Văn Bảo Nam

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Văn Bảo Nam
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những người bạn lướt qua như gió thoảng, nhưng cũng có những người ở lại, trở thành một phần ký ức không thể quên. Với tôi, Nam Anh không chỉ là bạn thân mà còn là người cùng tôi tạo nên một kỷ niệm vô cùng đáng nhớ vào mùa hè năm lớp 6. Đó là một buổi chiều oi ả, hai đứa rủ nhau đi ổi trên đồi sau nhà. Vì mải mê đuổi theo một chú bướm lạ và tìm những bụi ổi chín mọng, chúng tôi đã đi sâu vào rừng lúc nào không hay. Khi mặt trời bắt đầu khuất sau rặng núi, bóng tối nhanh chóng bao trùm, tôi mới hoảng hốt nhận ra mình đã lạc đường. Lúc ấy, tôi vô cùng sợ hãi, đôi chân run rẩy và bắt đầu hoảng sợ. Ngược lại với sự sọ hãi của tôi, Nam Anh dù cũng tái mặt nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Cậu ấy nắm chặt lấy tay tôi, giọng kiên định rằng cố lên chúng ta làm được Chúng ta cứ đi ngược hướng mặt trời lặn, chắc chắn sẽ thấy đường về nhà". Suốt dọc đường đi, Có những lúc tôi ngã, Nam Anh lại đỡ tôi dậy, miệng không ngừng kể những câu chuyện hài hước để tôi quên đi nỗi sợ hãi. Sự mạnh mẽ của Nam Anh lúc đó đã trở thành điểm tựa lớn nhất đối với tôi. Cuối cùng, sau gần một tiếng đồng hồ loay hoay, chúng tôi cũng nghe thấy tiếng gọi thất thanh của bố mẹ và nhìn thấy ánh đèn pin lấp loáng phía xa. Khi về đến nhà, dù bị bố mẹ khiển trách một trận nên thân, nhưng cả hai đứa vẫn nhìn nhau cười thầm. Kỷ niệm lần đó không chỉ là một bài học về sự cẩn thận mà còn là minh chứng cho một tình bạn chân thành. Tôi hiểu rằng, một người bạn tốt không chỉ là người cùng ta cười vui lúc thuận lợi, mà còn là người sẵn sàng nắm chặt tay ta, cùng ta vượt qua những lúc tối tăm, sợ hãi nhất. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn thấy những bông hoa sim tím, lòng tôi lại trào dâng niềm xúc động và biết ơn vì đã có Nam Anh bên cạnh trong suốt những năm tháng tuổi thơ.
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những người bạn lướt qua như gió thoảng, nhưng cũng có những người ở lại, trở thành một phần ký ức không thể quên. Với tôi, Nam Anh không chỉ là bạn thân mà còn là người cùng tôi tạo nên một kỷ niệm vô cùng đáng nhớ vào mùa hè năm lớp 6. Đó là một buổi chiều oi ả, hai đứa rủ nhau đi ổi trên đồi sau nhà. Vì mải mê đuổi theo một chú bướm lạ và tìm những bụi ổi chín mọng, chúng tôi đã đi sâu vào rừng lúc nào không hay. Khi mặt trời bắt đầu khuất sau rặng núi, bóng tối nhanh chóng bao trùm, tôi mới hoảng hốt nhận ra mình đã lạc đường. Lúc ấy, tôi vô cùng sợ hãi, đôi chân run rẩy và bắt đầu hoảng sợ. Ngược lại với sự sọ hãi của tôi, Nam Anh dù cũng tái mặt nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Cậu ấy nắm chặt lấy tay tôi, giọng kiên định rằng cố lên chúng ta làm được Chúng ta cứ đi ngược hướng mặt trời lặn, chắc chắn sẽ thấy đường về nhà". Suốt dọc đường đi, Có những lúc tôi ngã, Nam Anh lại đỡ tôi dậy, miệng không ngừng kể những câu chuyện hài hước để tôi quên đi nỗi sợ hãi. Sự mạnh mẽ của Nam Anh lúc đó đã trở thành điểm tựa lớn nhất đối với tôi. Cuối cùng, sau gần một tiếng đồng hồ loay hoay, chúng tôi cũng nghe thấy tiếng gọi thất thanh của bố mẹ và nhìn thấy ánh đèn pin lấp loáng phía xa. Khi về đến nhà, dù bị bố mẹ khiển trách một trận nên thân, nhưng cả hai đứa vẫn nhìn nhau cười thầm. Kỷ niệm lần đó không chỉ là một bài học về sự cẩn thận mà còn là minh chứng cho một tình bạn chân thành. Tôi hiểu rằng, một người bạn tốt không chỉ là người cùng ta cười vui lúc thuận lợi, mà còn là người sẵn sàng nắm chặt tay ta, cùng ta vượt qua những lúc tối tăm, sợ hãi nhất. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn thấy những bông hoa sim tím, lòng tôi lại trào dâng niềm xúc động và biết ơn vì đã có Nam Anh bên cạnh trong suốt những năm tháng tuổi thơ.

- Việt Nam nằm ở múi giờ số 7, Pê-ru nằm ở múi giờ số -5.

=> Chênh lệch múi: 7 - (-5) = 12 (múi).

=> Lúc này, ở Pê-ru là: 11 + 12 = 23 (giờ) ngày 02/09/2023 (do Pê-ru nằm ở phía Tây, có giờ muộn hơn Việt Nam nằm ở phía Đông).

- Lí do bà khuyên Emma như vậy vì sự khác nhau về giờ múi giữa các múi giờ. Mặc dù ở cùng thời điểm, ở Việt Nam đang là buổi trưa nhưng ở Pê-ru đang là buổi đêm

- Việt Nam nằm ở múi giờ số 7, Pê-ru nằm ở múi giờ số -5.

=> Chênh lệch múi: 7 - (-5) = 12 (múi).

=> Lúc này, ở Pê-ru là: 11 + 12 = 23 (giờ) ngày 02/09/2023 (do Pê-ru nằm ở phía Tây, có giờ muộn hơn Việt Nam nằm ở phía Đông).

- Lí do bà khuyên Emma như vậy vì sự khác nhau về giờ múi giữa các múi giờ. Mặc dù ở cùng thời điểm, ở Việt Nam đang là buổi trưa nhưng ở Pê-ru đang là buổi đêm

- Việt Nam nằm ở múi giờ số 7, Pê-ru nằm ở múi giờ số -5.

=> Chênh lệch múi: 7 - (-5) = 12 (múi).

=> Lúc này, ở Pê-ru là: 11 + 12 = 23 (giờ) ngày 02/09/2023 (do Pê-ru nằm ở phía Tây, có giờ muộn hơn Việt Nam nằm ở phía Đông).

- Lí do bà khuyên Emma như vậy vì sự khác nhau về giờ múi giữa các múi giờ. Mặc dù ở cùng thời điểm, ở Việt Nam đang là buổi trưa nhưng ở Pê-ru đang là buổi đêm