Trương Ngọc Bảo Nam
Giới thiệu về bản thân
Trong các nhân vật lịch sử của dân tộc Việt Nam, em kính trọng nhất là Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ vĩ đại, người đã hi sinh cả cuộc đời cho độc lập, tự do của đất nước. Em đặc biệt ấn tượng với một sự việc có thật trong thời gian Bác Hồ sống ở chiến khu Việt Bắc.
Năm 1947, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang rất gian khổ, Bác Hồ cùng các cán bộ phải sống trong rừng sâu, điều kiện vô cùng thiếu thốn. Một hôm, trời mưa to, nước lũ dâng cao, túp lều nhỏ nơi Bác ở bị dột. Anh chiến sĩ gác đêm chạy đến xin phép Bác cho dựng lại mái che, nhưng Bác chỉ mỉm cười hiền hậu và nói:
“Chú để dành chỗ trú đó cho các chú chiến sĩ, Bác còn tấm áo mưa này là đủ rồi.”
Câu nói ấy thật giản dị, nhưng chứa đựng biết bao tình yêu thương và đức hi sinh. Dù là Chủ tịch nước, Bác vẫn sống thanh đạm, nghĩ cho người khác trước mình. Hình ảnh Bác trong cơn mưa rừng, ngồi bên ngọn đèn dầu, vẫn miệt mài viết tài liệu, đã in sâu trong tâm trí em.
Qua sự việc ấy, em hiểu rằng Bác Hồ không chỉ là một vị lãnh tụ vĩ đại, mà còn là một con người giản dị, nhân hậu, sống trọn vẹn vì Tổ quốc và đồng bào. Em tự nhủ phải học tập theo tấm gương đạo đức của Người, sống khiêm tốn, chăm học, yêu thương và giúp đỡ mọi người xung quanh
Bác Hồ đã đi xa, nhưng tấm gương sáng của Người vẫn mãi soi đường cho bao thế hệ học sinh Việt Nam. Em sẽ luôn ghi nhớ sự việc cảm động ấy để cố gắng học tập, rèn luyện, trở thành người có ích cho quê hương, đất nước – như điều Bác hằng mong muốn.
Trong các nhân vật lịch sử của dân tộc Việt Nam, em kính trọng nhất là Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ vĩ đại, người đã hi sinh cả cuộc đời cho độc lập, tự do của đất nước. Em đặc biệt ấn tượng với một sự việc có thật trong thời gian Bác Hồ sống ở chiến khu Việt Bắc.
Năm 1947, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang rất gian khổ, Bác Hồ cùng các cán bộ phải sống trong rừng sâu, điều kiện vô cùng thiếu thốn. Một hôm, trời mưa to, nước lũ dâng cao, túp lều nhỏ nơi Bác ở bị dột. Anh chiến sĩ gác đêm chạy đến xin phép Bác cho dựng lại mái che, nhưng Bác chỉ mỉm cười hiền hậu và nói:
“Chú để dành chỗ trú đó cho các chú chiến sĩ, Bác còn tấm áo mưa này là đủ rồi.”
Câu nói ấy thật giản dị, nhưng chứa đựng biết bao tình yêu thương và đức hi sinh. Dù là Chủ tịch nước, Bác vẫn sống thanh đạm, nghĩ cho người khác trước mình. Hình ảnh Bác trong cơn mưa rừng, ngồi bên ngọn đèn dầu, vẫn miệt mài viết tài liệu, đã in sâu trong tâm trí em.
Qua sự việc ấy, em hiểu rằng Bác Hồ không chỉ là một vị lãnh tụ vĩ đại, mà còn là một con người giản dị, nhân hậu, sống trọn vẹn vì Tổ quốc và đồng bào. Em tự nhủ phải học tập theo tấm gương đạo đức của Người, sống khiêm tốn, chăm học, yêu thương và giúp đỡ mọi người xung quanh
Bác Hồ đã đi xa, nhưng tấm gương sáng của Người vẫn mãi soi đường cho bao thế hệ học sinh Việt Nam. Em sẽ luôn ghi nhớ sự việc cảm động ấy để cố gắng học tập, rèn luyện, trở thành người có ích cho quê hương, đất nước – như điều Bác hằng mong muốn.
Trong các nhân vật lịch sử của dân tộc Việt Nam, em kính trọng nhất là Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ vĩ đại, người đã hi sinh cả cuộc đời cho độc lập, tự do của đất nước. Em đặc biệt ấn tượng với một sự việc có thật trong thời gian Bác Hồ sống ở chiến khu Việt Bắc.
Năm 1947, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang rất gian khổ, Bác Hồ cùng các cán bộ phải sống trong rừng sâu, điều kiện vô cùng thiếu thốn. Một hôm, trời mưa to, nước lũ dâng cao, túp lều nhỏ nơi Bác ở bị dột. Anh chiến sĩ gác đêm chạy đến xin phép Bác cho dựng lại mái che, nhưng Bác chỉ mỉm cười hiền hậu và nói:
“Chú để dành chỗ trú đó cho các chú chiến sĩ, Bác còn tấm áo mưa này là đủ rồi.”
Câu nói ấy thật giản dị, nhưng chứa đựng biết bao tình yêu thương và đức hi sinh. Dù là Chủ tịch nước, Bác vẫn sống thanh đạm, nghĩ cho người khác trước mình. Hình ảnh Bác trong cơn mưa rừng, ngồi bên ngọn đèn dầu, vẫn miệt mài viết tài liệu, đã in sâu trong tâm trí em.
Qua sự việc ấy, em hiểu rằng Bác Hồ không chỉ là một vị lãnh tụ vĩ đại, mà còn là một con người giản dị, nhân hậu, sống trọn vẹn vì Tổ quốc và đồng bào. Em tự nhủ phải học tập theo tấm gương đạo đức của Người, sống khiêm tốn, chăm học, yêu thương và giúp đỡ mọi người xung quanh
Bác Hồ đã đi xa, nhưng tấm gương sáng của Người vẫn mãi soi đường cho bao thế hệ học sinh Việt Nam. Em sẽ luôn ghi nhớ sự việc cảm động ấy để cố gắng học tập, rèn luyện, trở thành người có ích cho quê hương, đất nước – như điều Bác hằng mong muốn.