểm tựa đầu tiên, bền bỉ nhất của con người. Em không chỉ cảm nhận được tình yêu quê hương tha thiết trong bài thơ, mà còn thấy một lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm của mỗi người đối với cội nguồn. Những câu thơ như dẫn lối để em suy ngẫm tưởng tượng về quê hương. Em như thấy chính mình đang được sống lại giữa không gian giản dị, chân thành mà đầy ắp yêu thương. Điều đặc biệt là tác giả đã sử dụng biện pháp so sánh "Quê hương là chùm khế ngọt" và biện pháp điệp ngữ "Quê hương là..." khiến cho hình ảnh quê hương trở nên gần gũi, chan chứa cảm xúc và dễ chạm tới trái tim người đọc. Nhờ nghệ thuật ấy cảm xúc trong em không chỉ đến từ ý thơ mà còn lan toả qua từng từ ngữ như: Quê hương là vòng tay ấm, quê hương như là chỉ một mẹ,...Khép lại bài thơ, điều đọng lại trong em sâu sắc nhất là tình yêu quê hương giản dị mà thiêng liêng. Em nhận ra rằng mình cần trân trọng nơi mình sinh ra và biết ơn những gì quê hương đã nuôi dưỡng để sống tốt hơn và trở thành người có trách nhiệm. Bài thơ thực sự đã gieo vào lòng em một niềm tin và tình cảm đối với cội nguồn của mình.
Câu 2:
Bài làm
Quê hương là nơi mỗi con người được sinh ra, lớn lên và gắn bó bằng những kỉ niệm sâu nặng. Dù đi đâu, về đâu, quê hương vẫn luôn là miền thương nhớ không thể phai mờ trong tâm hồn mỗi người. Bởi vậy, ý nghĩa của quê hương đối với cuộc đời con người là một giá trị tinh thần thiêng liêng, đáng để mỗi chúng ta suy ngẫm và trân trọng.
Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng quê hương là gì? Là nơi mỗi con người được sinh ra và lớn lên, gắn bó với những kỉ niệm tuổi thơ thân thương. Những năm tháng ấu thơ ấy chính là quãng đời trong sáng nhất, nơi con người được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình, được vui chơi, mơ ước và lớn lên trong sự chở che của quê nhà. Dù đi xa đến đâu, hình ảnh quê hương vẫn luôn in đậm trong trái tim mỗi người. Bởi vậy, quê hương là cội nguồn thiêng liêng trong cuộc đời.
Biểu hiện của tình yêu quê hương trong cuộc đời mỗi người được thể hiện rất rõ trong cuộc sống. Đó là nỗi nhớ da diết khi đi xa, là niềm tự hào khi nhắc đến nơi mình sinh ra. Con người luôn trân trọng những kỉ niệm tuổi thơ, gìn giữ phong tục, truyền thống của quê nhà. Nhiều người còn cố gắng học tập, lao động, cống hiến để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.Quê hương có ý nghĩa và vai trò vô cùng to lớn đối với cuộc đời mỗi con người. Trước hết, quê hương là cội nguồn sinh thành, nơi nuôi dưỡng con người cả về thể xác lẫn tâm hồn từ những năm tháng đầu đời. Những kỉ niệm tuổi thơ, tình cảm gia đình và truyền thống quê nhà góp phần hình thành nhân cách, lối sống của mỗi người. Không chỉ vậy, quê hương còn là điểm tựa tinh thần bền vững, giúp con người có thêm nghị lực vượt qua khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Chính vì thế, quê hương luôn giữ vị trí đặc biệt, không thể thay thế trong tâm hồn mỗi con người.
Trong xã hội hiện đại ngày nay, khi nhịp sống ngày càng hối hả, không ít người mải mê chạy theo vật chất mà vô tình quên đi giá trị của quê hương. Họ thờ ơ, xem nhẹ cội nguồn, chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân mà quên đi nơi đã nuôi dưỡng mình khôn lớn. Có người rời xa quê hương nhưng không giữ gìn bản sắc, thậm chí có thái độ coi thường truyền thống quê nhà. Những biểu hiện ấy đáng bị phê phán vì khiến con người mất đi điểm tựa tinh thần và đánh mất những giá trị tốt đẹp. Chính vì vậy, việc ý thức được ý nghĩa của quê hương càng trở nên quan trọng. Do đó, mỗi người cần tự điều chỉnh nhận thức và hành động của mình để sống có trách nhiệm hơn với quê hương.
Là một học sinh, em nhận thức rõ ý nghĩa thiêng liêng của quê hương đối với cuộc đời mình. Em luôn trân trọng những kỉ niệm tuổi thơ, yêu quý gia đình, thầy cô và mảnh đất nơi em đang sinh sống. Từ đó, em tự nhắc nhở bản thân phải chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với cộng đồng. Em cũng ý thức giữ gìn truyền thống, bảo vệ môi trường và góp phần xây dựng quê hương ngày càng văn minh, giàu đẹp.
Tóm lại, quê hương có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với cuộc đời mỗi con người. Quê hương là nơi bắt đầu của sự sống, là miền kí ức tuổi thơ trong trẻo, là điểm tựa tinh thần vững chắc và là cội nguồn hình thành nhân cách. Qua đó, mỗi người cần ý thức trân trọng, gìn giữ và phát huy những giá trị tốt đẹp của quê hương bằng những hành động cụ thể, thiết thực.
Câu 1:
- Bài thơ được viết theo thể thơ: Sáu chữ.
Câu 2:
- Bài thơ là lời nói của người mẹ nói với con.
Câu 3:
- 4 hình ảnh được dùng để mô tả về quê hương là: Chùm khế ngọt, đường đi học, con diều biếc, cầu tre nhỏ. Em có nhận xét về những hình ảnh ấy là: đều gần gũi, bình dị, quen thuộc với tuổi thơ, gợi lên một quê hương thân thương, gắn bó sâu nặng với mỗi con người Việt Nam.
Câu 4:
- Bài thơ trên tác giả Đỗ Trung Quân sử dụng biện pháp tu từ so sánh.
- So sánh: + Quê hương là chùm khế ngọt.
+ Quê hương là đường đi học.
+ Quê hương là con diều biếc.
+ Quê hương là con đò nhỏ.
+ Quê hương là cầu tre nhỏ.
+ Quê hương là vòng tay ấm.
+ Quê hương là đêm trăng tỏ.
+ Quê hương là vàng hoa bí/ Là hồng tím giậu mồng tơi/ Là đỏ đôi bờ dâm bụt.
+ Quê hương mỗi người chỉ một/ Như là chỉ một mẹ thôi.
- Việc sử dụng biện pháp tu từ trên có tác dụng:
- Nhờ biện pháp tu từ so sánh, tác giả đã làm nổi bật vai trò của quê hương, gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ bình dị đối với cuộc sống con người.
- Cũng nhờ biện pháp đó, tác giả thể hiện tình yêu tha thiết, sự trân trọng và lòng biết ơn sâu sắc đối với quê hương – nơi gắn bó máu thịt, không thể thay thế.
- Đồng thời, biện pháp tu từ so sánh làm cho câu thơ trở nên hay hơn, sinh động hơn.
Câu 5:
- Hai dòng thơ: "Quê hương mỗi người chỉ một/ Như là chỉ một mẹ thôi" khẳng định quê hương là duy nhất và không thể thay thế, giống như mẹ trong cuộc đời mỗi con người. Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, gắn bó với những kỉ niệm sâu sắc nhất. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng, yêu thương và gìn giữ quê hương, dù đi đâu, ở đâu cũng không được quên nguồn cội của mình.
Bài làm
Trong xã hội hiện nay, giới trẻ được xem là chủ nhân tương lai của đất nước. Họ mang chho mình trí tuệ, khát vọng, cống hiến và khả năng thích nghi nhanh với thời đại mới. Tuy nhiên, bên cạnh những bạn trẻ sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình thì vẫn còn tồn tại một bộ phận giới trẻ đang lựa chọn lối sống vô trách nhiệm. Đây là một vấn đề đáng lo ngại cần được nhìn nhận đúng đắn và nghiêm túc.
Trước hết, chúng ta cần hiểu lối sống vô trách nhiệm là gì? Là cách sống thiếu ý thức, không quan tâm đến bổn phận và hậu quả gây ra cho chính mình và những người xung quanh. Người sống vô trách nhiệm thường né tránh nghĩa vụ, đùn đẩy lỗi lầm, chỉ biết hưởng thụ quyền lợi mà không sẵn sàng gánh vác trách nhiệm khi cần thiết.
Biểu hiện của lối sống vô trách nhiệm trong một bộ phận giới trẻ hiện nay khá đa dạng. Nhiều bạn trẻ thờ ơ với việc học tập, lười biếng, sa đà vào các trò chơi điện tử, mạng xã hội, sống buông thả, không có mục tiêu hay kế hoạch cho tương lai. Không ít người còn vi phạm pháp luật như đua xe trái phép, sử dụng chất kích thích, bạo lực học đường, sống ích kỉ, chỉ biết hưởng thụ mà không quan tâm đến trách nhiệm công dân hay đạo đức xã hội. Đáng buồn hơn, có những bạn trẻ sẵn sàng trốn tránh trách nhiệm khi mắc sai lầm, đổ lỗi cho hoàn cảnh hoặc cho người khác thay vì dũng cảm đối mặt và sửa chữa lỗi lầm của mình.
Lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ không phải ngẫu nhiên mà có, mà bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân khác nhau, cả chủ quan lẫn khách quan. Trước hết, nguyên nhân xuất phát từ chính bản thân học sinh thiếu ý thức rèn luyện, không xác định được mục tiêu sống đúng đắn. Bên cạnh đó, sự thiếu bản lĩnh, thiếu kỹ năng sống, không dám đối diện với sai lầm khiến họ thường trốn tránh trách nhiệm. Ngoài ra, một số bạn có lối sống ích kỉ, chỉ quan tâm đến quyền lợi cá nhân. Không chỉ vậy, mà còn do sự nuông chiều, thiếu quan tâm hoặc giáo dục chưa đúng cách từ gia đình khiến một số bạn trẻ hình thành thói quen ỷ lại. Ngoài ra, việc giáo dục đạo đức, kỹ năng sống ở nhà trường đôi khi chưa chú trọng đúng mức, dẫn đến sự lệch lạc trong lối sống của một bộ phận giới trẻ. Đồng thời, tác động tiêu cực trên internet nơi tồn tại nhiều nội dung xấu, lối sống thực dụng ảnh hưởng không nhỏ đến suy nghĩ và hành động của học sinh.
Chính những nguyên nhân ấy, ta dễ dàng nhận thấy hậu quả của lối sống vô trách nhiệm để lại là vô cùng nghiêm trọng. Đối với bản thân, nó khiến họ đánh mất cơ hội học tập, phát triển bản thân, dễ rơi vào thất bại, thậm chí sa ngã vào các tệ nạn xã hội. Đối với gia đình, đó là sự lo lắng, thất vọng khi con mình không sống đúng với trách nhiệm. Đối với xã hội, lối sống vô trách nhiệm gây mất trật tự an toàn xã hội và cản trở sự phát triển bền vững của đất nước. Nếu tình trạng này kéo dài mà không được khắc phục, xã hội sẽ phải đối mặt với nhiều hệ lụy đáng lo ngại.
Để khắc phục tình trạng này cần có những giải pháp thiết thực. Bản thân mỗi bạn trẻ cần tự ý thức được vai trò và trách nhiệm của mình, sống có mục tiêu, có lý tưởng, biết chịu trách nhiệm với mọi hành động và quyết định của bản thân. Về phía gia đình cần quan tâm, giáo dục con em bằng tình yêu thương, không nuông chiều,để hình thành lối sống tự lập và ý thức trách nhiệm từ sớm. Nhà trường và xã hội cần tăng cường giáo dục đạo đức, kỹ năng sống, tạo môi trường lành mạnh để giới trẻ được học tập, rèn luyện và phát triển toàn diện.
Là một học sinh, em nhận thức rõ rằng trách nhiệm không phải là điều gì quá lớn lao, mà bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như chăm chỉ học tập, kính trọng thầy cô, hiếu thảo với cha mẹ, sống trung thực và biết quan tâm đến người khác. Mỗi người trẻ sống có trách nhiệm sẽ góp phần tạo nên một xã hội văn minh hơn.
Tóm lại, lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ ngày nay là một vấn đề đáng báo động, đòi hỏi sự chung tay của toàn xã hội để khắc phục. Tuổi trẻ chỉ thực sự có ý nghĩa khi được sống có trách nhiệm, biết cống hiến và xây dựng tương lai bằng chính nỗ lực của bản thân.
Câu 1:
- Truyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2:
- Quỳnh thuộc kiểu nhân vật trong truyện cười là: Thông minh, hóm hỉnh, thường dùng mưu mẹo để trừng phạt những kẻ tham lam, dốt nát học đòi làm sang.
Câu 3:
- Nghĩa hàm ẩn trong lời của Quỳnh "Bụng ông nó đang kêu "ong óc" đây này! Tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn,... chứ có phải tiếng chữ, tiếng sách đâu." là: Chế giễu, châm biến lão trọc phú chỉ biết ăn ngon, bụng chứa đầy thức ăn chứ không hề có kiến thức chữ nghĩa nào. Lời nói này vạch trần bản chất dốt nát nhưng lại thích học làm sang của lão.
Câu 4:
- Thủ pháp gây cười của truyện là: mâu thuẫn bất ngờ, lời nói châm biếm, phóng đại và tình huống trớ trêu.
Câu 5:
- Tác giả sáng tác truyện trên nhằm mục đích là: Phê phán thói học đòi làm sang, khoe khoang của tầng lớp giàu nhưng không có học thức.
Câu 6:
- Câu truyện trên đã mang lại cho em những bài học có ý nghĩa vô cùng to lớn. Đó là bài học về sự khiêm tốn, không khoe khoang và tầm quan trọng của tri thức. Chúng ta cần nhận thức được rằng giàu về vật chất mà thiếu hiểu biết thì vẫn trở nên đáng chê cười, bởi tri thức mới là giá trị bền vững. Vì vậy, em cần chăm chỉ học tập, rèn luyện bản thân và ứng xử thông minh trong cuộc sống. Những bài học này không chỉ tác động đến nhận thức và hành động của mỗi người mà còn giúp cho chúng ta trở thành người có ích cho xã hội.
Bài làm
Vào một ngày cuối tuần, ban giám hiệu và các thầy cô giáo chủ nhiệm đã quyết định tổ chức cho học sinh toàn trường chúng em một chuyến tham quan về nguồn kết hợp dã ngoại tại Khoang Xanh – Suối Tiên, khu du lịch nổi tiếng nằm dưới chân núi Ba Vì, Hà Nội. Khi nghe tin, cả lớp em ai nấy đều vô cùng háo hức. Đây thực sự là một chuyến đi đáng nhớ và để lại trong em nhiều kỉ niệm sâu sắc.
Sáng hôm ấy, mặt trời còn chưa ló rạng, sân trường đã đông kín học sinh. Ai cũng rộn ràng chuẩn bị quần áo, đồ ăn, máy ảnh và những món đồ cần thiết cho chuyến đi. Sau khi điểm danh và nghe dặn dò từ các hướng dẫn viên du lịch, chúng em lên xe bắt đầu hành trình. Con đường đến Khoang Xanh quanh co, uốn lượn giữa những rặng cây xanh mát. Ngó ra cửa sổ, những ngôi nhà, cánh đồng và đi qua những ngọn núi xanh thẳm. Trên xe, không khí rất sôi nổi, thầy cô cũng hoà chung niềm vui.
Khoảng hơn một tiếng trong xe, chúng em đến nơi. Xuống xe, trước mắt chúng em là khung cảnh hùng vĩ tươi đẹp. Ở Khoang Xanh – Suối Tiên có hệ thống thác nước tự nhiên nổi tiếng tại đây, bao gồm thác Hoà Lan, thác Mơ và thác Mâm Xôi,... Không khí ở đây trong lành và mát mẻ, mang hương thơm dịu của núi rừng. Sau khi nghe chú hướng dẫn viên giới thiệu sơ qua về Khoang Xanh – Suối Tiên, chúng em bắt đầu đi khám phá. Hai bên đường, những bông hoa dại đua nhau khoe sắc, cánh bướm lượn quanh, khiến cảnh vật thêm sinh động. Chúng em đi đến chỗ biển nhân tạo, em cùng mấy bạn đùa nghịch, té nước, cười vang. Đôi lúc, chúng em còn ngồi yên lặng trên ghế đá gần đó để nghe tiếng gió thổi qua kẽ lá và tiếng chim hót líu lo trên cành. Tên gọi “Khoang Xanh – Suối Tiên” thật đúng, vừa xanh mát, vừa huyền ảo như trong truyện cổ tích.
Buổi trưa, cả lớp cùng nhau ăn trưa và nghỉ ngơi. Những chiếc bàn, ghế được xếp thẳng hàng, thức ăn được bày biện: nào là cơm, trứng, gà rán, xúc xích, trái cây, nước ngọt...Ai nấy đều ăn rất ngon sau buổi đi chơi mệt mỏi. Thầy cô cũng ngồi cùng học trò kể chuyện vui và hỏi han, khiến chúng em cảm thấy gần gũi, thân thiết hơn bao giờ hết.
Buổi chiều, sau giờ nghỉ ngắn, chúng em được lên xe đi đến nơi có đặc sản ở Hà Nội. Đến nơi, chúng em thoả thích mua đồ về cho gia đình hoặc mua thứ gì đó để làm kỉ niệm. Chỉ có bốn mươi phút để các bạn lựa chọn. Có bạn mua rất nhiều đồ về cho gia đình: nào là bánh sữa Ba Vì, cơm nắm, sữa chua,...Hầu như là không có bạn nào là không mua.
Khi mặt trời dần khuất sau rặng núi, chúng em tập trung lại để điểm danh lên xe. Trên đường về, ai nấy đều có chút luyến tiếc. Bên ngoài cửa sổ xe, rừng cây và con suối nhỏ dần xa, thay vào đó là ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời. Em tựa đầu vào ghế, lòng vẫn lâng lâng những cảm xúc khó tả. Chuyến đi không chỉ giúp chúng em thư giãn sau những ngày học tập căng thẳng mà còn dạy chúng em biết trân trọng thiên nhiên, yêu quý bạn bè và hiểu thêm về ý nghĩa của tinh thần đoàn kết. Dù thời gian trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại chuyến đi đến Khoang Xanh – Suối Tiên, trong em vẫn vẹn nguyên cảm xúc háo hức, vui tươi và ấm áp như ngày nào.
Câu 1:
Bài thơ "Nhớ Huế quê tôi" được viết theo thể thơ bảy chữ.
Câu 2:
Những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là: "sông núi vươn dài", "cò bay thẳng cánh", "đồng không" và "Huế quê tôi ở giữa lòng".
Câu 3:
Sắc thái nghĩa của từ "nhuộm" trong dòng thơ "Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh" là: - Từ "nhuộm" được dùng với nghĩa chuyển, gợi lên sự mất mát, đau thương, sự đổ máu, hy sinh to lớn trong chiến tranh. Màu "máu đỏ" không chỉ đơn thuần là màu sắc mà còn là sự sống, là sinh mệnh đã ngã xuống, hòa quyện, thấm đẫm vào màu "đồng xanh" màu của quê hương, của sự sống, của hòa bình.
Câu 4:
- Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là: Nỗi nhớ tha thiết và niềm tự hào sâu sắc về quê hương xứ Huế – nơi gắn bó với tuổi thơ, với truyền thống văn hóa và những năm tháng đấu tranh anh dũng. - Căn cứ xác định: Qua giọng điệu trữ tình sâu lắng, cùng những hình ảnh gợi nhớ quê hương như sông Hương, núi Ngự, đồng xanh, tiếng chuông chùa và sự hi sinh của con người Huế được nhắc đến trong bài thơ.
Câu 5:
Mạch cảm xúc của bài thơ trên là: Từ nỗi nhớ hiện tại về Huế xa xôi, đến hồi tưởng về quá khứ với những kỷ niệm đẹp, và kết thúc bằng niềm tự hào về truyền thống dân tộc qua hình ảnh con người và quê hương.
Câu 6:
Hai câu thơ " Có bao người Huế không về nữa / Gửi đá ven rừng chép chiến công" gợi lên lòng biết ơn sâu sắc với những người con của xứ Huế nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung đã hi sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ đã ngã xuống để hôm nay đất nước được hoà bình, để thế hệ các con cháu được sống trong hạnh phúc, bình yên. Sự hi sinh ấy là biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, của tinh thần kiên cường và ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam. Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng em luôn biết ơn, trân trọng, ghi nhớ công lao của các anh hùng liệt sĩ, đồng thời chúng em sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng và góp phần xây dựng, bảo vệ Tổ quốc, để truyền thống quý báu ấy mãi được gìn giữ và tỏa sáng.